-
Hai bộ đồng thuận phương án nghỉ lễ Văn hóa 4 ngày, Tết Đinh Mùi 7 ngày -
Á hậu Trung Quốc bị bạn thân lừa sang Philippines, gia đình trả 3 tỷ đồng vẫn không cứu được -
Cái kết bất ngờ vụ nữ sinh lớp 9 dùng chân lái xe máy điện ở Quảng Ninh -
Nhóm người câu trúng thi thể người phụ nữ dưới sông Sài Gòn, thông tin nhận dạng của nạn nhân -
Đề xuất thí điểm làn dành riêng để vượt xe trên 2 tuyến cao tốc phía Bắc -
Malaysia vs Việt Nam: Sân Kuala Lumpur có gì đặc biệt trước bán kết ASEAN Cup 2026? -
2 nữ sinh Trường Đại học Y Hà Nội chính thức nhận hình thức kỷ luật vì dọa lấy trật ven bệnh nhân -
Hải Sapa làm gì mà giàu lên nhanh chóng, lấy tiền ở đâu để xây nhà hàng trăm tỷ, lập công ty 50 tỷ? -
Phát hiện thi thể nổi trên sông Tô Lịch, công an vào cuộc xác minh -
3 thói quen biến hũ dưa muối quen thuộc thành "ổ vi khuẩn" gây ung thư
Giới trẻ
25/01/2025 13:30Không thể chợp mắt suốt 500km về quê ăn Tết khi trông thấy cái vén áo của bố dượng trên ô tô: Con xin lỗi...
Tết Nguyên đán là dịp để gia đình quây quần đoàn tụ. Nhưng từ nhiều năm nay, sau khi bố qua đời và mẹ đi bước nữa, tôi không còn cảm nhận được không khí đầm ấm đó nữa.
Tôi là con gái cưng duy nhất của bố mẹ nên được yêu thương chiều chuộng hết mực. Năm tôi 8 tuổi, bố đột ngột qua đời vì bệnh đái tháo đường chuyển biến nặng. Biến cố khiến mẹ con tôi vô cùng buồn đau và lạc lõng, tôi chôn chặt những kỉ niệm về bố trong tim, không ai có thể thay thế.
Khoảng 5 năm sau, mẹ tôi đi bước nữa với chú Khoa. Thời điểm đó tôi mới bước vào tuổi dậy thì nên tính cách có phần ương ngạnh và chưa hiểu chuyện. Tôi đã nghĩ rằng mẹ phản bội bố con tôi, không thương tôi và từ giờ trở đi sẽ phải chia sẻ mẹ với một người xa lạ. Vì vậy tôi luôn tỏ ra xa cách, không chịu gọi bố, đôi khi còn nói những lời không phải với mẹ và chú Khoa.
Những lần tôi làm sai, chỉ có mẹ tức giận và đánh đòn còn chú Khoa tuyệt đối không bao giờ lớn tiếng, thậm chí còn nói đỡ và bênh vực tôi. Dẫu vậy tôi vẫn bướng bỉnh, không chấp nhận chú.
Đến khi trưởng thành, tôi biết chú Khoa không có lỗi gì với gia đình mình, chú vẫn luôn âm thầm quan tâm mình nhưng vì thói quen nhiều năm nên vẫn giữ thái độ khách sáo. Hơn nữa tôi cũng đi học và đi làm xa nhà, lâu lâu mới về, nếu có gọi điện thoại thì chủ yếu nói chuyện với mẹ.
Những tưởng mối quan hệ của tôi và chú Khoa sẽ vĩnh viễn như vậy nhưng một sự việc đã xảy ra.
Tết năm nay, lẽ ra tôi sẽ bắt xe khách về nhà như mọi năm. Nhưng vài ngày trước mẹ đã gọi điện nói rằng vì chú Khoa có việc lên thành phố, thuê xe riêng nên tôi có thể đi cùng xe chú về nhà. Sau một hồi phân vân giữa việc chen chúc trên xe khách và được ngồi xe riêng, tôi quyết định chọn phương án thứ 2.
Lúc mới lên xe, không khí có phần gượng gạo. Xe có cả bác tài nhưng cả 2 chú cháu đều ít nói nên mọi thứ rơi vào im lặng. Tôi giả vờ ngủ để không khí bớt ngột ngạt.
Khi chú nghĩ rằng tôi đã say giấc, chú Khoa lục tìm trong túi đồ ra một số thiết bị y tế rồi vén áo lên tiêm gì đó vào phần bụng.
Tất cả hành động này khiến tôi vô cùng bất ngờ. Dù không hiểu chú đang làm gì nhưng trong lòng dấy lên cảm giác lo lắng và thắc mắc tột độ. Tôi quên mất mình đang giả vờ ngủ, buột miệng hỏi: "Gì vậy chú?".
Chú khựng lại vì bất ngờ, đáp: "Chú bị đái tháo đường nên phải tiêm insulin. Bệnh được một thời gian rồi nên chú cũng quen, không sao đâu" .
Lúc đó tôi không biết nói gì mà chỉ lẳng lặng gật đầu: "Vâng ạ" .
Trên suốt chặng đường 500km của chuyến đi, tôi không thể chợp mắt, từng khoảnh khắc trong quá khứ lần lượt hiện về. Ngày chú dọn về sống chung, tôi đã vùng vằng bỏ sang nhà bà ngoại ngủ. Ngày tôi bị ngã xe gãy tay, chú hoảng hốt đưa tôi vào bệnh viện. Ngày tôi đi học đại học, chú lặng lẽ phụ mẹ gói ghém đồ đạc cho tôi lên thành phố.
Trong tất cả những ngày đó, chú Khoa không nói nhiều nhưng mỗi hành động đều lo lắng cho tôi. Giờ đây khi nhìn lại, lòng tôi tràn ngập cảm giác hối hận vì đã cố chấp, lạnh nhạt suốt ngần ấy năm. Nỗi hối hận đó càng day dứt hơn nữa khi biết chú bị bệnh, tôi mới nhận ra sai lầm của mình.
Hơn tất cả, tôi lại nhớ về những ngày tháng cuối cùng của bố mình, khi mắc căn bệnh cũng giống như chú. Vì một lý do nào đó, nỗi ám ảnh năm xưa lại quay về với gia đình chúng tôi. Tôi biết rằng chú vẫn đang điều trị bệnh, nhưng đâu ai biết chuyện gì sẽ đến...
Nhưng muộn còn hơn không, tôi quyết định rằng mình nên làm 1 điều gì đó. Ít nhất là việc ngồi lại và nói chuyện với chú Khoa và mẹ, để tháo gỡ những khúc mắc trong lòng bấy lâu. Lần về nhà ăn Tết này, nhất định, tôi sẽ không khoá trái cửa phòng rồi ở yên cho đến giờ cơm.
Tối hôm đó, khi gia đình tôi đang quây quần bên mâm cơm tối, tôi đã chủ động mở lời.
"Chú Khoa, con xin lỗi".
Chú có vẻ giật mình, buông đũa: "Chuyện gì thế con?".
Mẹ đang thái thịt trong bếp cũng dừng tay, lắng nghe.
"Con chỉ cảm thấy muốn xin lỗi chú vì sự lạnh nhạt của con. Chẳng phải vì chuyện gì nữa cả. Ăn tối xong mình đi chợ Tết nhé?".
Ban đầu bố dượng hơi sững người, mẹ tôi cũng vô cùng bất ngờ. Rồi dần dần, 2 người như vỡ lẽ ra và mỉm cười nhưng lại rơm rớm nước mắt.
Trên đường đi chợ Tết, tôi thú thật về chuyện mình nhìn biết được bệnh tình của bố dượng với mẹ. Mẹ không tỏ ra bất ngờ, ngược lại còn cho biết đã cùng đồng hành điều trị với chú suốt thời gian qua. Mẹ biết tôi bị ám ảnh chuyện của bố năm xưa nên không dám nói gì, kể gì. Không ngờ tôi biết sự thật qua lần đi xe cùng chú về nhà.
Đối với tôi, chuyến về quê ăn Tết năm nay không chỉ đơn thuần là trở về nhà mà còn là hành trình tháo gỡ những khúc mắc của bản thân.
Tôi nhận ra tôi và bố dượng có rất nhiều điểm giống nhau, như là việc rất quý trọng tình cảm gia đình. Vì vậy tôi sẽ không bao giờ quên bài học quý giá này: Hãy trân trọng những người xung quanh mình trước khi quá muộn màng!
Theo S.A (Thanh Niên Việt)
- Thủ tục thông báo lưu trú trên VNeID cho người thân ở lại qua đêm thực hiện thế nào? (26 phút trước)
- Khi nào miền Bắc có mưa to, kết thúc nắng nóng? (47 phút trước)
- Đây là iPhone mới có GPU 5 lõi chiến game rẻ nhất Việt Nam đầu tháng 8, không quá thua iPhone 17 mới (1 giờ trước)
- Ăn thịt chuột đồng, 3 chị em bị ngộ độc thuốc chuột (1 giờ trước)
- Xác minh video cô gái bị tàu hỏa hất văng điện thoại ở phố cà phê đường tàu (1 giờ trước)
- Ca sĩ Việt từng bỏ học Y vì đam mê ca hát, nay được đồn nhận gần 700 triệu đồng mỗi show (2 giờ trước)
- Công an Đồng Nai phát hiện thi thể cụ bà 89 tuổi: Tìm thấy thi thể nơi không ngờ? Gia đình nói gì về cụ? (2 giờ trước)
- Vụ chủ quán sững sờ khi phát hiện một nam giáo viên tử vong tại quán: Nguyên nhân đột ngột qua đời (2 giờ trước)
- Lời khai của gã đàn ông đâm "vợ hờ" nhiều nhát vào "chỗ hiểm" sau khi mặn nồng? Bản án cuối cùng? (2 giờ trước)
- Nam ca sĩ gốc Huế không làm gì vẫn kiếm được vài trăm triệu, mỗi lần đi hát nhận cát xê nửa tỷ (3 giờ trước)