-
Trích xuất camera vụ tai nạn 3 người thương vong QL14: Nghi do 2 ô tô rượt đuổi, nhân chứng hé lộ thông tin đắt giá -
Thanh niên lao xe vào CSGT khi bị yêu cầu dừng kiểm tra, phát hiện bí mật bên trong túi nilon mang theo -
Hiện trường vụ thi thể nam, nữ trong xe hơi chìm dưới mương nước ở Gia Lai, phát hiện chi tiết lạ -
Công Phượng đưa vợ con về quê mừng thọ bố mẹ: Diện mạo Viên Minh gây bất ngờ, quý tử thành "bản sao" của bố -
Nổ lớn ở khu công nghiệp Tằng Loỏng, Lào Cai cột khói trắng bốc cao hàng trăm mét -
Người đàn ông 34 tuổi nhập viện vì chơi bài liên tục suốt 3 ngày Tết -
Lì xì 100k, Chu Thanh Huyền vẫn bị chê "keo": Giàu thì phải mừng 500k mới xứng? -
2 năm "nghiện" ăn gừng, người phụ nữ 53 tuổi khiến bác sĩ ngỡ ngàng khi tái khám -
"Bóng hồng" làng Liên Quân Thái Lan và cú ngã ngựa chấn động: Từ hào quang SEA Games đến song sắt trại giam -
Chỉ trong 24h ngày nghỉ cuối cùng, có rất nhiều tài xế bị xử phạt trên cao tốc TP.HCM – Vân Phong
Xã hội
09/10/2015 01:39Giải mã thứ bậc thầy Hai, con Tám... của Sài Gòn xưa
![]() |
| Quán cà phê, nơi người Sài Gòn xả stres và "tám" đủ chuyện trên đời - Ảnh: M.C. |
Dựa vào những câu chuyện xưa cũ, những giai thoại, nên kể ra đây chút nguyên cớ của câu thành ngữ có lẽ sắp "thất truyền" này, biết đâu có dịp nào đó anh em có thể dùng để "buôn dưa lê" lúc "trà dư tửu hậu".
Trước hết, phải biết là câu này phát sinh ở khu vực Sài Gòn - Chợ Lớn từ thời Pháp thuộc, khoảng đầu thế kỷ 20. Thời đó, cách xưng hô thứ bậc trong xã hội rất phổ biến và phần nào phản ánh vị trí xã hội, giai cấp... một cách khá suồng sã và dễ chấp nhận.
Đứng trên hết là các "quan lớn" người Pháp hoặc các quan triều nhà Nguyễn, thành phần này thì không "được" xếp thứ bậc vì giới bình dân hầu như không có cơ hội tiếp xúc đặng xưng hô hay bàn luận thường xuyên.
Kế đến là các công chức làm việc cho chính quyền, họ ít nhiều là dân có học và dân thường hay có dịp tiếp xúc ngoài đời, là cầu nối giữa họ với các thủ tục với chính quyền, hoặc đó là thành phần trí thức, đó là các "thầy Hai thông ngôn", hay "thầy Hai thơ ký"...
Hàng thứ Ba là các thương gia Hoa Kiều, với tiềm lực tài chính hùng hậu và truyền thống "bang hội" tương trợ, liên kết chặt chẽ trong kinh doanh, các "chú Ba Tàu" nghiễm nhiên là 1 thế lực đáng vị nể trong mắt xã hội bình dân Sài Gòn - Chợ Lớn thời đó.
Xếp thứ Tư là các "đại ca" giang hồ, những tay chuyên sống bằng nghề đâm chém và hành xử theo luật riêng, tuy tàn khốc và "vô thiên vô pháp" nhưng khá "tôn ti trật tự (riêng)" và "có đạo nghĩa" chứ không tạp nhạp và thiếu nghĩa khí như các băng nhóm "trẻ trâu" hiện đại. Các "anh Tư dao búa" vừa là hung thần, vừa ít nhiều lấy được sự ngưỡng mộ của giới bình dân (và cũng không ít tiểu thư khuê các) thời đó.
Thứ đến là vị trí của giới lưu manh hạ cấp hơn: các anh Năm đá cá lăn dưa, móc túi giật giỏ, hay làm cò mồi mại dâm...
Bị giới bình dân ghét hơn đám lưu manh côn đồ là các "thầy Sáu phú-lít (police)", "thầy Sáu mã tà", "thầy Sáu lèo". Chức trách là giữ an ninh trật tự, chuyên thổi còi đánh đuổi giới buôn gánh bán bưng bình dân, nhưng các "thầy Sáu" này cũng không từ cơ hội vơ vét ít tiền mọn "hối lộ" của họ để "nhẩm xà" (uống trà).
Và trong giới buôn bán thì không thể thiếu chuyện vay vốn làm ăn, mặc dù Tàu hay Việt cũng đều có tổ chức cho vay. Nhưng phổ biến và "quy củ" nhất ở cấp độ trung - cao khu vực Sài Gòn - Chợ Lớn thời đó là các "anh Bảy Chà và", các anh này là các nhà tài phiệt người Ấn, vừa giàu vừa ít bị "ghét", vừa ít nhiều có quan hệ qua lại với giới chức người Pháp, lại làm ăn đúng luật lệ, ít thừa cơ bắt chẹt lãi suất nên khá được giới kinh doanh tín nhiệm.
Xếp thứ Tám chính là lực lượng đông đảo nhất xã hội bình dân bấy giờ: họ là giới lao động nghèo chỉ có sức lục làm vốn nuôi miệng, từ bốc vác, gánh nước bồng em, đến "sang" hơn chút xíu là phu xe kéo...
Tuy đông nhưng lại yếu thế nhất vì thất học, không có tiền như thầy Hai, anh Ba, cũng hiền lành chứ không bặm trợn phản kháng bạt mạng như các anh Tư anh Năm nên họ thường xuyên chịu sự áp bức, bắt nạt từ mọi phía. Cách để yên thân khả dĩ nhất với họ là khuyên nhau cắn răng nhẫn nhịn, quên đi để sống: "Bỏ qua đi Tám", bây giờ chắc là đã dễ hiểu rồi.
Không còn liên quan nữa, nhưng nhân tiện sẵn nói luôn về thứ bậc chót cùng trong xã hội thời đó: các cô, các chị Chín xóm Bình Khang chuyên "kinh doanh" bằng "vốn tự có".
Dài dòng tí để trình bày chút kiến giải về một câu thành ngữ đang dần bị quên lãng dùng để bày tỏ thái độ khuyên người hoặc tự an ủi mình hãy đừng để ý những chuyện không vui, hay bị ai đó "chơi không đẹp".
- Cái kết bất ngờ vụ khách hàng chuyển tiền cước taxi 106 nghìn đồng thành 10 triệu 6 ở Đà Nẵng (1 giờ trước)
- Giúp việc lì xì tiền triệu cho chủ nhà gây sốt mạng xã hội (1 giờ trước)
- Lý do tiệm vàng có tiếng bị tiêu hủy lô hàng 192 triệu: Công an thông tin số tiền tiệm bị xử phạt (1 giờ trước)
- Doanh nghiệp nhà nước lập kỷ lục lợi nhuận: Trụ đỡ thực sự của thị trường chứng khoán? (2 giờ trước)
- Tài xế ô tô Mercedes gây tai nạn liên hoàn rồi bỏ đi: Hiện trường tai nạn và tình hình các nạn nhân (2 giờ trước)
- Giao dịch cổ phiếu quy mô lớn liên tiếp xuất hiện, dòng tiền đang dịch chuyển? (2 giờ trước)
- Huỳnh Hiểu Minh nói gì về tin đồn thua bạc 3.800 tỷ đồng, phải cầm cố máy bay? (2 giờ trước)
- Trích xuất camera vụ tai nạn 3 người thương vong QL14: Nghi do 2 ô tô rượt đuổi, nhân chứng hé lộ thông tin đắt giá (3 giờ trước)
- Quá khứ đen tối của kẻ cướp giật gây tai nạn khiến người phụ nữ tử vong sáng mùng 2 Tết ở Cần Thơ (3 giờ trước)
- "Nàng thơ" nóng bỏng của Man Utd khiến dân mạng "nghẹt thở" trong chuyến phiêu lưu tại Sri Lanka (3 giờ trước)
