-
Sự thật bức ảnh thu hồi tài sản khổng lồ trong biệt phủ của Mailisa đang lan truyền chóng mặt trên MXH -
Thanh niên 16 tuổi mất tích bí ẩn, hé lộ cuộc gọi cuối cùng đầy bất thường, gia đình nghi bị lừa sang Campuchia -
Lời khai của gã đàn ông bắn súng chỉ thiên tại đám cưới ở Hà Tĩnh, hé lộ nhân thân đen tối -
4 loại nước có vị ngọt tự nhiên nhưng hạ đường huyết tốt bất ngờ, đẩy lùi ung thư -
Fan "cắm trại" xuyên đêm, háo hức chờ concert SOOBIN -
Kiệt quệ cảm xúc trước tuổi 30: Cơn báo động thầm lặng đang "hút cạn" năng lượng người trẻ đô thị -
Người đuổi không cho mẹ và em bé mới sinh tránh lũ ở trạm y tế lên tiếng về hành động gây phẫn nộ -
Áp thấp nhiệt đới "dị thường" tiến thẳng về phía bão số 15 Koto -
Bão Koto áp sát, 68 chuyến bay buộc phải đổi hướng khẩn cấp -
Công an vào cuộc xác minh nhân thân Nguyễn Xuân Đạt, người mất liên lạc 10 năm ở Hưng Yên
Giải trí
24/02/2020 16:56MC Hồng Phúc: 'Đột nhiên, bác sĩ bảo tôi phải báo tin cho vợ ra nhìn mặt con lần cuối!'
Khi đó, con trai của Hồng Phúc vừa chào đời đã được chuẩn đoán mắc bệnh tim bẩm sinh, là 1 trong 3 ca hiếm gặp ở Việt Nam lúc bấy giờ. Bác sĩ đã thông báo cho Hồng Phúc và người nhà chuẩn bị tinh thần vì bé chỉ còn sống được vài ngày là mất.
Hồng Phúc chia sẻ:
Khi biết tin vợ có bầu, tôi rất vui. Thời điểm đó bà nội tôi vừa mất, mấy ngày sau vợ tôi đi khám thì lên 2 vạch, tôi nghĩ là bà mất thì bà lại cho mình một cái khác. Thực ra bà rất muốn gặp đứa chắt vì bà chỉ có mình anh là cháu trai nên bà đã đem lại niềm vui lớn lao này.
Ngày bé Chíp ra đời tôi đang làm một chương trình truyền hình trực tiếp trên VTV1. Sau khi làm xong, tôi biết tin thì lập tức về, thao thức gom đồ chờ đến trời sáng, 5h lao vô bệnh viện.
Đến nơi cô y tá kêu ra. Tôi bị hụt hẫng, nghĩ là chắc cô kêu ra để đóng tiền hay mua sữa hay một vấn đề gì đó nhưng chắc chỉ là chuyện vui thôi. Nhưng hóa ra cô ấy nói: "Anh phải chuyển bé qua bệnh viện khác vì bé có dấu hiệu bị tim bẩm sinh".
Lúc đó tôi không tin, tôi mới quay lại nhìn con và thấy môi, tay chân đều tím đen hết. Tôi mới đi theo cô y tá, chỉ là đi theo thôi chứ không biết chuyện gì xảy ra. Tôi nhớ là tôi nói với vợ là chờ tôi đưa con đi khám. Lúc đó vợ tôi đang bị cách ly nên vẫn chưa biết chuyện.
Trong cuộc đời tôi ao ước được ngồi xe cứu thương vì hồi nhỏ thấy xe này ngoài đường là ước: 'Giá mà mình được ngồi xe này'. Lần đó tôi ngồi trên xe cứu thương, tay ôm con mới sinh nhỏ xíu, thở bằng bình oxy rồi vô một bệnh viên lớn của Sài Gòn. Vừa mới vô bệnh viện đã nghe thấy tiếng khóc, hai vợ chồng kia có bầu được mấy tuần rồi bị sảy mất con. Lúc đó tôi cảm thấy rụng rời, ai nói gì là tôi chỉ biết làm theo.
Hôm đó Chủ nhật mưa tầm tã như phim, đường ngập. Buổi sáng đó tôi mặc quần short, mang dép lào, mà mưa ngập hàng lang, trôi đôi dép luôn. Chân tôi bị cứa chảy cả máu, rất đau nhưng tôi không có cảm giác đau nữa, chỉ biết đẩy chiếc cáng xe của con.
Trong những lần tôi vào bệnh viện làm từ thiện tôi cảm thấy mọi thứ đều gần nhưng lúc đó sao tôi thấy khoảng cách nó xa lắm. Vào đến phòng cấp cứu, rất đông em bé sơ sinh vì đó là bệnh viện tuyến cuối rồi. Tôi ngồi thu lu ngay góc cửa chờ khoảng 1 tiếng sau, nghe tiếng gọi, tôi đi vào, nhìn thấy con mình quá nhiều ống chích, bị băng bó trên người.
Lúc đó, tôi đứng khóc như một đứa trẻ. Thực ra tôi nghĩ, lúc đó cảm giác của người phụ nữ sẽ nhiều hơn mình. Nhưng đây là lần đầu tiên tôi có con, đang vẽ một khung trời màu hồng vì sắp có con trai đầu lòng. Tôi khóc như mưa và gọi điện cho mọi người để kể sự việc.
Mọi người an ủi và bảo ngày mai thứ 2 hãy chuyển viện cho bé. Qua 2-3 hôm nữa, tôi vẫn giấu vợ, chỉ bảo con mình phải đi kiểm tra sức khỏe ở một nơi khác vì bệnh viện đó không chuyên về khám nhi.
Đến ngày thứ 5, có một bác sĩ lên nói là: "Bây giờ phải đem về vì khoảng mấy ngày sau bé sẽ chết. Hai vợ chồng còn trẻ, sẽ sớm sinh được em bé khác, em bé này không sống được lâu vì căn bệnh này hơi phức tạp".
Lúc đó tôi không còn khóc được nữa và quyết định chuyển con đi, trong trong thâm tâm con mình là tất cả, còn nước còn tát. Tôi chuyển con đi bệnh viện khác, may mắn ở bệnh viện đó có đoàn bác sĩ ở Hà Lan sang hợp tác với Việt Nam, họ mổ, thông tim cho bé. Rồi bảo chờ đến lúc bé 1 tuổi sẽ mổ lại. Bây giờ kể lại thì nhanh nhưng lúc đó mọi thứ nó chậm lắm, mọi thứ kinh khủng lắm, tôi nghĩ là thôi đời mình như thế là xong rồi, không thiết tha gì nữa. Tôi là một người kén ăn nhưng lúc đó em tôi đưa cho cái gì cũng ăn, tôi nhớ là cái bát gì nó hỗn độn lắm nhưng tôi vẫn ăn, ăn để có sức chờ con.
Đột nhiên, bác sĩ bắt tôi phải báo cho vợ nhìn mặt con lần cuối. Lúc đó vợ tôi đi không nổi, phải 2-3 người khiêng qua, ở nhà mọi người cũng chuẩn bị tang lễ cho Chíp luôn. Đó là một ngày rất buồn với mình và tôi nghĩ tôi không bao giờ quên được.
Sau khi bé Chíp mổ lần thứ nhất xong, 1 năm sau mổ lần nữa, cho đến bây giờ thì tạm ổn. Đến năm con 15-16 tuổi, nếu không có vấn đề gì thì sẽ mổ lần nữa nếu không thì để luôn rồi theo dõi.
TH (SHTT)
- Tin mới nhất về bão số 15: Xuất hiện thông tin đáng chú ý về hướng đi của bão (30/11/25 22:45)
- MU ngược dòng đánh bại Crystal Palace trên sân khách (30/11/25 22:30)
- Bài tập chạy bộ 20 phút trên máy giúp tăng cường sức khỏe sau tuổi 50 (30/11/25 22:10)
- 3 mẹo trị gàu đơn giản mà hiệu quả có thể làm ngay tại nhà (30/11/25 21:55)
- Sắp mở phiên phúc thẩm xem xét đơn kháng cáo của cựu Phó chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội (30/11/25 21:36)
- Hà Nội đấu giá khu đất hơn 5,7ha tại Quảng Oai, giá khởi điểm 479 tỷ đồng (30/11/25 21:18)
- U17 Việt Nam "đè bẹp" U17 Malaysia, lập thành tích khó tin để giành vé dự giải châu Á (30/11/25 21:13)
- Hé lộ nguyên nhân người đàn ông ở Tây Ninh lái xe ô tô đâm tử vong em gái ruột (30/11/25 21:00)
- Công an TP Hải Phòng cảnh báo nóng về "vụ việc nghiêm trọng ở Lạng Sơn" (30/11/25 20:42)
- Tại sao người Trung Quốc lại không dám gõ cửa 4 lần? (30/11/25 20:33)