-
Vụ nam công nhân tử vong do ngạt khí trong bồn chứa phế phẩm trái cây: Hé lộ diễn biến đau lòng -
Dùng AI giải đề ngay trong phòng thi lớp 10, một thí sinh ở Hà Nội bị phát hiện -
Cháy cửa hàng photocopy ở Vĩnh Long, 1 cụ ông tử vong: Hé lộ nghi vấn xuất phát từ người con trai -
Thi tốt nghiệp THPT: Những sai phạm có thể khiến thí sinh mất điểm, bị đình chỉ hoặc hủy kết quả thi -
Thông tin mới vụ xe tải chở cát bị tàu hỏa húc văng: Nhân chứng kể phút thoát chết gang tấc -
Diễn biến mới vụ người phụ nữ bị nghi lấy đồ tại Aeon Long Biên: Kết quả kiểm tra và phản hồi từ trung tâm -
Ẩn họa sức khỏe từ đĩa nem chua rán vỉa hè: Món ăn khoái khẩu không ngờ lại tiềm ẩn 3 mối nguy lớn -
Hé lộ về các rãnh mộ tập thể, chôn gần 900 liệt sỹ và đồng bào trong công viên Lê Thị Riêng -
Ninh Bình: Phát hiện gần 40 bộ hài cốt thai nhi nằm rải rác ở các gốc cây, bờ tường, số lượng còn tăng nhiều thêm -
Không khí lạnh tràn xuống chiều tối 8/6: Danh sách khu vực đón mưa lớn dồn dập, giảm nhiệt cực nhanh
Gia đình
26/12/2025 10:475 năm trước mừng cưới bạn tôi đi một chỉ vàng, đến ngày tôi đi lấy chồng thì ngã ngửa trước quà cưới bạn tặng
Ngày cưới của tôi, giữa bao nhiêu cảm xúc hân hoan, lại len lỏi một chút thất vọng. Không phải vì đám cưới có trục trặc gì, cũng chẳng phải vì ai đó thất hứa không đến. Mà là vì món quà của người bạn thân lâu năm – một chiếc đệm trông rất bình thường.
Tôi vẫn nhớ rõ năm năm trước khi bạn cưới, tôi không hề đắn đo mà mừng bạn một chỉ vàng. Hồi đó, giá vàng chưa cao như bây giờ, nhưng cũng là một khoản đáng kể. Tôi không nghĩ nhiều, chỉ đơn giản là bạn thân thì nên tặng một món quà có giá trị, thể hiện sự chân thành. Hơn nữa, bạn đưa cả gia đình đến ăn cưới, lẽ ra cũng nên mừng lại ít nhất bằng ấy, hoặc nếu không thì cũng phải có phong bì kèm theo cho phải phép. Nhưng bạn chỉ tặng tôi một chiếc đệm.

Lúc mở quà ra, tôi đã thoáng ngỡ ngàng. Chồng tôi biết chuyện, còn cẩn thận nhắc:
— Em hỏi lại xem có nhầm lẫn gì không, chứ lạ quá.
Tôi cũng thấy lạ, nhưng chưa kịp mở lời thì bạn đã nhắn tin trước:
— Mình có chiếc đệm tặng bạn, đó là tấm lòng của mình. Mong bạn hạnh phúc, vui vẻ, gia đình luôn ấm êm.
Tôi lục lại đống phong bì và hộp quà, không thấy một đồng tiền mừng nào. Không kìm được, tôi than thở với một người bạn chung, và nhờ vậy mà tôi mới biết: bạn tôi giờ làm kinh doanh chăn ga gối đệm. Hễ đi đám cưới ai, bạn cũng chỉ tặng những món này, cho đỡ tốn kém.
Nghe đến đây tôi thấy chạnh lòng. Chúng tôi từng rất thân, chia sẻ bao nhiêu vui buồn suốt những năm tháng tuổi trẻ. Khi bạn khó khăn, tôi chưa từng toan tính thiệt hơn, luôn sẵn sàng giúp đỡ. Vậy mà bây giờ, đến cả một món quà cưới cũng thành chuyện tính toán.
Tôi không phải người hay so đo, nhưng tôi vẫn nghĩ: người đi sau nên tặng lễ nhiều hơn người trước, đó là phép lịch sự tối thiểu. Nếu bạn không thể tặng vàng như tôi đã tặng bạn, thì ít nhất cũng nên có chút gì đó mang giá trị, hoặc kèm theo phong bì dù là bao nhiêu đi nữa. Nhưng bạn thì không.

Từ hôm cưới, tôi cứ suy nghĩ mãi về chuyện này mà không cam lòng. Liệu tôi có phải là người tính toán quá không, hay bạn mới là người không biết trân trọng tình cảm?
Thời gian trôi qua, cuộc sống cuốn tôi vào những lo toan thường nhật, khiến tôi dần quên đi câu chuyện cũ. Cho đến một ngày, tôi vô tình gặp lại bạn trong một quán cà phê. Bạn vẫn tươi tắn, cười niềm nở như những ngày còn trẻ.
Hàn huyên một lúc, bạn bỗng nghiêng đầu hỏi tôi:
— Chiếc đệm hôm trước mình tặng cậu dùng có tốt không?
Tôi ngớ người:
— Chiếc đệm? À…nhưng thực ra tớ chưa dùng, nó vẫn “nguyên đai nguyên kiện” vì bà nội cũng sắm đệm cưới cho vợ chồng tớ rồi…
Bạn bật cười, nhìn tôi đầy ngạc nhiên:
— Trời đất! Mình giấu một chiếc dây chuyền hai chỉ vàng bên trong lớp lót đệm đó! Cậu không biết sao?

Tôi há hốc mồm, tim đập thình thịch. Bạn kể tiếp, giọng có chút ngại ngùng:
— Khi đó, mình thật lòng muốn tặng cậu một món quà xứng đáng. Nhưng nếu gia đình chồng mình biết sẽ dị nghị sao lại mừng bạn nhiều như thế. Nên mình mới nghĩ ra cách giấu chiếc dây chuyền vàng vào trong đệm. Ai ngờ… cậu lại không phát hiện ra…
Tôi sững sờ, lòng rối bời khó tả. Hóa ra, suốt những năm qua tôi đã trách nhầm bạn, ôm trong lòng những suy nghĩ không hay về một người đã từng là bạn thân thiết nhất của mình.
Còn bạn, vẫn vô tư và chân thành như trước. Tôi bật cười, vừa ngượng ngùng, vừa xúc động:
— Vậy là bấy lâu nay, hai chỉ vàng vẫn “ngủ” trong cái đệm mà không ai hay biết…
Bạn tôi cười phá lên, còn tôi thì chỉ biết cười ngại vì đã nghĩ xấu cho bạn.
- TP.HCM yêu cầu làm rõ vụ bệnh nhân tử vong tại Bệnh viện Đa khoa Bà Rịa (21:05)
- Không riêng EVN, hàng loạt doanh nghiệp sở hữu lượng tiền gửi ngân hàng lên tới hàng chục nghìn tỷ đồng (36 phút trước)
- Hình ảnh kinh hoàng về trận động đất rung chuyển Philippines (42 phút trước)
- Giải mã bữa ăn của những người hơn 100 tuổi: Bí quyết trường thọ nằm ở đâu? (1 giờ trước)
- Giá vàng giảm sâu, người mua có thể lỗ hơn 11 triệu đồng chỉ sau một ngày (2 giờ trước)
- Tin không khí lạnh mới nhất: Ngày mai miền Bắc xuất hiện mưa lớn, nhiệt độ giảm sâu (2 giờ trước)
- Chìm ca nô du lịch trên biển Cửa Đại, cập nhật tình hình 16 khách và 3 thuyền viên (2 giờ trước)
- Bộ 3 iPhone Pro Max cũ vẫn ngon gọi tên iPhone 14 Pro Max, iPhone 15 Pro Max, iPhone 16 Pro Max (3 giờ trước)
- Mô hình "sở hữu kỳ nghỉ" khiến người cao tuổi mất cả chục tỷ đồng là gì? (3 giờ trước)
- Chủ xe Honda cần chú ý: Gần 33.000 chiếc Honda Civic bị triệu hồi do lỗi liên quan đến túi khí (3 giờ trước)