-
Đà Nẵng: Mẹ chết lặng khi phát hiện con trai tử vong trong phòng kín, rùng mình với hiện trường -
Không còn ở căn nhà 10m2 trên phố cổ, cuộc sống hiện tại của "Ngọc Hoàng" Quốc Khánh giờ ra sao? -
Danh tính 4 phạm nhân trốn khỏi trại tạm giam ở An Giang, công an phát lệnh truy nã toàn quốc -
Buông vô lăng để xem điện thoại, tài xế bị phạt 5 triệu đồng sau cú tông khiến hành khách hoảng loạn -
Công an lên tiếng vụ thanh niên đỗ xe trước cổng, bị chủ nhà đạp thẳng vào mặt, bất ngờ kết quả xác minh -
Gia đình đau đớn khi thấy con trai 13 tuổi mặt biến dạng do mua quả pháo trên mạng, bác sĩ cảnh báo? -
Mỹ nhân U50 "gây bão" Tiktok, netizen đòi cho đi thi "Chị Đẹp" mùa 3 -
Lực lượng Công an hiệp đồng tác chiến, sẵn sàng bảo vệ tuyệt đối an toàn Đại hội Đảng XIV -
Danh tính nam công nhân TPHCM trúng ô tô trăm triệu trong tiệc tất niên công ty, tiết lộ nhiều phần thưởng giá trị -
Nữ sinh 21 tuổi qua đời chỉ sau 5 ngày phát hiện ung thư phổi: "Tín hiệu cứu mạng" bị bỏ qua suốt nửa năm khiến nhiều người rùng mình
Gia đình
09/08/2025 14:21Thú nhận từng sống thử, cô gái tan nát nghe chồng sắp cưới nói câu "sắc hơn dao"
Tôi năm nay 30 tuổi, chưa lập gia đình. Không phải tôi không muốn kết hôn, mà là chưa tìm được người phù hợp. Tôi không may mắn trong chuyện tình cảm, từng yêu hết lòng nhưng nhận lại chỉ toàn nước mắt.
Khi mới ra trường, tôi quen và yêu một người cùng tuổi. Anh ấy không học đại học mà chỉ theo học một khóa thiết kế, sau đó làm việc tại một studio ảnh cưới. Chúng tôi yêu nhau da diết. Thấu hiểu hoàn cảnh của nhau, chúng tôi càng trân trọng và gắn bó hơn.

Yêu nhau nửa năm, khi công việc của tôi tạm ổn định, anh đề nghị: “Giờ hai đứa đều khó khăn, thuê hai cái phòng trọ thì tốn quá. Hay chúng mình về ở chung, vừa được gần nhau, lại vừa tiết kiệm được một khoản”.
Tôi đồng ý. Khi đó, tôi yêu anh quá sâu đậm, mỗi ngày sau giờ tan làm chỉ muốn được ở bên anh. Nhưng hạnh phúc ấy chẳng kéo dài. Chúng tôi sống hòa thuận hơn một năm thì bắt đầu nảy sinh khúc mắc.
Anh nhận việc về nhà làm, suốt ngày ở lì trong phòng. Đói thì gọi đồ ăn về, ăn xong lại bỏ đó không dọn dẹp. Chuyện đi chợ, nấu cơm… anh cũng mặc tôi lo liệu. Ngày nào đi làm về, tôi cũng vùi đầu vào cơm nước… mệt mỏi vô cùng.
Tôi phàn nàn, nói nặng nhẹ đủ kiểu nhưng anh không thay đổi. Có lúc tôi thử mặc kệ để anh phải làm, nhưng cuối cùng vẫn chỉ có mình tôi dọn dẹp.
Quá mệt mỏi, tôi nói chia tay và thu dọn quần áo rời đi. Anh xin lỗi, níu kéo, hứa hẹn đủ điều. Tôi đã 3 lần nói lời chia tay, rồi lại mềm lòng tha thứ, rồi lại tuyệt vọng. Điệp khúc ấy kéo dài suốt 3 năm, cho đến khi anh có người mới.
Mối tình này khiến tôi hao tổn tâm trí. Sau chia tay, tôi vạ vật như cái xác không hồn. Phải hơn 1 năm sau, tôi mới dần ổn định trở lại, nhưng rất khó mở lòng với ai.
Cách đây nửa năm, tôi quen một chàng trai kém tôi 2 tuổi, làm ở bộ phận marketing của công ty. Không hiểu tôi có sức hút gì mà anh mê đắm tôi. Chỉ sau một lần gặp thoáng qua ở bữa tiệc công ty, anh đã tỏ tình và nói muốn đến với tôi.
Dù bị từ chối, anh vẫn kiên nhẫn theo đuổi. Biết chỗ trọ của tôi, anh đợi ngoài cổng để chở tôi đi làm, mua đồ ăn sáng, thuốc thang và những món đồ lặt vặt. Dần dần, tôi dựa vào anh, không còn gay gắt từ chối như trước.
Tôi tin rằng mình vẫn có thể có được hạnh phúc. Gia đình anh đàng hoàng, nề nếp và ủng hộ chúng tôi. Gia đình tôi cũng quý anh, nên chỉ sau nửa năm quen biết, hai đứa xác định kết hôn.
Nhưng một cuộc gặp vô tình đã khiến mọi kế hoạch và hy vọng tan vỡ. Buổi đi ăn hôm ấy, tôi vô tình gặp một người chị từng sống cùng xóm trọ nhiều năm trước.
Vừa gặp tôi, chị đã reo lên: “Thằng S. (tên người yêu cũ của tôi) đâu rồi? Hai đứa tổ chức đám cưới rồi chứ? Còn phải hỏi nhỉ, hồi đó mặn nồng thế cơ mà. Cả xóm đều ngưỡng mộ căn trọ của hai đứa đấy.”
Từ nhà vệ sinh bước ra, bạn trai tôi nghe trọn từng chữ. Ánh mắt anh trở nên phức tạp, dồn nén đủ cung bậc cảm xúc.
Sau đó, trên chiếc ghế đá ngoài công viên, chúng tôi nói chuyện đến nửa đêm. Tôi thú nhận quá khứ từng sống thử và khẳng định điều đó không ảnh hưởng đến hiện tại. Giờ đây, người tôi yêu và muốn cưới là anh.
Anh im lặng rất lâu. Gương mặt khi đỏ bừng, khi lạnh lẽo. Rồi anh nói: “Anh không nghĩ em lại rẻ rúng như vậy. Anh có thể chấp nhận chuyện quan hệ trước hôn nhân, nhưng không thể chấp nhận việc em sống chung như vợ chồng với người đàn ông khác khi chưa có hôn thú”.
Câu nói sắc hơn dao ấy đã cứa sâu vào lòng tôi, khiến tôi nghẹt thở. Hôm đó, tôi khóc như mưa, nói chia tay anh ngay lập tức. Anh cũng đồng ý chấm dứt đoạn tình cảm này.
Đến giờ, tôi vẫn chưa có được hạnh phúc của riêng mình. Quá khứ không thể nào thay đổi được. Nhưng chẳng lẽ tôi cứ mãi mãi phải trả giá cho quá khứ đó?
- Tiêu hủy 13 con trâu nhiễm bệnh lở mồm long móng đang trên đường vào lò mổ (34 phút trước)
- Ô tô tông liên hoàn 5 xe máy chờ đèn đỏ ở TP.HCM, 6 người nhập viện (1 giờ trước)
- Nơi gã cha dượng lẩn trốn sau khi chém con riêng của vợ trước cổng trường ở Đồng Nai, hé lộ lời khai ban đầu (1 giờ trước)
- Nhà máy Đồ hộp Hạ Long tại Hải Phòng tạm dừng hoạt động sau bê bối thịt lợn nhiễm dịch (1 giờ trước)
- Công an Khánh Hòa liên tiếp bắt giữ 6 đối tượng mang lệnh truy nã đỏ của Interpol (1 giờ trước)
- Trụ trì chùa Cẩm La có động thái lạ sau khi bị chính quyền "tuýt còi", nâng mũi, bọc răng sứ tại chùa (2 giờ trước)
- Thái Lan: Đánh bom liên hoàn tại 11 trạm xăng, biên giới phía Nam chìm trong khói lửa (2 giờ trước)
- Khẩn trương truy bắt tài xế xe tải "tập lái" gây tai nạn chết người rồi bỏ chạy (2 giờ trước)
- Thanh Hóa: Hiện trường vụ nữ công nhân rơi vào máy nghiền rác tử vong tại chỗ, hé lộ danh tính nạn nhân (2 giờ trước)
- Thủ tướng Phạm Minh Chính: Quyết liệt tinh gọn bộ máy Trung ương và địa phương trong năm 2026 (2 giờ trước)