-
Tìm mua xe đẩy cho cháu trên mạng, người phụ nữ ở Hà Nội mất gần 1 tỷ đồng vì bẫy "làm nhiệm vụ online" -
Iran bất ngờ tái phong tỏa eo biển Hormuz, tố Mỹ hành xử "thiếu thiện chí" -
Thanh niên 26 tuổi dụ cô gái đến nhà với lý do "giúp việc cá nhân" rồi hiếp dâm, cưỡng đoạt tài sản -
Lưu Diệc Phi và hành trình thoát mác "Thần tiên tỷ tỷ" -
Dừng chuyển khoản nhanh từ 500 triệu đồng: Ngân hàng Nhà nước lên tiếng -
Bé gái gần 2 tuổi suýt chết khi ăn hạt hướng dương, bác sĩ đưa ra cảnh báo khẩn -
TP HCM dùng 33 khu "đất vàng" thanh toán cho nhà đầu tư dự án BT -
Giải mã trào lưu leo cây chụp ảnh đầy "chịu chơi" của thế hệ 7x, 8x -
Vụ cô giáo bắt học sinh lớp 3 tự chích kim tiêm vào tay ở TP HCM không đơn giản, có dấu hiệu hình sự? -
Vụ nữ sinh Y khoa năm 4 làm điều dại dột sau khi bị lừa vay app: Nạn nhân vay tiền để làm gì? Kẻ đứng sau là ai?
Gia đình
05/03/2026 11:17Chê vợ hay càu nhàu để tán tỉnh cô đồng nghiệp xinh đẹp, tôi cứng họng khi nghe cô ấy nói một câu
Tôi 34 tuổi, đã kết hôn được gần 6 năm và có một cậu con trai 4 tuổi. Cuộc sống hôn nhân của tôi không đến mức tệ, nhưng cũng chẳng phải kiểu ngọt ngào như trong phim. Vợ tôi – Lan – là người phụ nữ thực tế, hơi khó tính và đặc biệt… rất hay càu nhàu.
Sáng ra cô ấy nhắc tôi bỏ rác. Tối về lại nhắc tôi cất giày đúng chỗ. Cuối tuần thì hỏi sao tôi chưa sửa cái vòi nước rò rỉ hay sao lại quên mua sữa cho con.
Nhiều lúc tôi thấy mệt. Đi làm cả ngày, về nhà lại nghe vợ lải nhải, cảm giác như mình chẳng được yên.
Khoảng nửa năm trước, công ty tôi có một nhân viên mới chuyển đến phòng kế toán. Cô ấy tên Thảo, 27 tuổi, ngoại hình ưa nhìn, nói chuyện nhẹ nhàng và lúc nào cũng tươi cười.
So với vợ tôi – người luôn bận rộn với con cái và việc nhà – Thảo giống kiểu phụ nữ khiến đàn ông dễ cảm thấy thoải mái khi trò chuyện.
Ban đầu chúng tôi chỉ nói chuyện công việc. Sau đó thỉnh thoảng rủ nhau ăn trưa cùng vài đồng nghiệp. Rồi dần dần, tôi nhận ra mình thích cảm giác được nói chuyện với Thảo.

Cô ấy lắng nghe, gật đầu, cười rất duyên.
Một lần ngồi uống cà phê sau giờ làm, câu chuyện chuyển sang chủ đề gia đình. Thảo hỏi:
“Anh lấy vợ lâu chưa?”
Tôi cười, thở dài một cái thật kịch tính:
“Gần 6 năm rồi. Nhưng nói thật là vợ anh khó tính lắm. Lúc nào cũng càu nhàu.”
Thảo ngạc nhiên hỏi lại:
“Càu nhàu chuyện gì ạ?”
Không hiểu sao lúc đó tôi lại có cảm giác muốn gây ấn tượng. Tôi bắt đầu kể một loạt chuyện rất vụn vặt: nào là vợ hay nhắc tôi dọn dẹp, nào là vợ hay hỏi tôi tiêu tiền vào đâu, rồi thỉnh thoảng còn cằn nhằn chuyện tôi về muộn.
Tôi nói nửa đùa nửa thật:
“Đàn ông đi làm về đã mệt, nghe vợ nói suốt cũng chán. Giá mà ai cũng nhẹ nhàng như em thì tốt.”
Tôi nghĩ câu đó sẽ khiến Thảo bật cười hoặc đỏ mặt. Nhưng không.
Cô ấy im lặng vài giây.
Rồi nhìn thẳng vào tôi và nói một câu khiến tôi cứng họng.
“Anh có bao giờ nghĩ, nếu một ngày chị ấy không còn càu nhàu nữa thì sao không?”
Tôi hơi ngạc nhiên.
“Ý em là sao?”
Thảo khuấy ly cà phê rồi nói chậm rãi:
“Em thấy phụ nữ chỉ càu nhàu với người họ còn quan tâm thôi. Nếu họ hết nói rồi… thường là họ cũng hết cần người đó.”
Câu nói ấy khiến tôi không biết đáp lại thế nào.
Thảo kể tiếp rằng bố mẹ cô từng ly hôn. Trước khi chia tay một thời gian dài, mẹ cô gần như không nói gì với bố nữa.
“Trước đó mẹ em cũng hay càu nhàu lắm. Nhưng khi mẹ em im lặng, căn nhà mới thật sự đáng sợ.”
Nghe đến đó, tôi bỗng thấy cổ họng mình khô lại.
Tối hôm ấy về nhà, tôi để ý hơn một chút.
Vợ tôi đang ngồi trên sàn nhà, vừa gấp quần áo vừa nhắc con trai đánh răng. Thấy tôi bước vào, cô ấy ngẩng lên:
“Anh về rồi à? Đi rửa tay rồi ăn cơm đi. Em hâm lại rồi.”
Rồi như thường lệ, cô ấy hỏi:
“Hôm nay anh có nhớ ghé mua thuốc ho cho con không?”
Tôi định buột miệng nói “quên rồi” như mọi lần, nhưng chợt nhớ ra câu nói của Thảo.
“Phụ nữ chỉ càu nhàu với người họ còn quan tâm.”
Tôi nhìn vợ một lúc lâu.
Bỗng nhiên tôi nhận ra những câu càu nhàu ấy thực ra xoay quanh đúng ba thứ: tôi, con trai và căn nhà nhỏ của chúng tôi.
Không phải vì cô ấy thích phàn nàn.
Chỉ là vì cô ấy đang gánh quá nhiều thứ.
Hôm đó, lần đầu tiên sau rất lâu, tôi nói với vợ:
“Mai anh sửa cái vòi nước nhé.”
Lan ngẩng lên, hơi ngạc nhiên.
“Ừ… anh nhớ là được.”
Rồi cô ấy lại quay xuống gấp quần áo như bình thường.
Còn tôi thì ngồi xuống cạnh con trai, trong đầu vẫn vang lên câu nói của Thảo.
Thật ra tôi không biết mình có thay đổi được nhiều không. Nhưng ít nhất, từ hôm đó, mỗi lần nghe vợ càu nhàu, tôi không còn thấy khó chịu như trước nữa.
Vì tôi hiểu, đôi khi những lời nói tưởng chừng phiền phức ấy… lại là dấu hiệu của một người vẫn còn ở lại.
- Hà Nội: Thoát chết trong gang tấc khi cố tình băng qua đường sắt lúc thanh chắn đang hạ (1 giờ trước)
- Bộ Tài chính đề xuất kéo dài chính sách thuế nhập khẩu xăng dầu 0% đến hết tháng 6 (1 giờ trước)
- Bé trai 12 tuổi nghi bị cha đánh tử vong rồi đem chôn vội trên đồi: Lời khai của người cha, nguồn cơn vụ việc (1 giờ trước)
- Khoa Pug tái xuất với diện mạo mới sau tuyên bố "trắng tay" (1 giờ trước)
- Huyền thoại Lamberto Boranga: Đồng đội cũ của Ancelotti vẫn sải bước trên sân cỏ ở tuổi 83 (2 giờ trước)
- "Bước chân vào đời": Nữ diễn viên 9X gây sốt khi đối đầu trực diện với "mẹ chồng quốc dân" (2 giờ trước)
- Xử lý các hội nhóm "báo chốt" giao thông quy mô hàng vạn thành viên (2 giờ trước)
- Bắt giữ nguyên cán bộ Ủy ban Kiểm tra Tỉnh ủy vì hành vi lừa đảo chạy việc (2 giờ trước)
- BBC: 3 tàu có thể đã bị Iran bắn khi cố đi qua Eo biển Hormuz (3 giờ trước)
- Miền Bắc sắp có không khí lạnh mới, có thể xuất hiện mưa to (3 giờ trước)