-
Bộ Xây dựng đề xuất giao Hà Nội làm chủ đầu tư hai dự án đường sắt 37.000 tỷ đồng -
Miền Bắc và Trung Bộ đón nắng nóng đỉnh điểm trước khi hứng mưa lớn giải nhiệt -
Hiểm họa khôn lường khi cha mẹ khoe giấy khen của con lên mạng xã hội -
Nguy cơ từ sự cố xô lệch loạt gối cầu trên tuyến Vành đai 3 trên cao ở Hà Nội -
"Vua AI" Jensen Huang ưu tiên gặp Faker trước cả các trùm công nghệ Hàn Quốc -
Hải Phòng chuẩn bị đón siêu nhà máy bán dẫn rộng bằng 45 sân bóng đá -
Đã tìm thấy thi thể 3 nạn nhân đuối nước ở thác Rồng, hé lộ chi tiết ngỡ ngàng liên quan đôi nam nữ -
Hà Nội xem xét đề xuất xây dựng tổ hợp chăn nuôi lợn trong nhà cao tầng -
Từ chối gánh khoản nợ của bố mẹ chồng, người phụ nữ bất ngờ trở thành "người ngoài" trong chính gia đình -
Thực hư thông tin Thanh Hóa sắp giảm từ 166 xuống 58 đơn vị hành chính cấp xã, tìm ra người tung tin
Gia đình
09/08/2025 14:21Thú nhận từng sống thử, cô gái tan nát nghe chồng sắp cưới nói câu "sắc hơn dao"
Tôi năm nay 30 tuổi, chưa lập gia đình. Không phải tôi không muốn kết hôn, mà là chưa tìm được người phù hợp. Tôi không may mắn trong chuyện tình cảm, từng yêu hết lòng nhưng nhận lại chỉ toàn nước mắt.
Khi mới ra trường, tôi quen và yêu một người cùng tuổi. Anh ấy không học đại học mà chỉ theo học một khóa thiết kế, sau đó làm việc tại một studio ảnh cưới. Chúng tôi yêu nhau da diết. Thấu hiểu hoàn cảnh của nhau, chúng tôi càng trân trọng và gắn bó hơn.

Yêu nhau nửa năm, khi công việc của tôi tạm ổn định, anh đề nghị: “Giờ hai đứa đều khó khăn, thuê hai cái phòng trọ thì tốn quá. Hay chúng mình về ở chung, vừa được gần nhau, lại vừa tiết kiệm được một khoản”.
Tôi đồng ý. Khi đó, tôi yêu anh quá sâu đậm, mỗi ngày sau giờ tan làm chỉ muốn được ở bên anh. Nhưng hạnh phúc ấy chẳng kéo dài. Chúng tôi sống hòa thuận hơn một năm thì bắt đầu nảy sinh khúc mắc.
Anh nhận việc về nhà làm, suốt ngày ở lì trong phòng. Đói thì gọi đồ ăn về, ăn xong lại bỏ đó không dọn dẹp. Chuyện đi chợ, nấu cơm… anh cũng mặc tôi lo liệu. Ngày nào đi làm về, tôi cũng vùi đầu vào cơm nước… mệt mỏi vô cùng.
Tôi phàn nàn, nói nặng nhẹ đủ kiểu nhưng anh không thay đổi. Có lúc tôi thử mặc kệ để anh phải làm, nhưng cuối cùng vẫn chỉ có mình tôi dọn dẹp.
Quá mệt mỏi, tôi nói chia tay và thu dọn quần áo rời đi. Anh xin lỗi, níu kéo, hứa hẹn đủ điều. Tôi đã 3 lần nói lời chia tay, rồi lại mềm lòng tha thứ, rồi lại tuyệt vọng. Điệp khúc ấy kéo dài suốt 3 năm, cho đến khi anh có người mới.
Mối tình này khiến tôi hao tổn tâm trí. Sau chia tay, tôi vạ vật như cái xác không hồn. Phải hơn 1 năm sau, tôi mới dần ổn định trở lại, nhưng rất khó mở lòng với ai.
Cách đây nửa năm, tôi quen một chàng trai kém tôi 2 tuổi, làm ở bộ phận marketing của công ty. Không hiểu tôi có sức hút gì mà anh mê đắm tôi. Chỉ sau một lần gặp thoáng qua ở bữa tiệc công ty, anh đã tỏ tình và nói muốn đến với tôi.
Dù bị từ chối, anh vẫn kiên nhẫn theo đuổi. Biết chỗ trọ của tôi, anh đợi ngoài cổng để chở tôi đi làm, mua đồ ăn sáng, thuốc thang và những món đồ lặt vặt. Dần dần, tôi dựa vào anh, không còn gay gắt từ chối như trước.
Tôi tin rằng mình vẫn có thể có được hạnh phúc. Gia đình anh đàng hoàng, nề nếp và ủng hộ chúng tôi. Gia đình tôi cũng quý anh, nên chỉ sau nửa năm quen biết, hai đứa xác định kết hôn.
Nhưng một cuộc gặp vô tình đã khiến mọi kế hoạch và hy vọng tan vỡ. Buổi đi ăn hôm ấy, tôi vô tình gặp một người chị từng sống cùng xóm trọ nhiều năm trước.
Vừa gặp tôi, chị đã reo lên: “Thằng S. (tên người yêu cũ của tôi) đâu rồi? Hai đứa tổ chức đám cưới rồi chứ? Còn phải hỏi nhỉ, hồi đó mặn nồng thế cơ mà. Cả xóm đều ngưỡng mộ căn trọ của hai đứa đấy.”
Từ nhà vệ sinh bước ra, bạn trai tôi nghe trọn từng chữ. Ánh mắt anh trở nên phức tạp, dồn nén đủ cung bậc cảm xúc.
Sau đó, trên chiếc ghế đá ngoài công viên, chúng tôi nói chuyện đến nửa đêm. Tôi thú nhận quá khứ từng sống thử và khẳng định điều đó không ảnh hưởng đến hiện tại. Giờ đây, người tôi yêu và muốn cưới là anh.
Anh im lặng rất lâu. Gương mặt khi đỏ bừng, khi lạnh lẽo. Rồi anh nói: “Anh không nghĩ em lại rẻ rúng như vậy. Anh có thể chấp nhận chuyện quan hệ trước hôn nhân, nhưng không thể chấp nhận việc em sống chung như vợ chồng với người đàn ông khác khi chưa có hôn thú”.
Câu nói sắc hơn dao ấy đã cứa sâu vào lòng tôi, khiến tôi nghẹt thở. Hôm đó, tôi khóc như mưa, nói chia tay anh ngay lập tức. Anh cũng đồng ý chấm dứt đoạn tình cảm này.
Đến giờ, tôi vẫn chưa có được hạnh phúc của riêng mình. Quá khứ không thể nào thay đổi được. Nhưng chẳng lẽ tôi cứ mãi mãi phải trả giá cho quá khứ đó?
- Nữ giáo viên bị chồng đánh thương tích 95% ở Quảng Ninh đã không qua khỏi sau 2 tháng điều trị (1 giờ trước)
- Nissan X-Trail e-Power tái xuất: SUV hybrid giá dưới 1 tỷ đồng khiến CR-V phải 'dè chừng' (1 giờ trước)
- Khi nào miền Bắc có mưa lớn, chấm dứt đợt nắng nóng? (1 giờ trước)
- Bàn ăn nghìn tỷ USD: Chủ tịch LG, CEO Nvidia bên bàn thịt nướng ở Hàn Quốc (2 giờ trước)
- Loại vaccine đầu tiên do AI tạo ra có gì đặc biệt mà được kỳ vọng ngăn đại dịch tương lai? (2 giờ trước)
- Tài xế xe đầu kéo nhớ lại cảnh tượng vô cớ bị người nước ngoài chặn đầu tấn công dù không quen biết (2 giờ trước)
- Những loại xe ô tô không phải lắp ghế trẻ em từ ngày 1/7 (2 giờ trước)
- Bộ Công Thương công bố các cửa hàng bán xăng E5 RON92 tại Hà Nội, TPHCM và giá bán mới nhất? (3 giờ trước)
- Xuất hiện hố sụt lún "không đáy" giữa ruộng ở Cao Bằng, chính quyền khẩn thiết mời chuyên gia (3 giờ trước)
- Khởi tố thêm một Phó Chủ tịch xã và Giám đốc doanh nghiệp trong vụ gãy đổ lan can đá bờ sông Hồng (3 giờ trước)