Suốt 5 năm, tôi luôn tự hào mình là người đàn ông cao thượng khi chấp nhận nuôi con của kẻ khác. Thế nhưng, một tờ giấy xét nghiệm đã đảo lộn tất cả, biến sự "cao thượng" của tôi thành một tấn bi kịch đầy hối tiếc.

Chuyện bắt đầu năm 2019, tôi yêu một nữ y tá dịu dàng sau lần nhập viện vì đau dạ dày. Hạnh phúc ngắn chẳng tày gang, sau chuyến công tác nửa tháng, tôi rụng rời khi nghe bạn gái khóc nức nở: "Em đã có thai một tháng với người yêu cũ".

Trước tình huống đó, tôi đã đưa ra quyết định khiến bản thân day dứt suốt nhiều năm: chấp nhận kết hôn và coi đứa trẻ như con ruột.

Con trai chào đời khỏe mạnh, thông minh. Vợ thường nói con giống tôi, nhưng tôi chỉ cười cho qua. Trong lòng tôi luôn tồn tại một khoảng cách vô hình, tự coi mình là người hy sinh vì gia đình.

Thế nhưng càng lớn, con càng mang nhiều nét giống tôi, từ ánh mắt, đôi tai đến thói quen ngủ nghiêng. Nghi ngờ thực sự xuất hiện khi con phải xét nghiệm máu vì sốt cao. Kết quả cho thấy con mang nhóm máu AB(Rh-) giống hệt tôi, trong khi người đàn ông kia là nhóm máu O.

Tôi âm thầm lấy mẫu ADN của con gửi đi xét nghiệm. Ba ngày chờ đợi là khoảng thời gian dài nhất cuộc đời tôi. Và rồi, kết quả hiện ra: 99,99% – quan hệ cha con ruột thịt.

06-1770354381-nuoi-con-rieng-cua-vo-suot-5-nam-den-khi-xet-nghiem-adn-moi-biet-su-that-ngo-ngang.jpg

Khi đối chất, vợ tôi bật khóc và thừa nhận đã nói dối suốt 5 năm. Thực tế, đứa trẻ là con tôi, được thụ thai trong một đêm cả hai cùng say rượu trước chuyến công tác của tôi.

Cô sợ tôi nghĩ mình cố tình mang thai để ràng buộc. Sợ tình yêu chưa đủ lớn để vượt qua trách nhiệm. Vì thế, cô chọn cách nói dối, tự biến mình thành người phản bội.

“Em thà để anh rời đi vì em không xứng đáng, còn hơn giữ anh bằng một đứa con", cô nói trong nước mắt.

Sự thật không mang lại cảm giác nhẹ nhõm ngay lập tức. Tôi giận, đau và tiếc vì 5 năm sống trong hiểu lầm. Nhưng khi con trai ôm lấy chúng tôi và nói: “Ba mẹ đừng buồn,” tôi chợt nhận ra nhiều điều.

Có những lời nói dối xuất phát từ nỗi sợ, không phải từ sự phản bội. Có những tổn thương chỉ có thể chữa lành bằng sự đối diện và bao dung.

Tôi chọn tha thứ, không phải vì quá khứ có thể xóa bỏ, mà vì hiện tại và tương lai của một đứa trẻ vô tội cần một gia đình trọn vẹn.

Cuộc hôn nhân của chúng tôi bắt đầu bằng một lời nói dối, được duy trì bằng sự hy sinh và được cứu rỗi bởi sự thật. Đôi khi, thứ phá hủy một gia đình không phải là sai lầm, mà là nỗi sợ không dám nói ra sự thật.

PN (SHTT)