-
Hy hữu: Nam thanh niên may mắn sống sót nhờ bám vào đám lục bình sau khi nhảy cầu -
Căn bệnh ca sĩ Kasim Hoàng Vũ mắc nguy hiểm thế nào? -
Hiện trường vụ cháy thiêu rụi nhiều đồ đạc trong căn hộ chung cư HH1C Linh Đàm, tình hình nạn nhân? -
Đồng Nai tạm dừng thi công đoạn hạ nền đường khiến 8 nhà dân nằm cheo leo bên mép vực -
8 khoa vào cuộc làm nên cuộc đại phẫu 10 tiếng chưa từng có ở Bệnh viện Chợ Rẫy, cứu bệnh nhân ung thư hốc mũi -
Nam thanh niên chở bạn gái va chạm với tài xế xe máy: Người dân "hoảng loạn" khi thấy xe phát nổ -
Lãnh đạo Thuế tỉnh Quảng Ngãi lên tiếng vụ thuế xin tiền "động viên tinh thần cán bộ", ai là người yêu cầu? -
Uống bia đi tiểu nhiều có phải "yếu sinh lý"? -
Khánh Hòa: Phát hiện người đàn ông tử vong trên vỉa hè sáng 5/3, bên cạnh thi thể có 1 vật thể lạ -
Hiện trường lũ quét cuốn đất đá vùi lấp 3 người ở Quảng Ngãi, tình hình sức khoẻ các nạn nhân còn lại
Gia đình
05/03/2026 11:17Chê vợ hay càu nhàu để tán tỉnh cô đồng nghiệp xinh đẹp, tôi cứng họng khi nghe cô ấy nói một câu
Tôi 34 tuổi, đã kết hôn được gần 6 năm và có một cậu con trai 4 tuổi. Cuộc sống hôn nhân của tôi không đến mức tệ, nhưng cũng chẳng phải kiểu ngọt ngào như trong phim. Vợ tôi – Lan – là người phụ nữ thực tế, hơi khó tính và đặc biệt… rất hay càu nhàu.
Sáng ra cô ấy nhắc tôi bỏ rác. Tối về lại nhắc tôi cất giày đúng chỗ. Cuối tuần thì hỏi sao tôi chưa sửa cái vòi nước rò rỉ hay sao lại quên mua sữa cho con.
Nhiều lúc tôi thấy mệt. Đi làm cả ngày, về nhà lại nghe vợ lải nhải, cảm giác như mình chẳng được yên.
Khoảng nửa năm trước, công ty tôi có một nhân viên mới chuyển đến phòng kế toán. Cô ấy tên Thảo, 27 tuổi, ngoại hình ưa nhìn, nói chuyện nhẹ nhàng và lúc nào cũng tươi cười.
So với vợ tôi – người luôn bận rộn với con cái và việc nhà – Thảo giống kiểu phụ nữ khiến đàn ông dễ cảm thấy thoải mái khi trò chuyện.
Ban đầu chúng tôi chỉ nói chuyện công việc. Sau đó thỉnh thoảng rủ nhau ăn trưa cùng vài đồng nghiệp. Rồi dần dần, tôi nhận ra mình thích cảm giác được nói chuyện với Thảo.

Cô ấy lắng nghe, gật đầu, cười rất duyên.
Một lần ngồi uống cà phê sau giờ làm, câu chuyện chuyển sang chủ đề gia đình. Thảo hỏi:
“Anh lấy vợ lâu chưa?”
Tôi cười, thở dài một cái thật kịch tính:
“Gần 6 năm rồi. Nhưng nói thật là vợ anh khó tính lắm. Lúc nào cũng càu nhàu.”
Thảo ngạc nhiên hỏi lại:
“Càu nhàu chuyện gì ạ?”
Không hiểu sao lúc đó tôi lại có cảm giác muốn gây ấn tượng. Tôi bắt đầu kể một loạt chuyện rất vụn vặt: nào là vợ hay nhắc tôi dọn dẹp, nào là vợ hay hỏi tôi tiêu tiền vào đâu, rồi thỉnh thoảng còn cằn nhằn chuyện tôi về muộn.
Tôi nói nửa đùa nửa thật:
“Đàn ông đi làm về đã mệt, nghe vợ nói suốt cũng chán. Giá mà ai cũng nhẹ nhàng như em thì tốt.”
Tôi nghĩ câu đó sẽ khiến Thảo bật cười hoặc đỏ mặt. Nhưng không.
Cô ấy im lặng vài giây.
Rồi nhìn thẳng vào tôi và nói một câu khiến tôi cứng họng.
“Anh có bao giờ nghĩ, nếu một ngày chị ấy không còn càu nhàu nữa thì sao không?”
Tôi hơi ngạc nhiên.
“Ý em là sao?”
Thảo khuấy ly cà phê rồi nói chậm rãi:
“Em thấy phụ nữ chỉ càu nhàu với người họ còn quan tâm thôi. Nếu họ hết nói rồi… thường là họ cũng hết cần người đó.”
Câu nói ấy khiến tôi không biết đáp lại thế nào.
Thảo kể tiếp rằng bố mẹ cô từng ly hôn. Trước khi chia tay một thời gian dài, mẹ cô gần như không nói gì với bố nữa.
“Trước đó mẹ em cũng hay càu nhàu lắm. Nhưng khi mẹ em im lặng, căn nhà mới thật sự đáng sợ.”
Nghe đến đó, tôi bỗng thấy cổ họng mình khô lại.
Tối hôm ấy về nhà, tôi để ý hơn một chút.
Vợ tôi đang ngồi trên sàn nhà, vừa gấp quần áo vừa nhắc con trai đánh răng. Thấy tôi bước vào, cô ấy ngẩng lên:
“Anh về rồi à? Đi rửa tay rồi ăn cơm đi. Em hâm lại rồi.”
Rồi như thường lệ, cô ấy hỏi:
“Hôm nay anh có nhớ ghé mua thuốc ho cho con không?”
Tôi định buột miệng nói “quên rồi” như mọi lần, nhưng chợt nhớ ra câu nói của Thảo.
“Phụ nữ chỉ càu nhàu với người họ còn quan tâm.”
Tôi nhìn vợ một lúc lâu.
Bỗng nhiên tôi nhận ra những câu càu nhàu ấy thực ra xoay quanh đúng ba thứ: tôi, con trai và căn nhà nhỏ của chúng tôi.
Không phải vì cô ấy thích phàn nàn.
Chỉ là vì cô ấy đang gánh quá nhiều thứ.
Hôm đó, lần đầu tiên sau rất lâu, tôi nói với vợ:
“Mai anh sửa cái vòi nước nhé.”
Lan ngẩng lên, hơi ngạc nhiên.
“Ừ… anh nhớ là được.”
Rồi cô ấy lại quay xuống gấp quần áo như bình thường.
Còn tôi thì ngồi xuống cạnh con trai, trong đầu vẫn vang lên câu nói của Thảo.
Thật ra tôi không biết mình có thay đổi được nhiều không. Nhưng ít nhất, từ hôm đó, mỗi lần nghe vợ càu nhàu, tôi không còn thấy khó chịu như trước nữa.
Vì tôi hiểu, đôi khi những lời nói tưởng chừng phiền phức ấy… lại là dấu hiệu của một người vẫn còn ở lại.
- Hy hữu: Nam thanh niên may mắn sống sót nhờ bám vào đám lục bình sau khi nhảy cầu (1 giờ trước)
- Dàn sao Real Madrid chia phe cánh, tương lai HLV Arbeloa lung lay (1 giờ trước)
- Thảm kịch tại Ấn Độ: 6 trẻ em tử vong thương tâm khi nỗ lực cứu nhau dưới hố nước (1 giờ trước)
- Căn bệnh ca sĩ Kasim Hoàng Vũ mắc nguy hiểm thế nào? (1 giờ trước)
- Bản hit Vpop 6 năm tuổi bất ngờ lội ngược dòng, thống trị BXH khắp Châu Á (1 giờ trước)
- Hé lộ tiêu chí bắt buộc phải có để được vào nhóm cầm đầu của Xôi Lạc TV? Loạt bình luận viên bị bắt (1 giờ trước)
- CEO VinEnergo tiết lộ kế hoạch mở rộng dự án năng lượng Vingroup ra quốc tế và hợp tác đối tác nước ngoài (1 giờ trước)
- Hiện trường vụ cháy thiêu rụi nhiều đồ đạc trong căn hộ chung cư HH1C Linh Đàm, tình hình nạn nhân? (2 giờ trước)
- Từ người cha đơn thân vô gia cư đến ông trùm tỷ đô: Hành trình “ngược dòng” ngoạn mục của John Paul DeJoria (2 giờ trước)
- Lý Liên Kiệt bác bỏ tin đồn thay máu, ghép tim để cải lão hoàn đồng (2 giờ trước)