-
Bé trai 8 tuổi ở Đồng Nai bất ngờ tử vong khi chơi ở trường mầm non gần nhà, nghi ngờ bị điện giật -
Người đàn ông bồi thường 20 triệu sau cú tát nam thanh niên đang đốt vàng mã: Hàng xóm hé lộ sự thật -
Thảm kịch tại Minab: 160 nấm mộ trắng và nỗi đau sau cuộc không kích vào trường nữ sinh -
Giá xăng dầu Việt Nam sẽ tăng đến mức nào trước căng thẳng Mỹ - Iran? -
Giá vàng tăng từng ngày, nhiều người áp lực chuyện mua vàng cưới và xoay xở trả nợ vàng -
Thực hư đoạn video một người phụ nữ quỳ lạy van xin CSGT giữa đường lan truyền rộng rãi trên MXH -
Gặp bố chồng cũ đi nhặt ve chai, tôi gửi ông 20 triệu – sáng hôm sau choáng váng vì 100 cuộc gọi nhỡ -
Vừa cưới tròn một tháng đã dắt nhau ra tòa: Sự thật phía sau cuộc hôn nhân ngắn ngủi -
Hiện trường ô tô 16 chỗ bốc cháy ngùn ngụt trên bàn nâng xe cứu hộ, hé lộ nguồn cơn ban đầu -
Từ đứa trẻ bị bỏ rơi trên núi đến "nữ vương" đế chế thời trang 36 triệu USD
Tâm sự
04/04/2018 15:16Trở về nhà sau 6 năm, tôi cay mắt khi nhìn thấy cảnh chồng con hạnh phúc
Tôi là một người đàn bà tồi tệ. Những gì mà tôi phải gánh chịu ngày hôm nay chính là cái giá mà tôi phải trả. Chỉ tiếc rằng khi tôi nhận ra thì đã quá muộn và mọi chuyện có lẽ không thể cứu vãn được nữa.
Tôi từng có một gia đình hạnh phúc. Dù tôi không sống trong cảnh giàu sang nhưng chồng của tôi là một người rất tốt. Những năm tháng sống cùng nhau, chưa bao giờ anh đối xử tệ bạc với tôi.
Có lẽ hoàn cảnh của tôi hơi trái ngược. Người ta thì sợ chồng ăn chơi đàn đúm, còn trong gia đình tôi, chính tôi mới là người khiến chồng không thể chịu đựng được. Tôi chơi với một đám bạn từ thời còn học cấp 3. Những người bạn ấy của tôi đều không tốt đẹp gì. Họ suốt ngày rủ rê tôi đi chơi và tiêu tiền.
Vì muốn bằng bạn bè nên tôi cũng không để mình thua thiệt. Có lần nhà hết tiền, tôi còn đập con lợn đất mà chồng để dành để đi chơi với bạn. Con lợn đất ấy là vốn liếng chồng tôi dự định sẽ dùng khi tôi sinh con. Vậy mà tôi đã nhẫn tâm lấy số tiền ấy tiêu xài.
Sinh con xong, tôi vẫn không thay đổi tính cách. Tôi bỏ con ở nhà cho chồng chăm bẵm. Có những ngày tôi ham chơi đến mức chỉ biết đến bạn bè và những cuộc vui. Còn chồng tôi thì phải mang cả con đến xưởng cơ khí nơi anh làm việc.
Năm ấy, tôi nghe lời bạn đầu tư chơi cổ phiếu. Kết quả thua lỗ, tôi nợ một số tiền rất lớn. Vì quá sợ bị đòi tiền, tôi bỏ nhà đi mặc cho chồng cầu xin ở lại vì con. Đêm hôm ấy, tôi lén chồng bỏ đi khỏi nhà. Trước khi đi, tôi còn lấy hết tiền vàng trong nhà và không để lại cho chồng một đồng nào. Bây giờ nghĩ lại, tôi thấy ghê tởm chính bản thân mình. Lúc khó khăn nhất, lao đao nhất tôi lại bỏ chồng để anh phải đứng ra trả nợ cho mình.
Sống xa chồng con tôi mới biết là vất vả thế nào. Với bản tính của tôi, tất cả tiền vàng mang đi cũng chỉ dùng được trong một tháng. Sau đó, tôi bắt đầu tìm việc làm và hy vọng có thể yên ổn ở chỗ mới.
Tôi làm công nhân cho một công ty may mặc. Tháng lương đầu tiên, tôi rớt nước mắt khi được cầm trên tay tiền lương mà mình đã làm ra. Lúc đó tôi mới biết trân trọng đồng tiền mồ hôi nước mắt của mình. Một thời gian sau, tôi cảm thấy nhớ chồng con và tò mò về cuộc sống của chồng con mình.
Tôi tìm về nhà nhưng được biết chồng tôi đã bán nhà để trả nợ cho tôi. Không ai biết chồng tôi đưa con đi đâu. Chỉ biết rằng cả bố mẹ chồng và chồng tôi đều không ở chỗ cũ nữa. Đau lòng hơn là chồng tôi. Trong một lần sơ ý, anh đã bị mảnh hàn bắn vào mắt gây tổn thương và bị hỏng một bên mắt.
Tôi cảm thấy rất có lỗi với chồng con. Mấy năm qua, không ngày nào tôi được sống trong thanh thản. Tuần trước, tôi vô tình gặp được bạn của chồng tôi. Khó khăn lắm anh mới chỉ cho tôi chỗ ở mới của chồng và con trai tôi.
Tối qua tôi đã hạ quyết tâm để tìm về. Nhìn thấy bóng dáng con trai ở xa, tôi muốn chạy đến ôm con nhưng lại không đủ dũng khí. Căn nhà nhỏ mà chồng tôi mua chỉ có diện tích vài chục mét vuông. Nhưng đứng ở ngoài và nghe mọi người cười nói, tôi biết ai cũng đang rất hạnh phúc.
Tôi đi về và để lại một số tiền kèm lá thư gửi con trai. Trong lá thư, tôi đã để lại số điện thoại của mình và hy vọng chồng sẽ gọi cho tôi. Tôi không dám đối mặt với họ bởi vì tôi mang nhiều tội lỗi quá. Có thể chồng và con sẽ không bao giờ gọi cho tôi, nhưng tôi vẫn hy vọng một ngày nào đó chúng tôi được làm lại từ đầu. 6 năm rồi, tôi đã đánh mất mình và 6 năm qua tôi đã dằn vặt quá nhiều. Liệu chồng tôi có thể tha thứ cho tôi không?
Theo T.M.N (Helino)
- Tổng thống Ukraine đề nghị chia sẻ kinh nghiệm đánh chặn UAV Iran để đổi lấy lệnh ngừng bắn với Nga (19 phút trước)
- Đắk Lắk: Kết quả tìm kiếm nam thanh niên làm điều dại dột ngày 1/3, kêu cứu sau khi rơi xuống nước (27 phút trước)
- Tạm dừng hoạt động tiệm bánh mì ở Vũng Tàu sau hàng loạt ca nghi ngộ độc (39 phút trước)
- Lời khai của gã đàn ông hành hạ vợ bầu và con gái 13 tuổi ở Bắc Ninh, chính thức nhận cái kết đắng (55 phút trước)
- Tôi đang dùng iPhone 13 và sẽ mua iPhone 17e ngay khi mở hàng vì những lý do này (1 giờ trước)
- Tai nạn lật xe trên cao tốc Nội Bài - Lào Cai: 2 người thương vong khi đâm vào khu vực thi công (1 giờ trước)
- Chuyên cơ của Ronaldo rời Saudi Arabia giữa đêm khi căng thẳng Trung Đông leo thang (1 giờ trước)
- Sở GD&ĐT Hà Nội yêu cầu Trường THPT Phan Bội Châu tổ chức kiểm điểm liên quan việc tuyển sinh (1 giờ trước)
- Bắt giữ bà cụ là đối tượng trốn nã nguy hiểm, thay tên đổi họ cả gia đình để lẩn trốn suốt 27 năm (1 giờ trước)
- Địch Lệ Nhiệt Ba lỡ hẹn Paris Fashion Week, rộ tin kẹt ở Dubai giữa lúc Trung Đông căng thẳng (2 giờ trước)