Ở tuổi 21, Alejandro Garnacho đang đứng trước một ngã rẽ định mệnh. Rời bỏ sự bao bọc tại Manchester United để dấn thân vào "chảo lửa" Stamford Bridge, tiền đạo trẻ này đang phải đấu tranh quyết liệt để chứng minh rằng mình là một ngôi sao thực thụ thay vì chỉ là một tiềm năng mãi không lớn.

Trong thế giới bóng đá hiện đại vốn vận hành với nhịp độ đào thải khủng khiếp, khái niệm "tiềm năng" thường có hạn sử dụng rất ngắn. Garnacho, người từng được xem là báu vật của học viện Carrington, đang thấm thía điều này hơn ai hết. Sự kiên nhẫn mà Manchester United từng dành cho anh — chấp nhận những trận cầu mờ nhạt hay những pha xử lý lỗi — đã chính thức khép lại sau sự đổ vỡ trong mối quan hệ với HLV Ruben Amorim. Việc bị loại khỏi đội một "Quỷ đỏ" là một thông điệp đanh thép: Tài năng thiên bẩm không thể là tấm lá chắn vĩnh cửu cho sự thiếu ổn định.

Cập bến Chelsea với bản hợp đồng trị giá 40 triệu euro, Garnacho bước vào một thực tại nghiệt ngã hơn. Tại Stamford Bridge, người hâm mộ không quan tâm đến xuất thân học viện; họ đòi hỏi hiệu quả tức thì từ những bản hợp đồng đắt giá. Tuy nhiên, những con số thống kê cho thấy sự thích nghi của cầu thủ 21 tuổi này đang gặp vấn đề. Sau 27 lần ra sân, anh chỉ có vỏn vẹn 2 trận đá trọn vẹn. Trong số 6 bàn thắng ghi được, chỉ có duy nhất một pha lập công tại Premier League, còn lại chia đều cho các đấu trường ít áp lực hơn như League Cup hay Champions League (trước Qarabag).

Thực trạng đáng lo ngại nhất không nằm ở những con số, mà ở tư duy chơi bóng. Trong trận bán kết League Cup gặp Arsenal, thay vì những pha đột phá trực diện đầy táo bạo vốn là thương hiệu, Garnacho lại chọn lối chơi an toàn đến mức bất thường với những đường chuyền ngang và chuyền về. Những chuyên gia như Gary Neville hay Jamie Redknapp đã không ngần ngại chỉ trích xu hướng chơi bóng thiếu sức nặng này trong các trận cầu đinh.

Dù mới 21 tuổi, nhưng việc ra sân tại Premier League từ năm 17 tuổi khiến Garnacho mang một "vẻ già dặn giả tạo", khiến kỳ vọng dành cho anh bị đẩy lên quá cao. Anh sở hữu sự dũng cảm của những huyền thoại như George Best, Ryan Giggs hay Cristiano Ronaldo — dám cầm bóng và đối đầu 1-1. Thế nhưng, ranh giới giữa sự tự tin và kiêu ngạo lại quá mong manh. Việc lạm dụng những cú dứt điểm ở góc hẹp thay vì phối hợp với đồng đội đang biến Garnacho từ một cầu thủ bùng nổ thành một cá nhân chơi bóng thiếu nhãn quan.

Tại Chelsea, Garnacho còn phải đối mặt với một hệ thống chiến thuật không mấy ủng hộ mình. Dưới thời HLV Liam Rosenior, đội bóng ưu tiên kiểm soát bóng và nhịp độ chậm, khiến một cầu thủ ưa tốc độ như anh thường xuyên rơi vào thế một chống hai khi thiếu sự hỗ trợ từ các hậu vệ biên. Thêm vào đó, trong danh sách ưu tiên của câu lạc bộ, anh hiện chỉ đứng sau Pedro Neto và Estevao.

Cơ hội đang mở ra khi các đối thủ cạnh tranh trực tiếp nghỉ phép hoặc chấn thương, nhưng Garnacho cần hiểu rằng cơ hội chỉ có giá trị khi nó được chuyển hóa thành bàn thắng và chiến thắng. Đúng như lời Sir Alex Ferguson từng nói, tiềm năng mà không đi kèm hành động chỉ là một lời hứa vô tận. Chelsea đã chi tiền vì họ tin vào tương lai của anh, nhưng bóng đá đỉnh cao không vận hành bằng niềm tin hay thiện chí, mà bằng những quyết định chính xác trong khoảnh khắc then chốt.

Garnacho chưa muộn để tỏa sáng, nhưng thời gian cho anh "tập lớn" đã hết. Nếu tiềm năng không sớm nở hoa tại Stamford Bridge, bóng đá — vốn là một ngành nghề đầy rẫy sự khắc nghiệt — sẽ tự khắc đưa ra câu trả lời cho sự nghiệp của anh.

QT (SHTT)