Ngày cưới, tôi cứ ngỡ chồng chọn ở rể vì sự tiện lợi cho công việc, nhưng chỉ sau một chuyến về quê nội, tôi mới bàng hoàng nhận ra đó là cuộc tháo chạy khỏi những nỗi đau âm ỉ suốt nhiều năm.

Trước khi về chung một nhà, chồng tôi đã đưa ra một quyết định khiến tôi ngỡ ngàng: Anh muốn ở rể. Lúc đó, tôi chỉ đơn giản nghĩ rằng vì nhà tôi ở thành phố, gần nơi làm việc của cả hai nên anh chọn sự thuận tiện. Tôi đồng ý mà không chút mảy may nghi ngờ về những ẩn ức sâu kín phía sau lựa chọn có phần ngược đời ấy.

Sự thật chỉ dần hé lộ sau gần một năm chung sống, khi tôi lần đầu theo anh về quê ăn giỗ. Bước vào ngôi nhà cấp bốn cũ kỹ, bong tróc giữa những căn nhà cao tầng xung quanh, tôi lập tức cảm nhận được sự ngột ngạt.

17-1768614626-chong-doi-o-re-ngay-sau-dam-cuoi-bi-mat-dau-long-lo-ra-sau-mot-lan-ve-que-an-gio.webp
Ảnh minh họa.

Trong bữa tiệc ấy, tôi không thấy hơi ấm gia đình mà chỉ thấy sự dò xét, họ hàng không hỏi han cuộc sống, chỉ lo so đo tiền nong và nhắc lại chuyện cũ.

Chồng tôi - người đàn ông bản lĩnh ở thành phố - bỗng trở nên lầm lì, chỉ lẳng lặng làm việc vặt như một bóng ma trong chính ngôi nhà của mình.

Những câu chuyện trên bàn tiệc hé lộ một quá khứ đầy nước mắt. Anh là con trưởng, mang trọng trách gánh vác nhưng mọi sự hy sinh của anh đều bị xem là nghĩa vụ hiển nhiên, trong khi sự quan tâm lại dồn hết cho người em trai.

Nhìn bóng lưng anh cô đơn ngoài hiên sau buổi giỗ, tôi mới thấu hiểu sự thật cay đắng. Anh không trốn tránh quê hương, anh đang tự cứu lấy mình.

Tại quê nhà, anh mãi là đứa con trưởng phải hy sinh trong sự thờ ơ. Còn ở nhà tôi, anh được tôn trọng, được sống đúng vai trò một người chồng, người cha và một người đàn ông trưởng thành.

Hóa ra, có những nơi sinh ra ta nhưng lại không mang cho ta cảm giác thuộc về. Quyết định ở rể của anh chính là cách anh chọn để đổi lấy sự bình yên cho tâm hồn, tránh xa những định kiến và áp lực từ dòng tộc.

TN (SHTT)