-
4 sai lầm khi dùng bình giữ nhiệt có thể biến vật dụng quen thuộc thành mối lo cho sức khỏe -
Lén gửi 10 triệu cho bố ruột chữa bệnh, tôi sững người trước phản ứng và quyết định từ mẹ chồng lẫn thái độ của chồng -
Triệu Vy sau 5 năm bị phong sát: Từ đỉnh cao danh vọng đến cuộc sống chật vật vì nợ nần -
Bi kịch từ mâu thuẫn gia đình dai dẳng: Con dâu dùng hai con dao đoạt mạng mẹ chồng lúc rạng sáng -
Tô Ngọc Viên Minh: Điểm tựa tri thức và cuộc sống kín tiếng phía sau sân cỏ của Công Phượng -
5 xe tông liên hoàn trên cao tốc vì không giữ khoảng cách an toàn -
6 loại đồ uống không nên dùng khi cơ thể bị mất nước, thiếu nước -
Xe khách 20 chỗ chở hơn gấp đôi số người quy định, tài xế và hợp tác xã bị phạt 174 triệu đồng -
Bộ Y tế cảnh báo nguy cơ ngộ độc sau mưa lũ, yêu cầu kiểm soát chặt thực phẩm -
Mẹ chồng từng ngán ngẩm vì con dâu lười, đến khi đổ bệnh mới bật khóc vì một câu nói
Gia đình
27/11/2017 23:15Chỉ vì một câu nói của nàng dâu, mẹ chồng phải 'cứng họng'
Tôi và chồng quen nhau qua một câu lạc bộ yêu ca hát. Yêu thương nhau cũng 3 năm có lẻ, chúng tôi đưa nhau về thưa chuyện với 2 bên gia đình. Khi tôi về gặp gỡ nhà anh, mẹ anh đã tỏ ý không hài lòng vì ngoại hình của tôi không bằng anh, bố mẹ cũng là người lao động bình thường chứ không phải là quan chức như bố mẹ anh. Tuy nhiên, vì tình cảm của mình với tôi, anh tìm mọi cách thuyết phục gia đình nhận tôi về làm dâu.
Sau đám cưới, tôi nghe lời mẹ chồng nghỉ việc ở nhà mang bầu và sinh con. Mẹ chồng tôi nói: “Nhà này nếu con không đi làm cũng không thiếu tiền. Quan trọng là con nên sinh con để nhà này có người nối dõi. Cưới nhau mãi mà không có con, thiên hạ lại quở quang, đồn đại".
Nghe câu nói của mẹ chồng, tôi hiểu áp lực phải sinh con trai mà tôi phải chịu lớn đến thế nào. 2 tháng sau khi cưới, tôi thử que thấy lên 2 vạch. Biết tin tôi mang thai, mẹ chồng tôi rất mừng, bà chăm sóc, tẩm bổ cho tôi chẳng thiếu món gì. Thấy vậy, bà giúp việc nhà tôi luôn miệng nói tôi có phúc mới được gả vào gia đình bề thế, có điều kiện như thế này.
Sau khi tôi sinh con, mẹ chồng tôi nhìn thấy con tôi lần đầu tiên đã buông thõng một câu: “Xấu thế! Chắc chắn không phải con cháu nhà này".
Tôi mới sinh con, cơ thể còn rất yếu và còn cảm thấy đau đớn, nghe câu nói đó, tôi cảm thấy thực sự choáng váng, buồn bã vô cùng.
Nhưng đó mới chỉ là mở đầu cho những tháng ngày ở cữ kinh khủng khi tôi ở nhà chồng. Sau khi xuất viện trở về nhà, mỗi ngày đều có cả tá họ hàng, bà con nhà chồng đến thăm tôi. Họ đến chẳng hỏi thăm gì tôi mà chủ yếu để soi thằng bé. Những câu nói của họ như: “Chẳng giống bố chút nào”, “Kiểu này là giống y nhà ngoại rồi” “Bố nó thì vừa đẹp trai, vừa tuấn tú, trắng trẻo và đẻ ra con đen sì sì” làm tôi đau đớn như xát muối.
Mẹ chồng tôi cũng nhân đó kể thêm những câu chuyện “hết sức ẩn ý” như: “Chồng mày thì như lột từ bố mày ra, chẳng khác tý nào". Nhìn đứa con gầy gò, đỏ hỏn, nhiều khi tôi rơi nước mắt vì thương con, vì tủi thân mà không ai hiểu cho.
Có sinh con ra, tôi mới hiểu việc sinh được đứa con có ngoại hình giống bố nó là quan trọng như thế nào. Vì gia đình nào cũng mong con phải giống nhà nội nhiều hơn. Nhưng ngoại hình của con là do gen quy định mà, tự tôi cũng không thể quyết dịnh được ngoại hình của em bé.
Kể từ đó, thái độ của mẹ chồng với tôi lạnh nhạt hẳn, tuy tôi vẫn đang ở cữ nhưng bà cũng chỉ cho tôi ăn uống qua loa và bà đã bắt tôi làm việc nhà từ khi con tôi được 15 ngày tuổi.
Hôm đó, tôi nhờ mẹ trông con để ra siêu thị mua ít đồ cho bé. Khi ra về, trời đổ mưa to, tôi tình cờ gặp lại nam đồng nghiệp. Anh ấy thấy trời mưa nên đã đưa tôi về bằng xe của anh ấy. Tuy nhiên, khi về đến cổng, tôi gặp mẹ chồng tôi đi đổ rác. Nhìn thấy tôi, bà chẳng nói chẳng rằng rồi vứt phịch túi rác xuống đường.
Hôm đó chồng tôi đi công tác, bà giúp việc thì nghỉ ốm, mẹ tôi không nấu ăn vì vậy, tôi nhờ bà trông cháu để nấu ăn cho cả nhà.
Thấy con trai tôi khóc, mẹ chồng tôi nói mát: “À ơi, con đừng khóc nữa. Giá con giống bố với ông nội con chút thì bà còn bớt nghi ngờ. Đằng này con giống hệt nhà ngoại, mẹ con lại hay đi giao du với người ngoài, bà làm sao biết con có phải là cháu bà hay không".
Nghe câu nói của mẹ chồng, tôi cảm thấy không thể chịu được nữa. Tôi tắt bếp, đi lên phòng. Tôi giành lại đứa bé từ tay mẹ chồng tôi và nói: “Con chưa bao giờ nói nó không phải con của anh Huy (chồng tôi) và dù thế nào, nó cũng là con của anh Huy. Nếu mẹ thấy rằng nó không phải con của chồng con. Con sẽ gửi nó vào trại trẻ mồ côi rồi con và chồng con sẽ sinh cho mẹ một đứa con khác cho đến khi mẹ hài lòng".
Sau khi nghe tôi nói, mẹ chồng tôi cứng họng. Từ đó bà không hề ca cẩm hay phàn nàn gì nữa.
Thấm thoắt, đã 5 năm kể từ khi tôi về làm dâu nhà anh, tôi cũng hòa hợp với mẹ chồng hơn trước. Con trai tôi càng lớn càng khôi ngô và có nhiều nét của giống chồng tôi nên mọi người bớt xì xào, bàn tán. Có mang thai, sinh con mới biết lòng mẹ chồng, thỉnh thoảng, nghĩ lại chuyện xưa, tôi vẫn thấy lòng mình nhói đau.
Theo Minh Trang (Dân Việt)
- Chủ tịch ACB Trần Hùng Huy khoe ảnh đi học tại Đại học danh giá Oxford (19:09)
- Ukraine tung hàng trăm UAV tập kích quy mô lớn vào thủ đô Moskva trong ngày Nga bầu cử (1 giờ trước)
- Lời khai rùng minh của nghi phạm sát hại bạn gái người Thái Lan, cho thi thể vào vali rồi giấu trong tủ đông công ty (1 giờ trước)
- Nam Trung Bộ và Nam Bộ đối mặt đợt mưa lớn diện rộng, có nơi vượt ngưỡng 400 mm (2 giờ trước)
- Những tình tiết bất thường trong vụ phát hiện xương người trong xe bán tải ở Vĩnh Long (2 giờ trước)
- Bộ trưởng GD-ĐT nhận trách nhiệm vụ thiếu sách giáo khoa, cam kết không tái diễn (2 giờ trước)
- Nghệ An: Mở đường, làm cầu tạm tiếp tế cho hơn 1.100 dân bị cô lập do sạt lở núi (2 giờ trước)
- Houthi tuyên bố tấn công "các vị trí nhạy cảm" ở thủ đô Saudi Arabia (3 giờ trước)
- Nghi án nam sinh lớp 12 bị đâm gục do vô tình đi ngang qua khu vực "hỗn chiến" (3 giờ trước)
- Nhiều người mua iPhone Duo rồi thất vọng, muốn trả lại ngay lập tức: Sự thật ra sao? (3 giờ trước)