-
Chập điện giữa đêm khiến hơn 5.000 con gà chết ngạt, chủ trang trại thiệt hại nặng -
Kinh hoàng khoảnh khắc tàu hỏa nghiền nát đầu xe SUV -
Vì sao người Pháp không được phép ăn trưa ngay tại bàn làm việc? -
Xe khách 24 chỗ chở 40 người trên cao tốc, tài xế và chủ xe bị phạt 120 triệu đồng -
Danh tính thanh niên đánh nữ quản lý quán nhậu ở Nha Trang, công an chính thức vào cuộc -
Tình hình 24 nạn nhân bị thương vụ xe khách lao xuống vực sâu 100m ở Sơn La, đã xác định được nguyên nhân ban đầu -
Nấu cơm một lần ăn cả tuần – Tiện lợi hay "án tử" cho hệ tiêu hóa? -
Giá vàng hôm nay 27/4 lao dốc về 165 triệu đồng/lượng: Người giữ vàng đứng ngồi không yên, chuyên gia nói gì? -
Mai Phương Thúy gây chú ý khi khoe túi hiệu tỷ đồng dù từng than cuộc sống giàu có "ngột ngạt" -
Nghẹt thở giây phút xe rước dâu kẹt sát đường ray khi tàu hỏa đang lao tới
Gia đình
01/10/2025 08:42Ra viện được con chở thẳng vào viện dưỡng lão, mẹ già chết lặng khi biết lý do
Tôi viết những dòng này khi đang ở viện dưỡng lão và nước mắt không ngừng rơi.
Tôi có 3 người con, 2 trai, 1 gái. Con gái út lấy chồng xa hơn 500km, mỗi năm chỉ về thăm mẹ được đôi lần.
Vợ chồng tôi lam lũ cả tuổi trẻ, tích cóp tậu được 2 mảnh đất, xây được 2 căn nhà cho hai đứa con trai. Chúng tôi chọn ở với con trai cả.
5 năm trước, chồng tôi bệnh nặng qua đời. Trước đó, ông dặn: “Nhà cửa, đất đai cho chúng nó cả rồi nhưng giấy tờ bà vẫn phải giữ lấy... phòng khi”. Tôi động viên chồng: “Thôi ông ạ. Mình phải tin con mình không giống con nhà người ta. Giờ còn minh mẫn, ông cứ làm thủ tục sang tên cho chúng nó, tôi cũng đỡ bận tâm”.

Khuyên nhủ hết lời, ông cũng đồng ý. Thủ tục sang tên hoàn tất, 2 con trai của tôi mỗi đứa một cái sổ đỏ, vui vẻ đem về bỏ vào két sắt.
Không lâu sau, con trai, con dâu thứ 2 của tôi bán nhà đất, chuyển lên chung cư sống. Tôi ngăn cản không được, đành để chúng làm theo ý mình.
Con trai cả thì hết lần này đến lần khác sửa sang nhà cửa với lý do thuận tiện cho sinh hoạt. Căn phòng ở tầng 1 của tôi cũng bị dỡ bỏ để tạo không gian thông thoáng cho các cháu vui chơi. Tôi phải chuyển lên tầng 2, dù hai chân đau nhức nhiều năm, khó leo cầu thang bộ.
Uất ức, tôi ôm quần áo đến nhà con trai thứ 2 ở. Sau một thời gian ngắn, tôi nhận ra, cuộc sống ở đây cũng chẳng dễ dàng. Sống chung một mặt sàn chung cư, ra vào chạm mặt nhau, tôi và con dâu liên tục mâu thuẫn. Con dâu nặng lời, nói tôi đến chiếm lấy không gian riêng tư của chúng, phá nát cuộc sống yên bình vốn có của các con.
Tôi như ngã quỵ. Không thể sống cùng con trai thứ, cũng chẳng thể quay về với con trai cả, tôi chỉ biết gọi điện chia sẻ với con gái. Nhưng cuộc sống của con chẳng dễ dàng gì, tôi không thể nào đến làm phiền nó.
Cuối cùng, tôi quyết định thuê một căn nhà nhỏ gần nhà con trai cả và sống một mình ở đó. Cũng may, tôi có một khoản tiền tiết kiệm, chi tiêu tằn tiện thì cũng đủ để dưỡng già. Sống một mình tuy có chút buồn nhưng bù lại, tôi vẫn có hàng xóm láng giềng, được sống ở nơi thân thuộc với mình.
Cách đây 4 tháng, điều không may xảy tới. Trong lúc đi chợ, tôi bị đụng xe gãy chân và phải ở viện điều trị nửa tháng. Hay tin, con gái tôi tức tốc về chăm, còn con trai, con dâu chỉ vào thăm hỏi vài lần.
Ngày được ra viện, tôi thấy con gái thuê chiếc xe 7 chỗ với nhiều đồ đạc. Tôi thắc mắc nhưng con chỉ lặng im. Mãi sau tôi mới biết, nơi đến không phải nhà mà là viện dưỡng lão. Thì ra, trong 2 tuần ở lại đây, con gái đã bàn bạc với các anh, lo xong xuôi thủ tục để đưa tôi vào đó dưỡng già.
Tôi chết lặng nhưng không phản kháng vì biết con gái đã quyết định vậy thì hẳn có lý do. Ổn định phòng ốc, con mới lã chã nước mắt phân bua với tôi: “Mẹ cô quạnh trong căn nhà nhỏ, cơm niêu nước lọ, ngày cũng như đêm lủi thủi một mình. Nghĩ đến cảnh đó, con không thể nào yên lòng được.
Giờ mẹ không thể sống cùng các anh thì vào đây sống cùng các cụ cho đỡ cô đơn, lúc ốm đau cũng có nhân viên y tế chăm sóc. Mẹ yên tâm, khoản tiền tiết kiệm của mẹ đủ để sống ở đây 10 năm. Sau đó, con sẽ lo liệu”.
Tôi gặng hỏi: “Hai anh con cũng quyết thế à?”. Con gái gật đầu. Lúc này, tôi mới bật khóc thành tiếng. Chưa bao giờ tôi đau lòng đến vậy, thì ra, tôi đã bị các con bỏ rơi.
Con gái nói đến vậy thì tôi chẳng cố nài làm gì. Tôi chấp nhận ở lại đây và mong không bao giờ phải thấy mặt những đứa con bất hiếu.
Cuộc sống ở đây rất tốt, có bạn già bầu bạn, nhân viên chăm nom... Thế nhưng, không hiểu sao, tôi thấy lòng mình lạnh lẽo.
Chút niềm vui ít ỏi còn sót lại, có lẽ tôi đã "đánh rơi" trên đoạn đường vào viện dưỡng lão mất rồi.
- Loại rau được ca ngợi “tốt nhất thế giới”, bán đầy ở chợ Việt (4 phút trước)
- Khởi tố chủ cơ sở giết mổ "khống" hơn 20.000 con heo cho C.P. Việt Nam (9 phút trước)
- Vì sao dầu diesel trở thành “điểm yếu” của thị trường năng lượng? (18 phút trước)
- Hương Tràm ở tuổi 30: Bình thản với sự nghiệp, lạc quan chờ tình yêu (39 phút trước)
- Clip: Xe máy bất ngờ băng qua đường chính, ô tô cố tránh vẫn húc văng người đàn ông xuống mương (44 phút trước)
- Hủy hôn sát ngày cưới sau cú sốc phát hiện chồng sắp cưới ngoại tình sau 49 ngày bố mất (1 giờ trước)
- Sau Thái Lan, tới lượt Indonesia tuyên bố muốn chiếm ngôi vương ASEAN Cup (1 giờ trước)
- Người đàn ông gây sốt MXH vì bình thản ngồi ăn giữa vụ nổ súng tại tiệc Nhà Trắng (1 giờ trước)
- Kingsley Coman: PSG rất mạnh, nhưng Bayern Munich sẽ đi tiếp (1 giờ trước)
- Truy nã người đàn ông nhận 495 triệu đồng chuyển khoản nhầm nhưng không trả lại (1 giờ trước)