-
Bắc Ninh: Thông tin chính thức vụ xe tự chế rơi từ tầng 19, đè chết nam thanh niên ở tầng 1 -
Giá vé máy bay dịp 2/9 “nhảy múa”: Chặng Hà Nội - Đà Nẵng bất ngờ đắt nhất, tăng gần gấp đôi -
Thanh Hóa: Hốt hoảng tìm kiếm nữ sinh để lại "thư tuyệt mệnh", hóa ra bắt taxi đi chơi -
Công an Hà Nội thông tin vụ nhóm người hành hung cô gái và nam thanh niên giữa đường -
Australia bắn 21 phát đại bác chào đón Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm -
Ngỡ ngàng với số tiền phạt vụ cô gái 25 tuổi ở Hà Nội đăng bài bịa đặt, xúc phạm danh dự thiếu nữ 20 tuổi -
Khỏi zona hơn một năm, người phụ nữ vẫn bị những cơn đau như điện giật hành hạ -
Phát hiện người đàn ông nguy kịch nằm giữa rừng, hiện trường phát hiện nhiều dấu chân đáng ngờ -
3 thói quen ngủ tưởng bình thường nhưng có thể làm tăng nguy cơ ung thư -
Huấn Hoa Hồng kiếm tiền thế nào từ những buổi livestream có lượng view khủng trên mạng xã hội?
Tâm sự
01/07/2016 18:19Vợ bị tai nạn, tôi mới biết mình bị "cắm sừng"
![]() |
Vợ tôi không chỉ giỏi, cô ấy lại còn rất xinh đẹp và là người hiểu chuyện. So về bằng cấp và địa vị, cô ấy đều hơn hẳn tôi, nhưng khi về nhà cô ấy luôn ý thức rõ vai trò làm vợ làm mẹ của mình. Cô ấy không bao giờ tỏ vẻ mình giỏi giang hay kiếm tiền giỏi hơn chồng. Đối với gia đình nhà chồng, cô ấy cũng một mực tôn kính. Các con của tôi rất ngoan và học giỏi. Gia đình-, đó thực sự là hai từ tuyệt vời nhất mỗi khi tôi nghĩ về.
Tuần trước vợ tôi bảo phải đi tham dự hội thảo hai ngày ở Hà Nội. Việc cô ấy thỉnh thoảng đi công tác dăm ba ngày không có gì là lạ. Tôi cũng đã quen với những chuyện như thế và sẵn sàng lo toan việc nhà và con cái để vợ yên tâm. Nhưng thật xui xẻo, sáng vợ tôi đi, thì tối hôm đó tôi nhận được một cuộc điện thoại báo rằng vợ tôi bị tai nạn rất nặng đang cấp cứu ở bệnh viện tỉnh X. Tôi đã hỏi đi hỏi lại cho rõ liệu có gì nhầm lẫn không, bởi theo như lời vợ tôi thì cô ấy đang ở Hà Nội chứ không phải là thành phố biển xinh đẹp nào đó. Nhưng theo như thông tin trên giấy tờ tùy thân mà bệnh viện thông báo thì đúng là vợ tôi. Tôi đã ngay lập tức đến bệnh viện, trong đầu hiện lên bao nhiêu nỗi hoài nghi.
Theo lời kể của người đưa vợ tôi đi cấp cứu thì chiếc xe vợ tôi đang lưu thông bất ngờ lao xuống vực, có khả năng là do xe mất thắng, cùng với vợ tôi còn có một người đàn ông nữa đi cùng. Cả hai người đều đang trong tình trạng hôn mê. Tại sao vợ tôi lại ở đây chứ không phải là Hà Nội như cô ấy nói? Người đàn ông đó là ai? Linh tính cho tôi biết có điều gì đó không ổn. Mọi sự chẳng qua cũng chỉ là phỏng đoán. Với lại, tất cả những điều đó vào lúc này đều không quan trọng. Tính mạng vợ tôi đang gặp nguy hiểm, và điều tôi mong muốn bây giờ là vợ tôi tỉnh lại. Chỉ cần cô ấy tỉnh lại, chuyện gì tôi cũng sẽ bỏ qua. Vì tôi thực sự yêu cô ấy rất nhiều.
Cuối cùng vợ tôi cũng đã qua cơn hôn mê. Nhìn vợ yếu ớt xanh xao, tôi thực sự xót xa. Nhưng câu đầu tiên vợ tôi nói sau khi tỉnh lại khiến tôi hết sức bất ngờ, cô ấy hỏi thăm người đàn ông đã đi cùng cô ấy. Và sau khi biết rằng ông ấy vẫn còn sống, vợ tôi liền lần tìm bàn tay tôi, nước mắt cô ấy chảy tràn và có lẽ cô ấy đã rất khó khăn để nói ra câu “Em xin lỗi, tha thứ cho em”. Tôi từ nỗi mừng vui đón vợ trở về từ cõi chết lại bỗng nhiên như rơi xuống vực thẳm. Lời xin lỗi ấy, tôi phải hiểu ra làm sao đây? Tôi phải hiểu sao cho đúng mà không khiến trái tim mình quặn thắt. Vợ tôi, người phụ nữ tôi đã dành gần như cả cuộc đời để yêu thương và ngưỡng vọng. Chúng tôi đã cùng nhau trải qua mọi khó khăn và thách thức để có được mọi sự đầy đủ và ấm êm. Tôi đã tin vợ tôi như tin chính bản thân mình. Nhưng vợ tôi, sao cô ấy có thể lừa dối tôi trong một vỏ bọc hoàn hảo như thế? Sao cô ấy có thể?
Trong những ngày vợ tôi hôn mê, tôi đã tự nhủ lòng, dù có chuyện gì xảy ra đi nữa, dù cho cô ấy phản bội tôi, chỉ cần cô ấy được sống, chỉ cần cô ấy tỉnh lại, thì tôi sẽ cảm ơn đời bằng cách thứ tha hết thảy. Giờ cô ấy tỉnh lại rồi, cớ sao lòng tôi lại quá đau đớn như thế. Sự phản bội mà tôi nhận được hôm nay, không phải do tôi ngu ngốc, cũng phải do tôi không tốt, mà có lẽ là vì tôi đã quá tin tưởng cô ấy. Thật đau khổ khi mà sự phản bội, thật tiếc lại không bao giờ đến từ kẻ thù.
Từ hôm ấy đến nay, vợ tôi không nói gì nhiều. Tôi cũng không muốn nhắc lại để cô ấy nhanh hồi phục cả về tinh thần và thể xác. Nhưng trái tim tôi luôn quặn lên câu hỏi, cả tôi và cô ấy sẽ đối mặt chuyện này như thế nào đây? Cô ấy xin tôi tha thứ, có nghĩa là cô ấy đã biết mình sai và ân hận. Tôi đã nghĩ đến bao nhiêu điều tốt đẹp để chắc rằng mình hoàn toàn có thể tha thứ cho vợ tôi. Thời gian có thể rồi sẽ giúp tôi nguôi ngoai nỗi đau bị lừa dối. Nhưng tôi không lo lắng quá nhiều vì điều đó. Tôi chỉ sợ rằng, từ nay tôi không còn có thể tin vợ tôi được nữa. Mà một khi người ta không còn tin nhau nữa thì liệu cuộc hôn nhân này còn có ý nghĩa gì không?
Theo L.G (Dân Trí)
- Phạt chủ quán cà phê vụ du khách bị tàu quẹt trúng, hất văng điện thoại khi quay clip (20:15)
- Vingroup đổi logo mới nhân dịp kỷ niệm 33 năm thành lập (1 giờ trước)
- Đánh bại đại diện Australia, CLB Công an Hà Nội làm nên lịch sử tại cúp C1 châu Á (1 giờ trước)
- Xử phạt 6 tháng tù người lái Mercedes chặn đường, hành hung tài xế taxi tại Hà Nội (2 giờ trước)
- Miền Bắc sắp hết nắng nóng gay gắt, dự báo thời điểm đón mưa dông diện rộng (2 giờ trước)
- Chủ tịch Tập đoàn Mỹ Hạnh hầu tòa vì chiêu trò lừa đảo 1.200 tỷ đồng sâm Ngọc Linh (2 giờ trước)
- Đồng Nai chuẩn bị đấu giá gần 89 ha đất xây dựng thành phố sân bay Long Thành (3 giờ trước)
- Tự đóng nước lọc vào vỏ chai nhãn hiệu nổi tiếng để bán cổng bệnh viện, một phụ nữ bị xử lý (3 giờ trước)
- Chùa Bầu lên tiếng vụ bé trai bị đánh gây bức xúc (3 giờ trước)
- Đừng chọn cây kim ngân chỉ vì cái tên nếu ngôi nhà bạn thiếu điều kiện này (3 giờ trước)
