-
Xôn xao clip nữ sinh lớp 7 ở Đà Nẵng bị đánh hội đồng, kéo lê trên vỉa hè -
Người dân thấp thỏm giao dịch trước tình trạng giá vàng liên tục biến động, xu hướng tiếp theo được dự báo ra sao? -
Cơ quan chức năng tỉnh Gia Lai thông tin nóng liên quan lùm xùm Juky San ở Giếng Tiên -
Chân dung mẹ bé gái 16 tuổi nuôi ba em? Lý do không ở cùng con, họ hàng hé lộ loạt tình tiết bất ngờ -
Mở phong bì mừng cưới của đồng nghiệp trong đêm tân hôn, tôi bàng hoàng khi phát hiện bí mật của chồng -
Danh tính người đi xe máy tử vong sau va chạm dây cáp tại KCN Hải Phòng, quy trình thi công được kiểm tra -
Vụ 300 tấn thịt lợn bệnh tuồn ra thị trường: Trường học nào từng dùng thịt từ Công ty Cường Phát? -
Cảnh báo dông lốc, mưa đá có thể xảy ra ở miền Bắc trong đêm nay -
Nguyên nhân giá xăng dầu giảm, xăng RON95 tối đa 24.332 đồng/lít? Kịch bản giá xăng dầu sắp tới? -
Giá vàng tháng 3 giảm, người mua ghi nhận lỗ 10 triệu/lượng, hé lộ nguyên nhân đà giảm
Thể thao
21/07/2023 15:264 năm trước, ĐT nữ Mỹ từng bị coi là ‘nỗi ô nhục’ sau khi lập kỷ lục ghi 13 bàn vào lưới Thái Lan
Tại World Cup 2007, ĐT nữ Đức lập kỷ lục ghi 11 bàn vào lưới Argentina. Đến World Cup 2019, kỷ lục này bị xô đổ bởi ĐT nữ Mỹ, khi nã vào lưới Thái Lan 13 bàn không gỡ. Bình quân cứ 6,9 phút các cô gái Mỹ lại ăn mừng một lần. Với 663 đường chuyền đã thực hiện trong trận đấu đó (Thái Lan là 209), nghĩa là cứ sau 51 đường chuyền sẽ xuất hiện một pha lập công.
13 bàn chỉ trong một trận rõ ràng là chiến tích lớn, trong bối cảnh đây lại là trận ra quân ở World Cup 2019. Alex Morgan đương nhiên rất phấn khích với 5 lần lập công. Lần đầu được thi đấu tại World Cup, Sam Mewis và Rose Lavelle rõ ràng còn hạnh phúc hơn khi mỗi người lập một cú đúp, đồng thời Lindsey Horan và Mal Pugh cũng vậy. Với Carli Lloyd và Megan Rapinoe, họ là cựu binh. Nhưng không vì thế mà họ không được phép thể hiện sự vui sướng. Họ vui vì vẫn còn nguyên giá trị cũng như tầm ảnh hưởng.
Vậy là sau cả 13 bàn thắng đó luôn là một màn ăn mừng cuồng nhiệt của các cô gái đội tuyển Mỹ. Đây chính là nguồn cơn tạo nên bão chỉ trích sau đó. Nhiều người nói rằng ĐT nữ Mỹ không hiển thị “sự tôn trọng” dành cho Thái Lan, rằng những màn ăn mừng là “không cần thiết”, “đáng xấu hổ” và “thiếu khiêm tốn”.
Ngay cả những nữ cầu thủ cũng phản ứng tiêu cực với người Mỹ. Julie Foudy, cựu tuyển thủ Mỹ ca thán: “Họ ăn mừng quá nhiều, cứ như thể 13 bàn vẫn là quá ít”. Cựu tuyển thủ Canada, Clare Rustad gay gắt hơn: “Cái quái gì vậy? Họ nên chiến thắng với sự duyên dáng và nhã nhặn, thay vì phô trương như thế”.
Đồng đội của Rustad, Kaylyn Kyle thì dùng từ “ghê tởm” để mô tả hành động đếm bàn thắng bằng các đầu ngón tay của Megan Rapinoe. HLV của Mỹ, Jill Ellis, cũng nhận lấy sự thóa mạ với hành động tung Lloyd và Christen Press vào sân trong hiệp hai, tạo thành hàng công 4 người ít thấy. Người ta gọi đó là “chế độ tấn công cực đoan và tàn nhẫn”.
Tuy nhiên, có thể thấy “tiêu chuẩn kép” ở đây. Một mặt những người chỉ trích nêu cao tinh thần thể thao, mặt khác lại cho rằng ĐT nữ Mỹ “thiếu sự tôn trọng” chỉ vì họ đã chơi hết mình. Liệu đám người chỉ trích sẽ thế nào nếu các cầu thủ Mỹ chuyền quanh trong phần lớn thời gian và giết chết trận đấu theo phong cách nhàm chán?
HLV Ellis nói rằng “sự tôn trọng cao nhất dành cho đối thủ chính là chơi hết mình”, đồng thời bà nói, “là một HLV, tôi cảm thấy không có nghĩa vụ kiềm chế các học trò của mình, ngăn họ phô diễn những gì tốt nhất”. Dĩ nhiên, bà cũng không cảm thấy cần thiết để ngăn các cầu thủ thể hiện cảm xúc của họ. Ghi bàn ở World Cup không phải là điều ai cũng làm được.
“Mỗi bàn thắng tại World Cup là điều tôi đã mơ từ khi còn là một cô bé”, Alex Morgan chia sẻ, “Cũng chẳng có gì quá đáng khi chúng tôi ăn mừng vì màn trình diễn thực sự tốt của đội. Chúng tôi tập luyện cùng nhau, chiến đấu vì nhau và phải ăn mừng cùng nhau”.
Trong bóng đá, việc ăn mừng là hoàn toàn tự nhiên, đồng thời giải phóng cảm xúc kìm nén. Đôi khi cũng có những màn ăn mừng thái quá, như việc Nữ Na Uy vờ làm đoàn tàu để chế giễu Nữ Mỹ ở bán kết World Cup 1995 hay các cầu thủ Brazil nhảy múa om sòm ngay tại khách sạn trước người Mỹ sau chiến thắng ở World Cup 2007. “Là kẻ thua cuộc, bạn phải chấp nhận điều đó để trở lại mạnh mẽ hơn”, HLV Ellis nói.
Nhưng ở đây, các cô gái Mỹ vẫn thể hiện sự tôn trọng với Thái Lan. Morgan đã tiến lại an ủi cầu thủ Thái Lan Miranda Nild sau trận đấu. Và “Madam Pang” Nualphan Lamsam cũng cho biết: “Tôi hiểu. Người Mỹ có quyền ăn mừng vì họ đã chơi quá tốt. Khi kết thúc họ đã ôm lấy các cầu thủ của tôi. Đó là một hình ảnh đẹp”.
Ở kỳ World Cup thứ hai liên tiếp, Nữ Mỹ chạm trán một đội Đông Nam Á ở trận mở màn. Lần này là ĐT nữ Việt Nam, những người lần đầu bước ra sân chơi World Cup. Sự chênh lệch là quá rõ, nhưng chúng ta không mong đợi nhận lấy kết quả tương tự người Thái.
Trong trường hợp điều tồi tệ ấy xảy ra, không sao cả. Đó là thực tế phải chấp nhận. Người Mỹ cứ việc ăn mừng nếu họ muốn. Còn chúng ta có quyền tự hào về “Những nữ chiến binh Sao vàng”. Huỳnh Như cùng đồng đội đã là những người hùng ngay khi họ đặt chân xuống thảm cỏ World Cup.
Theo Thanh Hải (Tiền Phong)
- Xôn xao clip nữ sinh lớp 7 ở Đà Nẵng bị đánh hội đồng, kéo lê trên vỉa hè (16:32)
- Cô dâu 26 tuổi ở Hải Phòng tái hôn với chồng 55 tuổi (16:32)
- Taylor Swift bị kiện (16:23)
- Bộ đôi xe điện nhà Toyota tiếp tục "giảm chạm đáy": Giá hiện tại "rẻ như rau", chỉ từ 358 triệu đồng (16:19)
- Florida vinh danh ông Trump: Sân bay quốc tế Palm Beach chính thức mang tên vị Tổng thống đương nhiệm (16:06)
- Người dân thấp thỏm giao dịch trước tình trạng giá vàng liên tục biến động, xu hướng tiếp theo được dự báo ra sao? (41 phút trước)
- Tại sao eo biển Hormuz có thể đe dọa trực tiếp đến Microsoft, Google, OpenAI và sau đó là người dùng (51 phút trước)
- Án tử hình bằng hình thức treo cổ: Israel gây rúng động với đạo luật mới nhắm vào người Palestine (59 phút trước)
- Cơ quan chức năng tỉnh Gia Lai thông tin nóng liên quan lùm xùm Juky San ở Giếng Tiên (1 giờ trước)
- MU muốn chi 200 triệu euro bổ sung 2 tiền vệ ngôi sao (1 giờ trước)