-
Khoảnh khắc giao thừa tại Bệnh viện Phụ sản Hà Nội: Những "công dân 2026" đầu tiên cất tiếng khóc -
Góc khuất sau ánh đèn sân khấu: Khi nghệ sĩ trở thành nạn nhân trong "cú lừa" mang tên Về Đây Bốn Cánh Chim Trời -
Khám phá những phong tục đón năm mới độc đáo và lạ lùng nhất hành tinh -
Manh mối giúp công an vạch trần bản chất Nguyễn Thanh Hải, phẫn nộ lời thú nhận của nhóm ‘hiệp sĩ’ -
Nữ tài xế tông liên hoàn nhiều xe máy ở Hà Nội: Vừa lấy bằng lái, thi 9 lần mới đỗ? -
Hải Phòng: Ô tô lùi va chạm loạt người đi bộ xem pháo hoa, hành động của tài xế gây phẫn nộ -
Lùm xùm nội bộ Team Châu Phi của Quang Linh Vlogs gây chú ý đầu năm 2026 -
Cán bộ Bộ Ngoại giao tử vong sau tai nạn khi trên đường về quê nghỉ Tết -
Uống bia sau khi chơi pickleball: Cơ thể thực sự chịu tác động như thế nào? -
Trả gộp 2 tháng lương hưu và trợ cấp xã hội trước Tết Bính Ngọ
Xã hội
09/10/2015 01:39Giải mã thứ bậc thầy Hai, con Tám... của Sài Gòn xưa
![]() |
| Quán cà phê, nơi người Sài Gòn xả stres và "tám" đủ chuyện trên đời - Ảnh: M.C. |
Dựa vào những câu chuyện xưa cũ, những giai thoại, nên kể ra đây chút nguyên cớ của câu thành ngữ có lẽ sắp "thất truyền" này, biết đâu có dịp nào đó anh em có thể dùng để "buôn dưa lê" lúc "trà dư tửu hậu".
Trước hết, phải biết là câu này phát sinh ở khu vực Sài Gòn - Chợ Lớn từ thời Pháp thuộc, khoảng đầu thế kỷ 20. Thời đó, cách xưng hô thứ bậc trong xã hội rất phổ biến và phần nào phản ánh vị trí xã hội, giai cấp... một cách khá suồng sã và dễ chấp nhận.
Đứng trên hết là các "quan lớn" người Pháp hoặc các quan triều nhà Nguyễn, thành phần này thì không "được" xếp thứ bậc vì giới bình dân hầu như không có cơ hội tiếp xúc đặng xưng hô hay bàn luận thường xuyên.
Kế đến là các công chức làm việc cho chính quyền, họ ít nhiều là dân có học và dân thường hay có dịp tiếp xúc ngoài đời, là cầu nối giữa họ với các thủ tục với chính quyền, hoặc đó là thành phần trí thức, đó là các "thầy Hai thông ngôn", hay "thầy Hai thơ ký"...
Hàng thứ Ba là các thương gia Hoa Kiều, với tiềm lực tài chính hùng hậu và truyền thống "bang hội" tương trợ, liên kết chặt chẽ trong kinh doanh, các "chú Ba Tàu" nghiễm nhiên là 1 thế lực đáng vị nể trong mắt xã hội bình dân Sài Gòn - Chợ Lớn thời đó.
Xếp thứ Tư là các "đại ca" giang hồ, những tay chuyên sống bằng nghề đâm chém và hành xử theo luật riêng, tuy tàn khốc và "vô thiên vô pháp" nhưng khá "tôn ti trật tự (riêng)" và "có đạo nghĩa" chứ không tạp nhạp và thiếu nghĩa khí như các băng nhóm "trẻ trâu" hiện đại. Các "anh Tư dao búa" vừa là hung thần, vừa ít nhiều lấy được sự ngưỡng mộ của giới bình dân (và cũng không ít tiểu thư khuê các) thời đó.
Thứ đến là vị trí của giới lưu manh hạ cấp hơn: các anh Năm đá cá lăn dưa, móc túi giật giỏ, hay làm cò mồi mại dâm...
Bị giới bình dân ghét hơn đám lưu manh côn đồ là các "thầy Sáu phú-lít (police)", "thầy Sáu mã tà", "thầy Sáu lèo". Chức trách là giữ an ninh trật tự, chuyên thổi còi đánh đuổi giới buôn gánh bán bưng bình dân, nhưng các "thầy Sáu" này cũng không từ cơ hội vơ vét ít tiền mọn "hối lộ" của họ để "nhẩm xà" (uống trà).
Và trong giới buôn bán thì không thể thiếu chuyện vay vốn làm ăn, mặc dù Tàu hay Việt cũng đều có tổ chức cho vay. Nhưng phổ biến và "quy củ" nhất ở cấp độ trung - cao khu vực Sài Gòn - Chợ Lớn thời đó là các "anh Bảy Chà và", các anh này là các nhà tài phiệt người Ấn, vừa giàu vừa ít bị "ghét", vừa ít nhiều có quan hệ qua lại với giới chức người Pháp, lại làm ăn đúng luật lệ, ít thừa cơ bắt chẹt lãi suất nên khá được giới kinh doanh tín nhiệm.
Xếp thứ Tám chính là lực lượng đông đảo nhất xã hội bình dân bấy giờ: họ là giới lao động nghèo chỉ có sức lục làm vốn nuôi miệng, từ bốc vác, gánh nước bồng em, đến "sang" hơn chút xíu là phu xe kéo...
Tuy đông nhưng lại yếu thế nhất vì thất học, không có tiền như thầy Hai, anh Ba, cũng hiền lành chứ không bặm trợn phản kháng bạt mạng như các anh Tư anh Năm nên họ thường xuyên chịu sự áp bức, bắt nạt từ mọi phía. Cách để yên thân khả dĩ nhất với họ là khuyên nhau cắn răng nhẫn nhịn, quên đi để sống: "Bỏ qua đi Tám", bây giờ chắc là đã dễ hiểu rồi.
Không còn liên quan nữa, nhưng nhân tiện sẵn nói luôn về thứ bậc chót cùng trong xã hội thời đó: các cô, các chị Chín xóm Bình Khang chuyên "kinh doanh" bằng "vốn tự có".
Dài dòng tí để trình bày chút kiến giải về một câu thành ngữ đang dần bị quên lãng dùng để bày tỏ thái độ khuyên người hoặc tự an ủi mình hãy đừng để ý những chuyện không vui, hay bị ai đó "chơi không đẹp".
- Siêu xe điện VinFast Lạc Hồng 900 LX sắp mở bán: Giá dự kiến 5 tỉ đồng, có bản chống đạn chuẩn nguyên thủ (09:09)
- Khoảnh khắc giao thừa tại Bệnh viện Phụ sản Hà Nội: Những "công dân 2026" đầu tiên cất tiếng khóc (09:03)
- Cảnh sát giao thông kịp thời trao trả tài sản nữ sinh đánh rơi (20 phút trước)
- Nữ minh tinh tự kết liễu đời mình ở tuổi 26 vì bị ép cưới và cấm đóng phim (22 phút trước)
- Góc khuất sau ánh đèn sân khấu: Khi nghệ sĩ trở thành nạn nhân trong "cú lừa" mang tên Về Đây Bốn Cánh Chim Trời (33 phút trước)
- U23 Việt Nam tổn thất lực lượng, HLV Kim Sang-sik đau đầu tìm lời giải ở VCK U23 châu Á (36 phút trước)
- Đây là á quân nhiếp ảnh cao cấp toàn cầu, chất lượng ảnh vượt trội iPhone 17 Pro (44 phút trước)
- Khám phá những phong tục đón năm mới độc đáo và lạ lùng nhất hành tinh (48 phút trước)
- Manh mối giúp công an vạch trần bản chất Nguyễn Thanh Hải, phẫn nộ lời thú nhận của nhóm ‘hiệp sĩ’ (1 giờ trước)
- Nữ tài xế tông liên hoàn nhiều xe máy ở Hà Nội: Vừa lấy bằng lái, thi 9 lần mới đỗ? (1 giờ trước)
