-
Cậu bé lớp 5 ở Hà Nội một lúc học 3 trường: 5 năm làm lớp trưởng, về nhà sớm nhất vào 8h tối -
Hiện trường vụ tai nạn xe khách khiến cô gái 22 tuổi tử vong: Gia cảnh thương tâm gây xúc động -
Một trường đại học gây "choáng" dịp Tết: Sinh viên đồng loạt nhận lì xì tiền mặt, con số khiến ai cũng bất ngờ -
Nhóm nữ sinh ưỡn ẹo tạo dáng phản cảm với quân phục, tư thế khiến CĐM không thể chấp nhận nổi -
CSGT xử phạt hai cô gái trẻ đi xe máy không đội mũ bảo hiểm, manh mối chỉ từ clip đăng trên Tiktok -
Xăng dầu đồng loạt "quay đầu" tăng giá, chấm dứt chuỗi 5 phiên giảm liên tiếp -
Hồ sơ Công ty Cây xanh Công Minh: Từ cơ sở giống cây đến "đế chế" thông thầu thiệt hại gần 400 tỷ đồng -
Thảm kịch xây dựng tại Thái Lan: Liên tiếp sập cần cẩu khiến 34 người tử vong -
Thông tin nóng về vụ chùa Cẩm La nuôi trẻ em trái phép, hé lộ số phận của những đứa trẻ sau ồn ào -
Hà Nội: Danh sách 344 trường hợp vi phạm giao thông nhanh chóng nộp phạt nguội theo Nghị định 168
Gia đình
26/12/2025 10:475 năm trước mừng cưới bạn tôi đi một chỉ vàng, đến ngày tôi đi lấy chồng thì ngã ngửa trước quà cưới bạn tặng
Ngày cưới của tôi, giữa bao nhiêu cảm xúc hân hoan, lại len lỏi một chút thất vọng. Không phải vì đám cưới có trục trặc gì, cũng chẳng phải vì ai đó thất hứa không đến. Mà là vì món quà của người bạn thân lâu năm – một chiếc đệm trông rất bình thường.
Tôi vẫn nhớ rõ năm năm trước khi bạn cưới, tôi không hề đắn đo mà mừng bạn một chỉ vàng. Hồi đó, giá vàng chưa cao như bây giờ, nhưng cũng là một khoản đáng kể. Tôi không nghĩ nhiều, chỉ đơn giản là bạn thân thì nên tặng một món quà có giá trị, thể hiện sự chân thành. Hơn nữa, bạn đưa cả gia đình đến ăn cưới, lẽ ra cũng nên mừng lại ít nhất bằng ấy, hoặc nếu không thì cũng phải có phong bì kèm theo cho phải phép. Nhưng bạn chỉ tặng tôi một chiếc đệm.

Lúc mở quà ra, tôi đã thoáng ngỡ ngàng. Chồng tôi biết chuyện, còn cẩn thận nhắc:
— Em hỏi lại xem có nhầm lẫn gì không, chứ lạ quá.
Tôi cũng thấy lạ, nhưng chưa kịp mở lời thì bạn đã nhắn tin trước:
— Mình có chiếc đệm tặng bạn, đó là tấm lòng của mình. Mong bạn hạnh phúc, vui vẻ, gia đình luôn ấm êm.
Tôi lục lại đống phong bì và hộp quà, không thấy một đồng tiền mừng nào. Không kìm được, tôi than thở với một người bạn chung, và nhờ vậy mà tôi mới biết: bạn tôi giờ làm kinh doanh chăn ga gối đệm. Hễ đi đám cưới ai, bạn cũng chỉ tặng những món này, cho đỡ tốn kém.
Nghe đến đây tôi thấy chạnh lòng. Chúng tôi từng rất thân, chia sẻ bao nhiêu vui buồn suốt những năm tháng tuổi trẻ. Khi bạn khó khăn, tôi chưa từng toan tính thiệt hơn, luôn sẵn sàng giúp đỡ. Vậy mà bây giờ, đến cả một món quà cưới cũng thành chuyện tính toán.
Tôi không phải người hay so đo, nhưng tôi vẫn nghĩ: người đi sau nên tặng lễ nhiều hơn người trước, đó là phép lịch sự tối thiểu. Nếu bạn không thể tặng vàng như tôi đã tặng bạn, thì ít nhất cũng nên có chút gì đó mang giá trị, hoặc kèm theo phong bì dù là bao nhiêu đi nữa. Nhưng bạn thì không.

Từ hôm cưới, tôi cứ suy nghĩ mãi về chuyện này mà không cam lòng. Liệu tôi có phải là người tính toán quá không, hay bạn mới là người không biết trân trọng tình cảm?
Thời gian trôi qua, cuộc sống cuốn tôi vào những lo toan thường nhật, khiến tôi dần quên đi câu chuyện cũ. Cho đến một ngày, tôi vô tình gặp lại bạn trong một quán cà phê. Bạn vẫn tươi tắn, cười niềm nở như những ngày còn trẻ.
Hàn huyên một lúc, bạn bỗng nghiêng đầu hỏi tôi:
— Chiếc đệm hôm trước mình tặng cậu dùng có tốt không?
Tôi ngớ người:
— Chiếc đệm? À…nhưng thực ra tớ chưa dùng, nó vẫn “nguyên đai nguyên kiện” vì bà nội cũng sắm đệm cưới cho vợ chồng tớ rồi…
Bạn bật cười, nhìn tôi đầy ngạc nhiên:
— Trời đất! Mình giấu một chiếc dây chuyền hai chỉ vàng bên trong lớp lót đệm đó! Cậu không biết sao?

Tôi há hốc mồm, tim đập thình thịch. Bạn kể tiếp, giọng có chút ngại ngùng:
— Khi đó, mình thật lòng muốn tặng cậu một món quà xứng đáng. Nhưng nếu gia đình chồng mình biết sẽ dị nghị sao lại mừng bạn nhiều như thế. Nên mình mới nghĩ ra cách giấu chiếc dây chuyền vàng vào trong đệm. Ai ngờ… cậu lại không phát hiện ra…
Tôi sững sờ, lòng rối bời khó tả. Hóa ra, suốt những năm qua tôi đã trách nhầm bạn, ôm trong lòng những suy nghĩ không hay về một người đã từng là bạn thân thiết nhất của mình.
Còn bạn, vẫn vô tư và chân thành như trước. Tôi bật cười, vừa ngượng ngùng, vừa xúc động:
— Vậy là bấy lâu nay, hai chỉ vàng vẫn “ngủ” trong cái đệm mà không ai hay biết…
Bạn tôi cười phá lên, còn tôi thì chỉ biết cười ngại vì đã nghĩ xấu cho bạn.
- Cậu bé lớp 5 ở Hà Nội một lúc học 3 trường: 5 năm làm lớp trưởng, về nhà sớm nhất vào 8h tối (17:22)
- Hiện trường vụ tai nạn xe khách khiến cô gái 22 tuổi tử vong: Gia cảnh thương tâm gây xúc động (17:19)
- Một trường đại học gây "choáng" dịp Tết: Sinh viên đồng loạt nhận lì xì tiền mặt, con số khiến ai cũng bất ngờ (17:15)
- Nhóm nữ sinh ưỡn ẹo tạo dáng phản cảm với quân phục, tư thế khiến CĐM không thể chấp nhận nổi (17:08)
- CSGT xử phạt hai cô gái trẻ đi xe máy không đội mũ bảo hiểm, manh mối chỉ từ clip đăng trên Tiktok (17:03)
- Lịch nghỉ năm 2026 được đánh giá “đẹp nhất”: 26 ngày lễ, Tết hưởng lương, nhiều đợt nghỉ dài liên tiếp (1 giờ trước)
- Ngày mai mở "đại án" kẹo Kera, sữa Hiup: 100 cựu lãnh đạo, nhân viên doanh nghiệp hầu tòa (1 giờ trước)
- Cập nhật bảng giá ô tô MG mới nhất tháng 1/2026 (1 giờ trước)
- Thương vụ Greenland: Cái giá 700 tỷ USD và ván cược chính trị của ông Trump (1 giờ trước)
- Chú rể Thanh Hóa dùng ảnh cưới của cô dâu đặt lên xe tang: Nghẹn lòng câu chuyện phía sau (1 giờ trước)