Từng bị coi là vết nhơ của gia đình và kẻ "hút máu" lương hưu của cha mẹ, sự ra đi của Lý Minh đã hé lộ một cuộc đời bí mật đầy nước mắt, khiến người mẹ già lặng người khi chạm tay vào những di vật nằm sâu trong ngăn kéo cũ.

Suốt hơn 30 năm qua, trong mắt hàng xóm và họ hàng tại một thành phố ở Trung Quốc, Lý Minh là hiện thân của sự thất bại. Một thanh niên có học vấn nhưng lại chọn cách nhốt mình trong căn phòng chưa đầy 10m2, sống dựa dẫm hoàn toàn vào đồng lương hưu ít ỏi của cha mẹ. Những lời mỉa mai như "đứa trẻ to xác" hay "bi kịch của việc học quá nhiều" đã bám theo anh suốt 12.045 ngày chung sống dưới một mái nhà.

7 ngày sau khi con trai qua đời, bà Trần – mẹ của Lý Minh – mới thu hết can đảm để dọn dẹp căn phòng vốn luôn đóng chặt cửa. Tại đây, bà đã "chết lặng" khi phát hiện ra một cuốn sổ tiết kiệm. Thay vì những khoản nợ như bà vẫn hằng lo sợ, con số hiện lên là hơn 200.000 Nhân dân tệ (tương đương khoảng 700 triệu VNĐ).

Hóa ra, Lý Minh chưa bao giờ là kẻ ăn bám. Suốt 15 năm qua, anh đã âm thầm tạo dựng một sự nghiệp riêng thông qua việc dịch thuật và viết lách dưới những bút danh xa lạ. Từng đồng tiền tích góp đều được anh tính toán tỉ mỉ cho tuổi già của cha mẹ. Trong cuốn nhật ký chi tiêu để lại, anh ghi chép cẩn thận: "Tiết kiệm giúp mẹ 800 tệ từ lương hưu", "Dự phòng 2.000 tệ tiền thuốc huyết áp cho bố", "Tiền điện nước trung bình 278 tệ/tháng".

Ảnh minh họa.

Anh dùng cách riêng của mình để bảo vệ gia đình: Đồ điện hỏng có người đến sửa ngay, mẹ ốm luôn có thuốc tốt nhất. Dù anh luôn khẳng định "Con có tiền", nhưng trong một thời gian dài, bà Trần chưa bao giờ tin vào năng lực của đứa con chỉ biết ở ẩn.

Câu chuyện của Lý Minh không chỉ là một bi kịch cá nhân mà còn phản ánh một vấn nạn xã hội: sự cộng sinh tâm lý méo mó giữa cha mẹ và con cái. Sau những thất bại đầu đời khi xin việc, Lý Minh chọn cách thu mình lại, và chính sự bao bọc quá mức của bà Trần đã vô tình biến anh thành một "con tin cảm xúc".

Bà Trần thừa nhận một sự thật nghiệt ngã: Đôi khi chính cha mẹ mới là người dựa dẫm vào cảm giác "được con cái cần đến" để thấy cuộc sống mình có ý nghĩa. Chính nỗi sợ con cái độc lập rồi rời bỏ mình đã khiến nhiều bậc phụ huynh vô tình tước đi kỹ năng sinh tồn của con. Một khảo sát thực tế cho thấy hơn 70% thanh niên 18 tuổi tại các đô thị lớn không thể tự đi khám bệnh hay đặt vé nếu thiếu cha mẹ – một hệ quả từ việc bị "bao cấp" hoàn diện về lối sống.

Trong lá thư tuyệt mệnh, Lý Minh viết: "Thế giới này quá ồn ào, còn tiếng nói của con quá nhỏ bé... Con đã dùng 33 năm để chứng minh rằng một sự tồn tại tĩnh lặng cũng có giá trị". Anh ra đi sau khi đã chuẩn bị xong bữa sáng cuối cùng cho mẹ, để lại niềm hối tiếc muộn màng về một sự thấu hiểu chưa bao giờ trọn vẹn.

Nỗi đau mất con và sự thật về cuốn sổ tiết kiệm đã trở thành hồi chuông cảnh tỉnh cho bà Trần. Bà nhận ra rằng để con cái trưởng thành, cha mẹ phải là những cá thể độc lập trước khi là người bảo hộ.

Giờ đây, ở tuổi xế chiều, người mẹ ấy mới bắt đầu học những kỹ năng cơ bản nhất: tự gọi món tại nhà hàng, học cách đi tàu điện ngầm và dùng số tiền con trai để lại để mở một studio tư vấn tâm lý. Bên mộ con trai, giữa những nhành lan trắng, bà thì thầm một lời hứa mà lẽ ra phải thực hiện từ lâu: "Mẹ bắt đầu học cách sống một mình rồi".

QT (SHTT)