-
Sun Group nghiên cứu làm khu du lịch – đô thị sinh thái hơn 1.400 ha tại Hưng Yên -
5 cách làm sạch dép Crocs nhanh và hiệu quả, giúp đôi dép luôn như mới -
Gần 50 y bác sĩ giành giật sự sống bất thành cho chàng trai 25 sau cuộc vui xem bóng đá -
Chủ quan với cơn đau lưng kéo dài, người phụ nữ 29 tuổi phải cắt bỏ một bên thận -
Giá xăng dầu hôm nay 23/6: Dầu thô rớt giá, lý do xăng E5, E10, dầu diesel giảm sâu từ đỉnh lịch sử? -
Chuyện tình 20 năm sau nụ hôn vĩnh biệt qua mặt nạ oxy: Dành cả thanh xuân bên nhau, đến lúc đủ đầy lại sinh ly tử biệt -
Miền Bắc và miền Trung đối mặt với đợt nắng nóng đỉnh điểm đặc biệt gay gắt -
Mbappe lập cú đúp đưa Pháp vào vòng 1/16 World Cup 2026 -
Trúng Vietlott hơn 83 tỷ đồng chưa lâu, người đàn ông tiếp tục thắng thêm 160 triệu nhờ dãy số tứ quý 6666 -
Dưa hấu tốt nhưng không dành cho tất cả: Những ai cần thận trọng khi ăn?
Kinh tế
23/02/2025 00:13Người đàn ông lương hưu 80 triệu nhưng cuối đời trở thành vô gia cư, không có nổi 10 ngàn để mua bánh: Sai lầm cay đắng nhiều người mắc phải

Tôi là Lục Nghị, năm nay 71 tuổi. Đáng lẽ, tôi đã có thể sống một tuổi già an nhàn với lương hưu 23.000 tệ mỗi tháng (~80 triệu đồng). Nhưng giờ đây, tôi chẳng khác gì một kẻ vô gia cư, phải lang thang khắp nơi, sống nhờ những mẩu bánh mì thừa. Tôi đã mất tất cả – nhà cửa, tiền bạc, thậm chí cả tình thân – chỉ vì một sai lầm duy nhất: Tôi đã tin tưởng con cái quá nhiều.
Tay trắng lúc cuối đời
Tôi từng có một cuộc sống đầy đủ. Sau khi nghỉ hưu, tôi vẫn có thu nhập ổn định, căn nhà tôi ở cũng khang trang. Nhưng rồi, một ngày nọ, con trai cả của tôi - Lục Minh, tìm đến tôi với dáng vẻ tiều tụy. "Cha à, công ty của con đang gặp khó khăn. Nếu không có tiền, con sẽ mất tất cả," Lục Minh nói với ánh mắt khẩn khoản.
Nhìn con trai mình như vậy, tôi không đành lòng. Tôi hỏi: "Cha có thể giúp gì cho con?"
Minh nắm lấy tay tôi: "Nếu cha có thể bán căn nhà này, con sẽ có tiền xoay sở. Sau này con làm ăn khá lên, cha muốn gì con cũng có thể lo được."
Tôi đã do dự. Bởi lẽ căn nhà này là nơi tôi đã sống cả cuộc đời, là nơi tôi từng nghĩ sẽ dành những năm tháng cuối đời. Nhưng trước sự năn nỉ của con, tôi gật đầu. Tôi tin rằng mình đang giúp con trai thoát khỏi khó khăn.
Sau nhiều đắn đo, cuối cùng tôi đã bán nhà và đưa toàn bộ số tiền đó cho Lục Minh. Không dừng lại ở đó, vì để con có tiền xoay vốn kinh doanh, tôi đã đưa cả thẻ lương hưu cho con trai mà không suy tính quá nhiều.
Nhưng chỉ sau vài tháng, tôi nhận ra mình đã mắc sai lầm khủng khiếp. Công ty của Lục Minh không những không vực dậy mà còn nợ nần chồng chất. Khi tôi hỏi Minh, nó chỉ lảng tránh.
Một ngày nọ, tôi gặng hỏi thẳng: "Lục Minh à, con đã hứa với cha thế nào? Bây giờ cha không còn nhà, không còn tiền, con tính sao đây?"
Minh thở dài, không nhìn tôi, rồi nói: "Cha, con cũng hết cách rồi. Cha tự lo đi."
Tôi sững người. Tôi không thể tin được. Đứa con trai mà tôi yêu thương nhất lại có thể nói ra những lời đó. Tôi đã mất nhà, mất tiền, và giờ đây, tôi mất luôn cả chỗ dựa duy nhất.
Bị đẩy ra đường
Không lâu sau, không chỉ con trai mà con dâu của tôi cũng lộ bộ mặt thật. Tôi nhớ khi mình còn nhà, còn lương hưu thì các con quan tâm, săn đón. Nhưng giờ tất cả đã mất hết thì tình thân cũng phai nhạt đi.
Một hôm, người con dâu nói với tôi: "Bố à, nhà con giờ khó khăn, không thể lo cho bố mãi được. Bố nên tìm cách khác đi". Tôi nhìn Minh, hy vọng nó sẽ lên tiếng. Nhưng nó chỉ cúi đầu, im lặng.
"Chẳng lẽ các con đuổi cha đi thật sao?" Tôi nghẹn ngào hỏi.
"Cha cũng thấy đó, nhà này chật hẹp, bọn trẻ cần không gian. Cha ở đây cũng bất tiện…" Con dâu tiếp lời mà không chút do dự.
Hôm đó, tôi bước ra khỏi nhà con trai, tay chỉ cầm theo một túi đồ cũ kỹ. Tôi đã không nghĩ rằng có ngày mình lại trở thành kẻ vô gia cư. Không nơi nương tựa, tôi lang thang khắp nơi. Ban ngày tôi ngồi ở công viên, ban đêm tìm gầm cầu hay góc phố để ngủ tạm. Đói thì nhặt bánh mì thừa từ cửa hàng tiện lợi.
Một ngày nọ, tôi gặp một người quen cũ. Khi đó tôi đang đứng loay hoay trước cửa hàng bán bánh bao với giá 3 tệ (~10 ngàn đồng) nhưng không dám mua. Ông ấy sững sờ: "Lục Nghị? Sao ông lại ra nông nỗi này? ", sau đó còn bỏ tiền mua bánh cho tôi. Trước câu hỏi của người bạn cũ, tôi chỉ cười buồn: "Sai lầm lớn nhất của tôi là tin con cái quá mức."
Trong những ngày lang thang ở đầu đường, tôi thầm nghĩ: Nếu tôi giữ căn nhà, không đưa toàn bộ tiền cho con, có lẽ tôi đã không phải chịu cảnh này. Nhưng tiếc là, khi nhận ra thì mọi thứ đã quá muộn. Tôi chia sẻ câu chuyện của mình để cảnh tỉnh cho những người bạn già khác. Hãy luôn giữ lại cho mình một đường lui. Hãy yêu thương con cái, nhưng đừng để tình thương ấy khiến mình đánh mất tất cả.
Theo Nguyệt (Thanh Niên Việt)
- Nghi án can thiệp bầu cử đẩy Colombia vào vòng xoáy khủng hoảng chính trị (11:20)
- Sun Group nghiên cứu làm khu du lịch – đô thị sinh thái hơn 1.400 ha tại Hưng Yên (11:16)
- Bứt phá ngoạn mục sau hai lần chạm mốc 1500: Nữ sinh chuyên Địa trường Ams xuất sắc chinh phục điểm SAT tuyệt đối 1600/1600 (11:12)
- Theo dõi World Cup 2026 dễ dàng với Google và ChatGPT (11:01)
- Nhận định bóng đá Panama vs Croatia: Bản lĩnh lên tiếng (35 phút trước)
- Lý do nghi phạm thảm án Bắc Ninh trả thù gia đình bạn gái, có phải phạm tội trong trạng thái bị kích động? (37 phút trước)
- Mỹ chính thức giải tỏa 12 tỷ USD cho Iran trong thỏa thuận lịch sử (37 phút trước)
- Phim "Ma xó" bất ngờ dừng chiếu sau công văn chấn chỉnh của Cục Điện ảnh (39 phút trước)
- Yamaha nhá hàng Exciter 155 VVA 2026 tại Việt Nam: Nhiều nâng cấp "đắt giá" hạ đo ván Honda Winner R (41 phút trước)
- Hà Nội: Tranh cãi việc cụ bà gần 100 tuổi, sức khỏe yếu vẫn phải đến phường làm thủ tục hành chính (50 phút trước)