-
Giá nhà gấp 30 lần thu nhập, người trẻ làm cật lực 30 năm không mua nổi một căn nhà -
Thực hư liệu pháp "ủ đá nóng" giảm béo: Coi chừng "tiền mất tật mang" vì mất nước -
Vụ trả nhà hoàn tiền ở 'chung cư vạn dân' HH Linh Đàm: Người dân chỉ mong an cư, lo thiệt quyền lợi -
Nhiều hộ kinh doanh còn lúng túng khi kê khai thuế trực tuyến -
Phát hiện nhiễm HIV sau cơn sốt kéo dài, nam shipper bàng hoàng: "Tôi chỉ đi khám răng thôi mà" -
Chuyện đời thường thú vị của vị Trung tá CSGT "nổi tiếng bất đắc dĩ" bên xe nước mía -
Xếp hạng di tích lịch sử cho nơi 13 liệt sĩ hy sinh tại Rào Trăng -
Tìm thấy nam sinh Hà Nội sau hơn 36 giờ mất tích khi leo núi Tam Đảo -
Thời tiết ngày 21/4: Nắng nóng gia tăng tại Trung Bộ, miền Bắc hửng nắng -
Món ăn quen thuộc vào buổi sáng có thể khiến đường huyết tăng vọt, nhiều người vẫn nhầm tưởng vô hại
Đời sống
29/09/2017 00:34Về quê lương chỉ bằng 1/3 nhưng tôi đã mua được nhà, xe
Nhiều bạn bè ở Sài Gòn có lương gấp 2-3 tôi nhưng lúc nào cũng đau đầu vì tiền bởi chi phí sinh hoạt tại thành phố quá cao.
Cũng như các bạn cùng trang lứa, khi tốt nghiệp phổ thông, tôi khăn gói vào Sài Gòn để học đại học. Sau khi ra trường, tôi ở lại Sài Gòn làm việc vài năm. Tôi đã trải qua hầu hết những kinh nghiệm của một dân tỉnh lẻ tại thành phố này. Đầu tiên là ở trọ ký túc xá với gần 20 người một phòng (10 người chính thức và 10 người ở chui. Ở đó ồn ào và mất vệ sinh, mất tự do, tuy được cái rẻ và vui. Hồi ấy, tôi cũng đi làm thêm đủ nghề, từ phát tờ rơi, bán quà, hoa những dịp lễ tới làm gia sư.
Sau khi ra trường, tôi lại tiếp tục cuộc sống ở trọ, nơi lâu thì ở được vài năm, chỗ nhanh thì chỉ vài tháng, vì rất nhiều lý do: Phòng tăng giá, công việc thay đổi hay đôi khi chỉ vì chủ nhà không thích cho thuê nữa hoặc tình hình an ninh trật tự kém.
![]() |
| Ảnh minh họa: MyHealthOC. |
Tuy thành phố đông đúc nhưng tôi chỉ có vài mối quan hệ, một số bạn ở công ty, một nhóm nhỏ chơi thể thao chung. Ra đường, thật khó gặp một người quen. Ngày nào lịch làm việc cũng lặp lại: lên công ty, làm hết giờ thì đi chơi thể thao một chút rồi về nhà ngủ. Tôi chán cảnh suốt ngày ăn cơm hàng cháo chợ vì nhà thuê không ổn định và tôi ngại nấu ăn sau một ngày đi làm quá mệt.
Thành phố thì ngày càng đông và ô nhiễm. Cả ngày tôi đi làm 8 tiếng nhưng phải tốn gần 2 tiếng ngoài đường để di chuyển trong khói bụi và ồn ào. Tôi rất nản và mong mỏi một ngày nào đó được trở về quê nhà. Ở đó yên tĩnh, nhiều bạn bè, bà con, chỗ ở thoải mái, ăn uống vệ sinh và an toàn hơn.
Rồi như định mệnh an bài, tôi gặp được vợ - người cùng quê, qua lời giới thiệu của bạn. Cùng chung một chí hướng và sở thích, tôi và vợ, lúc đó mới quen nhau, đã quyết định về quê. Chúng tôi đã mất hơn một năm để tìm việc và xa cách thêm 6 tháng để cả hai cùng ổn định công việc ở quê.
Với thu nhập chưa bằng 1/3 so với ở thành phố nhưng chúng tôi đã thực hiện được dự định của mình. Sau 7 năm về quê làm việc, hiện vợ chồng tôi đã có một ngôi nhà nhỏ, một chiếc xe hơi nhỏ và mức lương vừa đủ sống, dư một chút để tích lũy phòng khi có việc.
Chúng tôi có một cuộc sống thật yên bình. Hằng ngày đi làm trong không khí trong lành, yên tĩnh. Đồ ăn mua gần nhà về nấu, rất an toàn, vệ sinh. Chiều chiều, tôi dẫn con đi công viên chơi. Trong lúc con chạy nhảy, tôi thảnh thơi nhìn ngắm xung quanh, thấy cuộc sống thật tươi đẹp. Cuối tuần, tôi tụ tập với bạn bè hoặc người thân, lúc thì đi picnic trên những đồi thông, khi thì câu cá dưới ao hồ hoặc ở luôn nhà mình nấu ăn vui vẻ. Các ông bố thì cụng ly, các bà mẹ lúi húi tám chuyện, còn đám nhóc thì chạy nhảy khắp nơi.
Trong khi đó, các bạn tôi đang ở thành phố thì vẫn quay cuồng với cuộc sống cơm áo gạo tiền, cả năm mới được 1-2 kỳ nghỉ để về quê tôi chơi. Những đứa đã có nhà còn đỡ, vẫn còn một số bạn phải thuê nhà thì cực hơn rất nhiều. Tuy mức lương bạn bè gấp hai, gấp ba ở quê, nhưng chi phí ở Sài Gòn rất cao nên tụi nó phải đau đầu tính toán thiệt hơn.
Tuy ở quê, con tôi cũng được tiếp cận đầy đủ những kỹ năng mềm với chi phí rất rẻ. Từ học piano, học bơi, tới học Anh văn với người nước ngoài rồi tuần nào cũng đi chơi công viên, picnic. Ở quê, con tôi được gặp ông bà cố, ông bà nội ngoại, cậu dì... Thấy con được yêu thương trong vòng tay mọi người, tôi thật hạnh phúc.
Về quê, tôi cũng thay đổi tính tình rất nhiều. Lúc ở Sài Gòn nóng nực và bực bội, mỗi khi ra đường, tôi rất hay cáu giận, dễ nổi nóng khi va chạm giao thông, hay lớn tiếng và khó chịu với nhiều người. Nhưng khi về đây, vợ nói tính tôi dễ chịu hẳn, có lẽ do không khí trong lành, cuộc sống bình yên nên mình cũng "dễ thương" hơn.
Trong tương lai, khi con lớn, tôi sẽ cho con về thành phố tiếp thu những kiến thức và kinh nghiệm mới. Còn hiện tại, con ở quê được sống với đầy đủ những yêu thương và tuổi thơ. Nếu có thể, các bạn hãy trở về quê hương như tôi vậy.
Theo T.Hải (VnExpress.net)
- 37 giờ lạc rừng trúc Tam Đảo, nam sinh kể lúc kiệt sức ngồi bên suối chờ được cứu (1 giờ trước)
- Container tông 4 xe máy trước khi lao vào cột điện (1 giờ trước)
- Trung Quốc: Triệt phá đường dây buôn lậu 130kg vàng trị giá hơn 300 tỷ đồng (1 giờ trước)
- Em gái thủ môn Đặng Văn Lâm gây bất ngờ với màn ra mắt sàn diễn thời trang (1 giờ trước)
- Huawei tung bộ tứ điện thoại gập Pura X Max: Đỉnh cao công nghệ gập, giá rẻ nhất 42 triệu đồng (1 giờ trước)
- Mỹ nhân "Nhật ký công chúa" là Người đẹp nhất thế giới năm 2026 (1 giờ trước)
- Cuba xác nhận đàm phán với Mỹ giữa khủng hoảng năng lượng nghiêm trọng (1 giờ trước)
- Giá nhà gấp 30 lần thu nhập, người trẻ làm cật lực 30 năm không mua nổi một căn nhà (1 giờ trước)
- Đề xuất nâng lương cơ sở lên 2,65–2,7 triệu đồng/tháng (2 giờ trước)
- Mẹ già bị con trai dấm dúi cho lên xe khách về quê lúc đang bệnh nặng, nhưng chẳng ai ngờ được 3 tháng sau bà lên trong tình trạng… khỏe mạnh (2 giờ trước)
