Nhiều người trẻ 25–35 tuổi lớn lên trong gia đình yên ấm nhưng càng trưởng thành lại càng xa bố mẹ, không vì mâu thuẫn, chỉ vì mệt mỏi cảm xúc kéo dài.

Ở độ tuổi 25–35, nhiều người đã ra ở riêng, có công việc ổn định, cuộc sống tương đối độc lập. Thế nhưng, điều khiến họ trăn trở không phải là áp lực mưu sinh, mà là cảm giác ngày càng xa bố mẹ, dù gia đình chưa từng xảy ra biến cố lớn. Không cãi vã, không tổn thương rõ ràng, nhưng mỗi lần về nhà lại thấy nặng nề, thiếu thoải mái, và chỉ mong thời gian trôi nhanh.

Phần lớn những người trẻ này đều lớn lên trong những gia đình được gọi là “êm ấm”. Bố mẹ không hà khắc, không bạo lực, luôn lo đủ ăn học. Nhưng đi cùng sự đủ đầy ấy là một khoảng trống cảm xúc khó gọi tên. Trong ký ức của nhiều người, gia đình hiếm khi có những cuộc trò chuyện thật sự. Bố mẹ hỏi han tình hình học tập, công việc, thu nhập, nhưng ít khi hỏi con đang vui hay đang mệt.

02-1770004812-gia-dinh-yen-am-vi-sao-nguoi-tre-cang-truong-thanh-cang-it-muon-ve-nha.jpg

Khi bước vào tuổi trưởng thành, người trẻ mang theo thói quen tự giải quyết mọi vấn đề. Không phải vì họ không cần bố mẹ, mà vì từ nhỏ đã quen với việc không chia sẻ. Những lần tâm sự hiếm hoi thường kết thúc bằng lời khuyên, sự so sánh hoặc những câu nói phủ nhận cảm xúc như “Ai chẳng thế”, “Cố lên là được”. Dần dần, họ học cách im lặng để giữ yên ổn.

Ở độ tuổi 25–35, áp lực cuộc sống bắt đầu rõ rệt: công việc bấp bênh, tài chính chưa vững, chuyện hôn nhân, sinh con trở thành chủ đề thường trực. Thế nhưng, chính những lúc cần được lắng nghe nhất, nhiều người trẻ lại cảm thấy gia đình không phải là nơi an toàn về mặt cảm xúc. Mỗi cuộc gọi về nhà vô tình trở thành buổi báo cáo cuộc đời, nơi họ phải chứng minh rằng mình đang ổn.

Không ít người thừa nhận, họ sợ nhất là ánh mắt lo lắng hoặc thất vọng của bố mẹ. Dù bố mẹ không trách mắng, sự im lặng hay những lời nhận xét nhẹ nhàng cũng đủ khiến họ cảm thấy mình chưa đủ tốt. Vì thế, họ chọn cách nói ít đi, gọi điện ít lại, và giữ khoảng cách để không phải gồng mình trong vai một người con “ổn định”.

Sự quan tâm của bố mẹ, ở giai đoạn này, đôi khi trở thành áp lực. Những câu hỏi quen thuộc như “Bao giờ lấy chồng?”, “Sao vẫn chưa ổn định?”, “Công việc này có chắc chắn không?” lặp lại trong mỗi lần gặp mặt. Không ai có ý làm tổn thương ai, nhưng sự quan tâm thiếu ranh giới khiến người trẻ cảm thấy mình chưa bao giờ được tin tưởng trọn vẹn.

Nhiều người trẻ chọn ở xa bố mẹ không phải vì muốn rời bỏ gia đình, mà vì khoảng cách giúp họ được thở. Ở xa, họ ít bị hỏi han, ít phải giải thích, ít phải chứng minh lựa chọn của mình. Khoảng cách địa lý vô tình trở thành hàng rào bảo vệ cảm xúc.

Điều nghịch lý là càng trưởng thành, họ càng hiểu và thương bố mẹ hơn. Họ biết bố mẹ đã vất vả, hy sinh nhiều, yêu con theo cách tốt nhất mà bố mẹ biết. Nhưng sự thấu hiểu ấy không đủ để xóa đi cảm giác mệt mỏi tích tụ qua nhiều năm thiếu kết nối cảm xúc.

Sự xa cách của người trẻ 25–35 tuổi với bố mẹ không phải là sự vô ơn, cũng không phải khủng hoảng tuổi trưởng thành. Đó là hệ quả của một mối quan hệ thiếu không gian để nói thật lòng. Khi không được lắng nghe đủ lâu, con người ta sẽ ngừng chia sẻ.

Gia đình không cần hoàn hảo, cũng không cần lúc nào cũng yên ả. Điều người trẻ cần, đôi khi chỉ là cảm giác được tin tưởng, được công nhận cảm xúc và được yêu thương ngay cả khi chưa “ổn”. Bởi với họ, được trở về nhà trong sự nhẹ nhõm quan trọng hơn một mái nhà không mâu thuẫn nhưng đầy khoảng cách.

HL (SHTT)