-
Xác minh danh tính tài xế ô tô con lấn làn, vứt xe giữa đường rồi quay lại dọa đánh người tại TP.HCM -
Bộ Giáo dục chính thức lên tiếng: Đề tài giải Nhất khoa học kỹ thuật của học sinh Ninh Bình không có dấu hiệu đạo văn -
Bức tranh toàn cảnh về trọng trách của Thủ tướng Lê Minh Hưng và 6 Phó Thủ tướng nhiệm kỳ mới -
Vbiz xôn xao trước "bùng binh" tình ái mới: Võ Điền Gia Huy bị nghi "phát tín hiệu" với Uyển Ân dù đang được đẩy thuyền cùng Lê Tam Triều Dâng -
Bộ trưởng Y tế lý giải nguyên nhân hai bệnh viện nghìn tỷ vẫn "đắp chiếu" sau một thập kỷ -
Đề xuất đưa mẹ chồng vào viện dưỡng lão, nàng dâu bất ngờ trước phản ứng của gia đình -
Link web đen xuất hiện trong vở bài tập tin học lớp 3, chủ biên Nguyễn Trương Tri lên tiếng về sự cố và hướng xử lý -
Huy Thanh Jewelry bị thanh tra, lộ lại vụ nhẫn 18K chênh lệch trọng lượng khi giao, doanh nghiệp lên tiếng -
Nóng: Phát hiện vi khuẩn nguy hiểm trong vụ 148 học sinh nghi ngộ độc ở TP HCM -
Xuất hiện bài đăng xin lỗi sau ồn ào 33 ly trà sữa bị "tiêu hủy", mạng xã hội tiếp tục tranh luận
Gia đình
08/12/2025 16:00Một câu nói “như dao cứa” từ người chồng vừa cưới khiến cô dâu bừng tỉnh về cuộc hôn nhân sai lầm"
Đêm tân hôn—thứ mà Lan Anh từng ngây thơ nghĩ sẽ là dấu mốc đẹp nhất đời mình—lại mở ra bằng một cảnh tượng cô chưa từng tưởng tượng. Bước vào phòng, váy cưới chưa kịp tháo hết ghim, lòng còn run lên vì hồi hộp, thì Hoàng đã đổ người xuống giường như thể kết thúc một ca làm mệt mỏi.
Anh say. Nhưng cái say ấy không làm Lan Anh đau bằng câu nói tiếp theo. Cô lay anh, nhẹ nhàng như thể chỉ cần mạnh tay hơn một chút là sẽ khiến mọi thứ đổ vỡ. Hoàng bật mắt, nụ cười nhạt vắt ngang khuôn mặt đầy mùi rượu, rồi nói bằng giọng thản nhiên tới mức tàn nhẫn: “Sống với nhau hai năm rồi, có gì đâu mà hồi hộp. Đêm tân hôn quan trọng gì nữa.”

Lan Anh đứng chết trân. Tim cô như bị ai bóp nghẹt. Cả căn phòng sang trọng, đèn vàng ấm áp, những cánh hoa hồng rải quanh giường—tất cả bỗng trở nên thừa thãi. Cô nhìn người đàn ông vừa nắm tay cô trước hàng trăm quan khách, hứa hẹn yêu thương cả đời… mà không hiểu nổi mình vừa cưới ai.
Nếu người ngoài nhìn vào, có lẽ họ sẽ thấy một cô dâu may mắn, đủ đầy, hạnh phúc. Nhưng ngay khoảnh khắc đó, Lan Anh chỉ thấy mình cô độc đến gai người.
Hai năm sống thử, cô tưởng họ đã đủ hiểu nhau. Nhưng hóa ra, điều cô xem là “chuẩn bị cho tương lai” lại trở thành cái cớ để Hoàng buông xuôi, không còn bất kỳ nỗ lực nào để giữ lại cảm xúc đặc biệt dành cho cô. Anh xem mọi điều giữa hai người như một cuốn sách đã đọc xong, chẳng còn trang nào đáng để lật tiếp.
Lan Anh từng nghĩ đàn ông sau cưới sẽ chỉ cần thời gian. Nhưng tối đó, cô nhận ra Hoàng không thiếu thời gian—anh chỉ thiếu tình cảm và sự trân trọng cần có với một người vừa trở thành vợ mình.
Cô ngồi lặng ở mép giường, mắt nhìn Hoàng ngủ như thể cả thế giới không liên quan đến anh. Tấm váy cưới trắng muốt đắt tiền vắt hờ trên ghế, gương mặt cô trong gương nhìn lại chính mình: đôi mắt buồn đến mức cô suýt không nhận ra. Những lời chúc phúc chiều nay vang lên như trêu ngươi. “Chúc hai con hạnh phúc trọn đời”, “Chúc sớm có em bé”… Ai biết rằng ngay đêm đầu tiên, trái tim cô đã rạn thêm một đường.
Thậm chí, một khoảnh khắc nào đó, cô còn nghe tiếng mẹ chồng ngoài hành lang cười nói với bà con: “Tụi nó sống với nhau hai năm rồi, giờ cưới chỉ là làm cho phải phép”. Câu nói ấy như mồi lửa nhỏ xíu, và câu nói của Hoàng là cái quạt thổi bùng cả ngọn lửa trong lòng Lan Anh.
Gần nửa đêm, cô không thể ngủ. Càng nằm cạnh Hoàng, hơi rượu của anh càng khiến cô muốn bật dậy mà chạy khỏi căn phòng này. Cô tự hỏi: Liệu những tháng ngày phía trước sẽ là cuộc sống của một người vợ cố gắng níu lấy cảm xúc, còn người chồng thì thong thả hưởng sự quen thuộc mà không buồn cố gắng đáp lại? Liệu mình có đánh đổi cả tuổi trẻ để sống chung với một người đàn ông nghĩ rằng “biết hết rồi” là lý do chính đáng cho sự thờ ơ?
Lan Anh chợt thấy mọi thứ trở nên đáng sợ. Không phải vì cô sợ tương lai không hạnh phúc. Mà vì cô sợ… Hoàng sẽ luôn như tối nay: tự mãn, vô tâm, và không nhận ra sự tổn thương của cô, dù nó đang hiện hữu rõ ràng đến mức có thể nghe được tiếng nứt trong trái tim.
Gần sáng, Hoàng trở mình, vòng tay qua người cô, vô thức ôm lấy. Nhưng vòng tay ấy lại khiến cô lạnh buốt. Bởi với anh, đó chỉ là thói quen. Còn với cô, nó là lời nhắc nhở rằng có thể mình vừa bước vào cuộc hôn nhân mà tình yêu chỉ còn tồn tại một nửa.
Lan Anh chưa biết mình sẽ làm gì. Nhưng tối đó, cô hiểu một điều rất rõ ràng: Một cuộc hôn nhân chỉ đẹp khi cả hai trân trọng nhau—không phải khi một người cố gắng, còn người kia chỉ đứng nhìn rồi bảo “có gì đâu mà quan trọng”.
- Thanh Hóa: Thương tâm nam sinh 18 tuổi tử vong do đuối nước sau trận bóng đá (18:31)
- Bình Nhưỡng phô diễn sức mạnh công nghệ cao: Từ vũ khí điện từ đến "bom gây mất điện" thế hệ mới (18:22)
- Xác minh danh tính tài xế ô tô con lấn làn, vứt xe giữa đường rồi quay lại dọa đánh người tại TP.HCM (18:15)
- Bộ Giáo dục chính thức lên tiếng: Đề tài giải Nhất khoa học kỹ thuật của học sinh Ninh Bình không có dấu hiệu đạo văn (18:09)
- Bức tranh toàn cảnh về trọng trách của Thủ tướng Lê Minh Hưng và 6 Phó Thủ tướng nhiệm kỳ mới (1 giờ trước)
- Vbiz xôn xao trước "bùng binh" tình ái mới: Võ Điền Gia Huy bị nghi "phát tín hiệu" với Uyển Ân dù đang được đẩy thuyền cùng Lê Tam Triều Dâng (1 giờ trước)
- Cà Mau: Cái kết vụ người đàn ông mất nguyên mảnh đất vì nhờ bạn thân giữ hộ giấy tờ (1 giờ trước)
- Bộ trưởng Y tế lý giải nguyên nhân hai bệnh viện nghìn tỷ vẫn "đắp chiếu" sau một thập kỷ (2 giờ trước)
- Liverpool gây thất vọng sau trận thua PSG: Dấu hiệu một mùa giải chệch hướng (2 giờ trước)
- Vừa tỏa sáng trên thảm đỏ, nữ diễn viên bị mời khỏi máy bay vì thiếu tỉnh táo (2 giờ trước)