-
Tử vi thứ 3 ngày 4/8/2026 của 12 con giáp: Tý vất vả, Ngọ công danh đẹp như mơ -
Cao Bằng ghi nhận trận động đất thứ ba chỉ trong vòng 5 ngày -
Thói quen thoa dầu gió, dán cao khi đau đầu: Cảnh báo từ chuyên gia y tế -
Nghi phạm vụ sát hại 5 người ở Thái Lan khai có thể còn nhiều nạn nhân khác -
Đi ngược vận hạn tháng Cô Hồn: 3 con giáp bội thu tài lộc, vị trí số 1 thắng lớn về sự nghiệp -
Bé gái 6 tuổi được phát hiện trước cổng mái ấm ở Bắc Ninh, người mẹ để lại lá thư nghẹn lòng -
Đề xuất cán bộ cố ý gây thiệt hại phải bồi thường 30-50 tháng lương -
Giải mã vaccine ung thư cá thể hóa của Nga: Cơ chế hoạt động và cơ hội cho bệnh nhân Việt -
Vợ chồng tử vong do điện giật: Ngân hàng có động thái gây chú ý về khoản nợ 1,7 tỷ của người đã mất -
"Bẫy" hố ga sâu 2m giữa lòng đô thị Thanh Hóa khiến người dân bất an
Kinh tế
23/02/2025 00:13Người đàn ông lương hưu 80 triệu nhưng cuối đời trở thành vô gia cư, không có nổi 10 ngàn để mua bánh: Sai lầm cay đắng nhiều người mắc phải

Tôi là Lục Nghị, năm nay 71 tuổi. Đáng lẽ, tôi đã có thể sống một tuổi già an nhàn với lương hưu 23.000 tệ mỗi tháng (~80 triệu đồng). Nhưng giờ đây, tôi chẳng khác gì một kẻ vô gia cư, phải lang thang khắp nơi, sống nhờ những mẩu bánh mì thừa. Tôi đã mất tất cả – nhà cửa, tiền bạc, thậm chí cả tình thân – chỉ vì một sai lầm duy nhất: Tôi đã tin tưởng con cái quá nhiều.
Tay trắng lúc cuối đời
Tôi từng có một cuộc sống đầy đủ. Sau khi nghỉ hưu, tôi vẫn có thu nhập ổn định, căn nhà tôi ở cũng khang trang. Nhưng rồi, một ngày nọ, con trai cả của tôi - Lục Minh, tìm đến tôi với dáng vẻ tiều tụy. "Cha à, công ty của con đang gặp khó khăn. Nếu không có tiền, con sẽ mất tất cả," Lục Minh nói với ánh mắt khẩn khoản.
Nhìn con trai mình như vậy, tôi không đành lòng. Tôi hỏi: "Cha có thể giúp gì cho con?"
Minh nắm lấy tay tôi: "Nếu cha có thể bán căn nhà này, con sẽ có tiền xoay sở. Sau này con làm ăn khá lên, cha muốn gì con cũng có thể lo được."
Tôi đã do dự. Bởi lẽ căn nhà này là nơi tôi đã sống cả cuộc đời, là nơi tôi từng nghĩ sẽ dành những năm tháng cuối đời. Nhưng trước sự năn nỉ của con, tôi gật đầu. Tôi tin rằng mình đang giúp con trai thoát khỏi khó khăn.
Sau nhiều đắn đo, cuối cùng tôi đã bán nhà và đưa toàn bộ số tiền đó cho Lục Minh. Không dừng lại ở đó, vì để con có tiền xoay vốn kinh doanh, tôi đã đưa cả thẻ lương hưu cho con trai mà không suy tính quá nhiều.
Nhưng chỉ sau vài tháng, tôi nhận ra mình đã mắc sai lầm khủng khiếp. Công ty của Lục Minh không những không vực dậy mà còn nợ nần chồng chất. Khi tôi hỏi Minh, nó chỉ lảng tránh.
Một ngày nọ, tôi gặng hỏi thẳng: "Lục Minh à, con đã hứa với cha thế nào? Bây giờ cha không còn nhà, không còn tiền, con tính sao đây?"
Minh thở dài, không nhìn tôi, rồi nói: "Cha, con cũng hết cách rồi. Cha tự lo đi."
Tôi sững người. Tôi không thể tin được. Đứa con trai mà tôi yêu thương nhất lại có thể nói ra những lời đó. Tôi đã mất nhà, mất tiền, và giờ đây, tôi mất luôn cả chỗ dựa duy nhất.
Bị đẩy ra đường
Không lâu sau, không chỉ con trai mà con dâu của tôi cũng lộ bộ mặt thật. Tôi nhớ khi mình còn nhà, còn lương hưu thì các con quan tâm, săn đón. Nhưng giờ tất cả đã mất hết thì tình thân cũng phai nhạt đi.
Một hôm, người con dâu nói với tôi: "Bố à, nhà con giờ khó khăn, không thể lo cho bố mãi được. Bố nên tìm cách khác đi". Tôi nhìn Minh, hy vọng nó sẽ lên tiếng. Nhưng nó chỉ cúi đầu, im lặng.
"Chẳng lẽ các con đuổi cha đi thật sao?" Tôi nghẹn ngào hỏi.
"Cha cũng thấy đó, nhà này chật hẹp, bọn trẻ cần không gian. Cha ở đây cũng bất tiện…" Con dâu tiếp lời mà không chút do dự.
Hôm đó, tôi bước ra khỏi nhà con trai, tay chỉ cầm theo một túi đồ cũ kỹ. Tôi đã không nghĩ rằng có ngày mình lại trở thành kẻ vô gia cư. Không nơi nương tựa, tôi lang thang khắp nơi. Ban ngày tôi ngồi ở công viên, ban đêm tìm gầm cầu hay góc phố để ngủ tạm. Đói thì nhặt bánh mì thừa từ cửa hàng tiện lợi.
Một ngày nọ, tôi gặp một người quen cũ. Khi đó tôi đang đứng loay hoay trước cửa hàng bán bánh bao với giá 3 tệ (~10 ngàn đồng) nhưng không dám mua. Ông ấy sững sờ: "Lục Nghị? Sao ông lại ra nông nỗi này? ", sau đó còn bỏ tiền mua bánh cho tôi. Trước câu hỏi của người bạn cũ, tôi chỉ cười buồn: "Sai lầm lớn nhất của tôi là tin con cái quá mức."
Trong những ngày lang thang ở đầu đường, tôi thầm nghĩ: Nếu tôi giữ căn nhà, không đưa toàn bộ tiền cho con, có lẽ tôi đã không phải chịu cảnh này. Nhưng tiếc là, khi nhận ra thì mọi thứ đã quá muộn. Tôi chia sẻ câu chuyện của mình để cảnh tỉnh cho những người bạn già khác. Hãy luôn giữ lại cho mình một đường lui. Hãy yêu thương con cái, nhưng đừng để tình thương ấy khiến mình đánh mất tất cả.
Theo Nguyệt (Thanh Niên Việt)
- Tử vi thứ 3 ngày 4/8/2026 của 12 con giáp: Tý vất vả, Ngọ công danh đẹp như mơ (03/08/26 23:51)
- Chỉ còn một kịch bản duy nhất để tuyển Việt Nam lỡ vé bán kết ASEAN Cup 2026 (03/08/26 23:10)
- Bùi Hoàng Việt Anh đổ máu trong chiến thắng 3-0 của tuyển Việt Nam trước Indonesia (03/08/26 22:44)
- Tuyển Việt Nam thắng tưng bừng trên sân Indonesia, chiếm ngôi đầu bảng A ASEAN Cup 2026 (03/08/26 22:34)
- Mỹ tuyên bố sẵn sàng tấn công Iran với "quy mô chưa từng có kể từ sau Thế chiến II" (03/08/26 22:08)
- Thủ tướng yêu cầu xử lý nghiêm, triệt để các vụ việc tiêu cực tại kỳ thi tốt nghiệp THPT 2026 (03/08/26 22:03)
- Thiếu niên 16 tuổi chém bạn nguy kịch vì nghĩ bị "nhìn đểu" (03/08/26 21:18)
- Triệt phá đường dây đánh bạc, rửa tiền đặc biệt lớn, phong tỏa hơn 3.000 tỷ đồng (03/08/26 21:09)
- Nhiều người vứt AirPods quá sớm, trong khi chỉ cần làm điều này là dùng tốt trở lại (03/08/26 21:01)
- Từ 15/8, chở trẻ trên ôtô không có ghế an toàn bị xử phạt thế nào? (03/08/26 20:48)