-
Động thái kỳ lạ của ca sĩ Tim sau khi mặc áo Ronaldo, dùng áo Messi để rửa xe rồi ném xuống đất -
Mỹ nhân Việt sở hữu visual "mặt trời theo chân", được khen đẹp chấn động khi đụng hàng sao Hoa ngữ -
Người dân có thể trực tiếp khám phá Quy hoạch tổng thể Thủ đô Hà Nội tầm nhìn 100 năm từ chiều 29/6 -
Sự thật ngỡ ngàng: Travis Kelce từng không định nghiêm túc khi tiếp cận Taylor Swift? -
Phương Oanh khiến hơn 22 nghìn khán giả xôn xao khi tìm lại "tình yêu" -
Nỗi đau tột cùng của người cha mất 3 đứa con trong 3 năm vì đuối nước -
Khoảnh khắc rực sáng phút bù giờ đưa Canada vào tứ kết World Cup -
CHDC Congo ngược dòng lịch sử, tiễn cả Uzbekistan và Hàn Quốc về nước -
Bí ẩn vụ nam du khách nước ngoài rơi từ tầng cao tử vong trước cửa khách sạn tại TP.HCM -
Ngọc nữ showbiz dàn xếp êm đẹp vụ lừa tiền mang thai hộ, tái xuất rạng rỡ sau scandal chấn động
Gia đình
22/09/2025 09:30Bạn bè bảo: "Đưa ông ta đi, dù sao cũng chỉ là bố dượng thôi, có máu mủ gì đâu", tôi nghe mà lòng lạnh buốt
Tôi năm nay đã ngoài 40 tuổi, chưa lập gia đình, mẹ tôi qua đời 4 năm trước, hiện tại tôi sống với người bố dượng . Người ta thường bảo, bố dượng thì khó mà thương con riêng của vợ nhưng trường hợp của tôi lại khác. Từ ngày mẹ tôi đi bước nữa, bố dượng đến nhà này với một tấm lòng hiền lành, bao dung. Tôi còn nhớ như in hồi nhỏ, ông thường chở tôi đi học bằng chiếc xe đạp cọc cạch, tối về lại ngồi dạy tôi từng phép toán, từng chữ viết. Chưa bao giờ ông phân biệt đối xử vì tôi không phải con ruột của mình. Ông thường nói: "Đã gọi là gia đình thì phải thương nhau cho trọn".
Thế mà đời lại trớ trêu. Vài năm gần đây, khi tuổi già và bệnh tật ập đến, ông thay đổi hẳn. Bác sĩ bảo ông mắc chứng rối loạn tâm thần tuổi già, lúc tỉnh lúc mê, có khi hiền như ngày xưa, có khi lại nổi cơn dữ dội, cầm bất cứ thứ gì trên tay để đánh người. Mà người ông hay nhắm tới nhất lại là tôi. Nhiều bận đang ăn cơm, ông gạt cả mâm, chửi tôi là kẻ xa lạ ăn bám. Có hôm nửa đêm, ông cầm gậy chạy quanh nhà, miệng lẩm bẩm những câu không đầu không cuối, rồi bất ngờ vụt vào tôi, khiến vết bầm tím chằng chịt khắp người.

Bạn bè biết chuyện ai cũng khuyên tôi: "Đưa ông ta đi, dù sao cũng chỉ là bố dượng thôi, có máu mủ gì đâu", tôi nghe mà lòng lạnh buốt. Đúng, ông không sinh ra tôi nhưng ông đã nuôi tôi khôn lớn, đã dành cả tuổi trẻ để che chở cho mẹ con tôi. Chẳng lẽ chỉ vì ông bệnh tật, tôi lại nỡ bỏ mặc?
Có những hôm mệt quá, tôi chỉ muốn buông tay nhưng nhìn ánh mắt ngơ ngác của ông khi cơn bệnh lắng xuống, nghe ông lẩm bẩm gọi tên tôi bằng giọng trìu mến của ngày xưa, tôi lại thấy mình không đủ can đảm. Người cha từng dắt tôi qua những năm tháng cơ cực giờ đây giống như một đứa trẻ lạc lối, nếu tôi quay lưng, ông còn biết nương tựa vào ai?
Tôi biết chặng đường phía trước sẽ còn dài và nặng nề. Nhưng trong tôi vẫn vang lên câu nói ông từng dạy: "Đã gọi là gia đình thì phải thương nhau cho trọn". Tôi đang cố gắng sống đúng với điều đó, mặc kệ người đời nghĩ sao. Nhưng liệu tôi có đủ sức đi tiếp con đường này đến cùng không, khi mỗi ngày đều là một thử thách với căn bệnh vô hình ấy? Tôi nên làm thế nào?
- Hàn Quốc: Đào tạo "chiến binh chip" từ tuổi thiếu niên để thống trị ngành bán dẫn (10:10)
- Thaco chuẩn bị đưa mẫu SUV đô thị đậm chất Mỹ Jeep Cherokee về Việt Nam (10:04)
- Động thái kỳ lạ của ca sĩ Tim sau khi mặc áo Ronaldo, dùng áo Messi để rửa xe rồi ném xuống đất (15 phút trước)
- TPHCM và Nam Bộ chuẩn bị bước vào đợt mưa dông diện rộng, có nơi mưa rất to (29 phút trước)
- Tổng thống Putin: Phương Tây thất bại trong âm mưu gây bất ổn nội bộ nước Nga (30 phút trước)
- Mỹ nới lệnh hạn chế, cho phép triển khai trở lại siêu mô hình AI Claude Mythos 5 (43 phút trước)
- Da nhăn, ngủ kém, nhanh mệt: 7 dấu hiệu cảnh báo lão hóa sớm ở phụ nữ (43 phút trước)
- Xử phạt nữ tài xế nhiều lần ngang nhiên đỗ ô tô chắn ngõ hẹp (55 phút trước)
- Mỹ nhân Việt sở hữu visual "mặt trời theo chân", được khen đẹp chấn động khi đụng hàng sao Hoa ngữ (56 phút trước)
- Đội tuyển Quân đội Nhân dân Việt Nam giành ngôi Á quân tại hội thao bắn súng chiến thuật quốc tế ở Belarus (59 phút trước)