-
Công an TP.HCM tiếp nhận 34 người bị Mỹ trục xuất -
Cảnh báo từ bác sĩ Bạch Mai: Thói quen ăn uống quen thuộc có thể làm tăng nguy cơ ung thư dạ dày -
Huyền Trang xúc động trong lễ cưới với Đức Huy: Tình yêu không lời tỏ tình vẫn đi đến cái kết trọn vẹn -
Thông tin mới nhất vụ nữ sinh bị nhóm thiếu nữ đánh hội đồng đến bất tỉnh: Nạn nhân hiện ra sao? -
Cụ ông 102 tuổi vượt gần 200km về quê gặp em trai 95 tuổi, khoảnh khắc đoàn tụ khiến nhiều người xúc động -
Thực hư thông tin "nam sinh Vĩnh Long tự tử vì bị cô giáo mắng" gây xôn xao MXH -
Suýt tàn phế vì tin lời đồn "uống nước chanh thay thuốc trị gout" trên mạng -
Sự thật bất ngờ phía sau vụ đỗ xe bán tải chắn ngõ ở Nghệ An, án phạt chính thức cho tài xế -
Loạt doanh nhân tiêu biểu trúng cử đại biểu Quốc hội khóa XVI: Người trẻ nhất sinh năm 1994 -
Bi kịch tuổi già: Dốc cạn 2 tỷ đồng cho con gái mua nhà, mẹ nhận lại sự phũ phàng lúc ốm đau
Tâm sự
04/11/2018 22:14Khi đuổi tôi ra khỏi nhà, cả nhà chồng không ngờ có ngày phải ôm nhục van xin tôi quay lại
Cách đây 3 năm, tôi đau khổ vật vã ôm quần áo rời khỏi nhà chồng. Nguyên nhân xuất phát từ chính nhà chồng và cả chồng tôi. Chúng tôi ăn ở với nhau 2 năm mà vẫn không có con. Mẹ chồng tôi ra vào đay nghiến tôi "cây độc không trái, gái độc không con". Tôi bảo chồng đi khám, anh nhất định không đi vì "cả nhà ai cũng sinh con được, sao tôi lại không. Người vô sinh là cô mới đúng".
Cuộc hôn nhân ấy rơi vào ngõ cụt khi chồng tôi dẫn một cô gái trẻ về nhà và tuyên bố đã có con với cô ta. Nhà chồng tôi từ bất ngờ đến vui mừng. Ai cũng hỏi han cô gái ấy mà không ai để ý đến nỗi đau của tôi. Mẹ chồng tôi còn gọi tôi xuống nhà, dõng dạc tuyên bố từ hôm nay cô gái kia sẽ ở lại nhà, tôi chấp nhận được thì ở, không thì ly dị.
Ngay đêm đó, tôi khóc cạn nước mắt ôm đồ rời khỏi nhà chồng. Chồng tôi chẳng nói gì, chỉ đứng nhìn theo tôi leo lên xe taxi. Thế là kết thúc cuộc sống đau khổ của tôi suốt 2 năm ở nhà chồng. Khi đó, tôi nhủ thầm sẽ chống mắt lên mà xem gia đình họ hạnh phúc được bao lâu?
Nhưng rồi về nhà mẹ đẻ được một tháng sau, tôi phát hiện ra những dấu hiệu khác lạ của cơ thể. Linh tính điều gì đó, tôi mua que thử thai về dùng. Kết quả hiện lên hai vạch đỏ chót. Tôi ngồi thừ nhìn que thử, trong lòng lẫn lộn đủ mọi cảm xúc. Đem chuyện kể cho mẹ tôi nghe, bà khuyên tôi nên giữ lại, dù gì nó cũng là con tôi.
Suốt mấy tháng mang thai, mỗi khi đi khám bầu, tôi đều buồn tủi trước cảnh người ta có chồng dìu đỡ. Còn tôi thì...
Điều đáng nói là tôi và cô ta lại sinh cùng ngày trong cùng một bệnh viện. Khi gặp nhau trong phòng sinh, mẹ tôi và mẹ anh ta nhìn nhau bằng ánh mắt hình viên đạn. Mẹ anh ta bế cháu hôn hít rồi nói gần nói xa: "Đấy, ở với chồng không đẻ, vừa mới về nhà đã đẻ được. Nhiều người hay phết cháu nhỉ?".
Mẹ tôi tức lắm nhưng tôi không cho bà nói ra sự thật. Chồng cũ ghé qua giường nhìn đứa bé, tôi ôm nó vào lòng không cho anh ta xem mặt.
Tôi một mình nương dựa vào con trai mà sống. Gia đình anh ta thì lục đục liên tục. Cô vợ ở nhà được một năm lại đi làm ở quán cà phê, về nhà thì bừa bãi nên bị mẹ chồng nói, vậy là cô ta mắng luôn mẹ chồng. Đứa nhỏ càng lớn lại càng không giống chồng cũ tôi. Nhà họ nghi ngờ, lén đem đứa nhỏ đi xét nghiệm huyết thống.
Nghe mẹ kể, tôi hả hê làm sao. Hóa ra anh ta chỉ là kẻ đổ vỏ, nuôi con tu hú 3 năm nay. Đứa nhỏ đó đâu phải con anh ta. Nhà anh ta cũng bị hàng xóm chê mắng cho ê mặt, mẹ chồng cũ tôi chẳng dám ló mặt ra đường vì nhục nhã.
Khi biết tin cô ta đã ôm con ra khỏi nhà, tôi mới nhờ người gửi cho chồng cũ một tờ giấy giấy siêu âm cũ và bức ảnh con mình, để anh ta thấy ngày tháng trên đó là khi tôi chia tay anh ta, tôi đang mang thai tháng thứ 3 rồi. Còn con trai tôi thì có đôi mắt và cặp lông mày của anh ta. Mặt sau tấm ảnh tôi viết: "Con tôi là của tôi, nó sẽ không bao giờ gọi anh là bố". Tôi muốn cả nhà họ hứng chịu nỗi đau mà tôi đã từng gánh chịu.
Quả nhiên, ngay ngày hôm sau, mẹ chồng cũ tôi đã đến tận nhà tôi. Đi làm về, thấy bà ấy, tôi dắt xe quay ra, chở luôn con đi siêu thị chứ nhất định không cho nó gặp họ. Chồng cũ tôi cũng tìm đến mỗi ngày. Anh ta nhờ người gửi bánh, sữa, quần áo cho con tôi nhưng tôi trả lại hết.
Mấy hôm nay, anh ta cứ đứng đợi tôi dưới nhà tới tận khuya nhưng tôi không động lòng nữa. Tôi chỉ muốn dạy cho họ một bài học đáng đời. Còn con tôi, giấy khai sinh rất rõ ràng, nó không có bố.
Tôi chỉ băn khoăn khi con lớn lên, liệu con có bị thiệt thòi so với bạn bè không? Tôi có nên tìm một người đàn ông khác làm bố cháu để chồng cũ tôi phát điên lên không?
Theo Thanh Trúc (Helino)
- Nico O’Reilly và đêm Wembley huyền thoại: Khi "viên ngọc quý" thành Manchester bước ra ánh sáng (28 phút trước)
- Công an TP.HCM tiếp nhận 34 người bị Mỹ trục xuất (32 phút trước)
- Quân A.P và "vợ tin đồn" lộ bằng chứng du lịch chung, chính chủ phản ứng bất ngờ khi bị fan "tóm sống" (36 phút trước)
- Kinh hoàng công nghệ “phù phép” chân gà bằng oxy già và thực trạng báo động về an toàn thực phẩm (46 phút trước)
- Cảnh báo từ bác sĩ Bạch Mai: Thói quen ăn uống quen thuộc có thể làm tăng nguy cơ ung thư dạ dày (46 phút trước)
- Hà Nội: Triệu tập thanh niên chặn đường, hành hung chị họ dã man tại Định Công (48 phút trước)
- Chương Tử Di gây sốt tại Tiffany Bắc Kinh: Biểu cảm “khó chịu” khiến netizen tranh cãi (48 phút trước)
- Huyền Trang xúc động trong lễ cưới với Đức Huy: Tình yêu không lời tỏ tình vẫn đi đến cái kết trọn vẹn (1 giờ trước)
- Thảm kịch trên đường băng LaGuardia: Máy bay Air Canada va chạm kinh hoàng với xe cứu hộ (1 giờ trước)
- Tòa tuyên án vụ gã đàn ông đâm vợ nhiều nhát vì bị lạnh nhạt: Bị cáo xin lỗi vợ, tình hình nạn nhân? (1 giờ trước)