-
Vô tư khoe em chồng thành đạt khắp nơi, tôi bối rối khi bị nhắc thẳng trong bữa cơm gia đình -
Lễ tiễn biệt Kasim Hoàng Vũ: Tiếng hát "Tình mẹ" nghẹn ngào trong giờ phút di quan -
Bi kịch của đôi vợ chồng cùng ngoại tình và lời đề nghị tái hợp sau 6 tháng ly hôn -
Hé lộ bí mật phía sau vẻ đẹp "thần tiên tỷ tỷ" của Lưu Diệc Phi: Chi 3,8 tỷ đồng/năm chỉ để khắc phục một khuyết điểm -
Ô tô Kia Seltos tông cụ bà bán hàng rong rồi bỏ chạy ở Hải Phòng: Tình trạng nạn nhân rất nguy kịch -
Tóc Tiên gây ngỡ ngàng với phát ngôn về "người đàn ông chưa từng làm điều này cho tôi" sau biến cố hôn nhân -
Góc khuất sau tấm mặt nạ "nàng dâu kiểu mẫu": Chiếc máy ghi âm dưới gầm giường và sự thật kinh hoàng -
Clip cụ ông cụt 2 bàn tay kẹp con rắn hổ mang hơn 2m sát vào người sau khi bị cắn, tình hình cụ ông? -
Tử vi Chủ nhật ngày 15/3/2026 của 12 con giáp: Mão thành đạt, Thìn thuận lợi -
Choáng với mức cát sê "khủng" của nữ diễn viên sexy nhất thế giới
Thế giới
28/05/2020 05:00Nhật ký của nàng công chúa: Tuổi thơ túng thiếu bên người mẹ đơn thân, đến năm 14 tuổi bỗng nhiên biết cha mình là một vị vua
Vào ngày 22/5, trang tin Vice đã đăng tải bài viết với tựa đề "When I was 14, I found out I was a princess" (tạm dịch: Năm 14 tuổi, tôi phát hiện mình là công chúa), kể về câu chuyện của Carla Brizuela-Perez (người gốc Philippines) bỗng một ngày phát hiện cha đẻ của cô là Quốc vương bang Pahang, Malaysia. Sau đây là đoạn lược dịch của bài viết:
Lần đầu theo dõi bộ phim The Princess Diaries (Nhật ký công chúa), tôi có sự đồng cảm sâu sắc với nhân vật chính. Bởi đó cũng là câu chuyện xảy ra trong cuộc đời của tôi: Năm 14 tuổi, tôi phát hiện ra cha mình là một vị vua của Malaysia.
Mặc dù tuổi thơ ấu chỉ có mẹ bên cạnh nhưng tôi chưa bao giờ hỏi bố mình là ai. Cho đến một ngày, khi tôi khoảng 5 tuổi, giáo viên mẫu giáo của tôi đã yêu cầu học trò dẫn bố mẹ tới lớp. "Bố con không thể đến được. Ông ấy rất bận rộn vì cha con là một vị vua", mẹ tôi nói một cách thờ ơ khi cuối cùng tôi cũng hỏi về cha mình.
Lúc đó tôi tin mẹ và không hỏi thêm bất cứ điều gì, cũng chưa đủ lớn để bận tâm đến điều đó. Hai mẹ con tôi đã rời Philippines chuyển đến Mỹ kể từ khi tôi 6 tuổi. Chúng tôi đã chuyển qua nhiều phòng thuê khác nhau ở bang California và chưa bao giờ có căn hộ riêng. Càng lớn lên, tôi dần hiểu rằng gia đình mình không dư dả tiền bạc.
Carla và mẹ ở Philippines vào năm 1984.
Ở trường cấp 2, thứ tôi thèm muốn nhất là một chiếc quần jeans nhãn hiệu Levi's. Tôi nghĩ rằng chiếc quần đó rất ngầu và đậm chất Mỹ. Nhưng tôi biết hoàn cảnh của mình không cho phép. Vì vậy, trong khi bạn bè đi mua sắm quần áo cho năm học mới, tôi cùng mẹ lùng sục trang phục trong các buổi trao đổi đồ cũ. Lớn lên, tôi không có những đôi giày thể thao hot nhất nhưng chí ít tôi cũng có giày để đi.
Mẹ tôi là một y tá phải làm việc vất vả, cố gắng nuôi tôi nên người mà không cần dựa vào bất kỳ hình thức trợ cấp nào. Có lần, tôi nghĩ về cha và thầm nghĩ rằng: Đây không phải là cuộc sống của một công chúa. Tuy nhiên, tôi không muốn gợi nhắc lại chuyện cũ của mẹ. Bởi từ những gì tôi tìm hiểu được, chuyện 1 vị vua ở Malaysia và 1 y tá trẻ kết thúc bằng đứa con gái ngoài giá thú không hẳn là chuyện tình cổ tích.
Sau đó, vào một đêm năm 1996, khi tôi khoảng 14 tuổi, chúng tôi nhận được cuộc gọi. Người ở đầu dây bên kia là Dato’ Michael (sau này tôi mới biết rằng Dato’ là một tước vị thường được sử dụng ở Brunei và Malaysia). Ông là luật sư đại diện cho cho cha tôi - Quốc vương (Sultan) của bang Pahang, Malaysia.
“Cha cháu muốn gặp cháu”, Dato’ Michael nói.
Vào lúc đó, tôi không thể tin rằng cha tôi thực sự tồn tại và ông là một vị vua, nó giống như một câu chuyện hoang đường vậy. Vài tuần sau cuộc điện thoại đó, tôi lần đầu tiên gặp cha mình ở London, Anh. Chúng tôi cùng dùng bữa trưa tại một nhà hàng trong khách sạn. Cuộc gặp không giống như tôi mong đợi.
Cuộc gặp đầu tiên của Carla với cha vào năm 1996.
Tôi ngồi cùng bàn với bố, mẹ và Dato' Michael. Đoàn tùy tùng của bố ngồi ở bàn gần đó. Bố tôi đã cố gắng trò chuyện, hỏi về điều tôi quan tâm và những gì tôi muốn làm khi lớn lên. Thế nhưng khi ấy tôi quá hồi hộp để có thể thổ lộ tất cả. Bầu không khí căng thẳng bao trùm lên tất cả giống như ở cuộc họp kinh doanh hơn là cuộc hội ngộ giữa cha với cô con gái đã thất lạc từ lâu.
Bố tôi đã ngoài 60, lớn hơn tôi tưởng tượng. Thế nhưng, tôi ấn tượng bởi những điểm tương đồng kỳ lạ giữa mình và bố. Ngoài khuôn mặt, ông ấy là người vui vẻ và đôi khi còn trêu đùa đoàn tùy tùng của mình, tôi cũng có tính cách như vậy. Điều đó làm tôi vô cùng ngạc nhiên về cách mình đã thừa hưởng những đặc điểm nhất định về người cha tôi chưa từng gặp trước đó.
Trong vài năm tiếp theo, tôi đã gặp cha mình thêm 2 lần nữa. Tất cả đều diễn ra trong bữa ăn trưa tại một nhà hàng thuộc khách sạn. Cha và tôi luôn chào hỏi nhau với những nụ hôn trang trọng ở trên cả 2 má. Sau đó, cha sẽ hỏi thăm tôi những câu thông thường: Con quan tâm đến điều gì? Con đi học thế nào? Học đại học ra sao?
Tôi nói với bố rằng tôi muốn trở thành một luật sư và ông ấy đã khen tôi vì điều này. Nhưng điều thực sự làm tôi thích thú là lời nhận xét bất ngờ rằng tôi trông giống với con gái lớn của ông ấy. Điều đó khiến tôi cảm thấy hạnh phúc khi nghĩ rằng tôi có một chị gái ở xa.
Carla và mẹ dạo chơi ở London khi đến đây gặp bố.
Mỗi khi cuộc gặp mặt sắp kết thúc, tôi sẽ luôn chào hỏi lấy lệ: "Khi nào bố con mình có thể gặp lại nhau?".
Thế nhưng, ông ấy luôn thận trọng, không đưa ra bất kỳ lời hứa hẹn hay đề cập đến lần gặp sau. Điều đó có nghĩa là tôi không bao giờ biết khi nào sẽ là cuộc hội ngộ cuối cùng. Tôi vẫn giữ liên lạc với bố, nhưng không tiếp cận trực tiếp ông, mà thông qua Dato' Michael - mối liên lạc duy nhất. Tôi đã gửi email cho Dato' Michael để hỏi khi nào bố sẽ tới London - nơi ông sở hữu một nơi cư trú trong thành phố và thường xuyên bí mật tới đó.
Mỗi lần tôi về thăm gia đình nhà ngoại ở Philippines và nói với Dato' Michael về kế hoạch tới Malaysia, ông luôn phản hồi rằng bố tôi đang ở London. Hóa ra, cuộc gặp thứ 3 của tôi và bố vào năm 2003 cũng là lần hội ngộ cuối cùng của chúng tôi.
Năm ngoái, tôi đã biết về sự ra đi của bố khi ai đó gửi cho tôi một tin nhắn qua mạng xã hội: "Xin chia buồn, Carla". Tôi đã tra cứu thông tin ở trên mạng và các bài báo đã xác nhận sự thật.
Carla cùng chồng con vào năm 2019.
Tôi thực sự không biết mình cảm thấy thế nào. Tất nhiên, tôi có buồn. Dù ông ấy không phải người cha lý tưởng, tôi biết rằng tôi sẽ không ở đây nếu không nhờ ông ấy. Tôi không còn cơ hội liên lạc với bố và ông ấy cũng không thể gặp những đứa cháu của mình. Cha tôi cũng không thể biết rằng tôi đã không chọn nghề luật sư, mà theo đuổi ngành công tác xã hội.
Vào năm 2009, tôi đã đặt chân tới Kuantan - thủ phủ bang Pahang, nơi cha tôi là Quốc vương. Tôi đã viết cho cha một lá thư và tới Istana (cung điện) để gửi. Tất nhiên tôi biết, là một đứa con ngoài giá thú của Quốc vương, tôi sẽ không bao giờ có thể vào được bên trong. Tôi chuyển lá thư cho người lính gác, có lẽ anh ta nghĩ rằng đó chỉ là thư của người hâm mộ dành cho người cai trị.
Ngày đó tại Istana, tôi biết rằng mình đã tới gần nhất có thể với người đàn ông mà tôi gọi là cha.
Theo Diệp Lục (Trí Thức Trẻ)
- Lý do giá dầu thế giới vẫn tăng dù đã bơm 400 triệu thùng dầu dự trữ, dự báo mức giá "thảm họa" (10:37)
- Vô tư khoe em chồng thành đạt khắp nơi, tôi bối rối khi bị nhắc thẳng trong bữa cơm gia đình (10:36)
- Lời khai của kẻ bịt mặt, dùng dao xông vào phòng tập Aerobic cướp dây chuyền vàng (10:24)
- Cháy nhà 6 tầng gần chợ Bến Thành, lực lượng cứu hỏa cứu được 5 người (10:23)
- MacBook Neo gây bất ngờ khi trở thành chiếc MacBook dễ sửa nhất trong hơn một thập kỷ (10:12)
- Toyota Vios hạ giá lăn bánh giữa tháng 3/2026 rẻ vô đối, "chơi tất tay" Honda City và Hyundai Accent (10:10)
- Án tù cho kẻ chuyên "giăng bẫy" tình trên web hẹn hò rồi vu khống hiếp dâm (10:05)
- Phim của Mỹ Tâm hụt hơi trong cuộc đua phòng vé (10:04)
- "Kỳ tích" của cô gái khiếm thị: Từ mái ấm tình thương đến 7 thư mời nhập học từ Harvard, Oxford và Stanford (45 phút trước)
- Một siêu cường quốc chủ động điện đàm cảnh báo Iran về kết cục "nghiêm trọng" tại Trung Đông (51 phút trước)