-
An Tây xin cơ hội sửa sai, Trúc Phương bật khóc, Chi Dân mong được giảm án -
Nỗi đau đằng sau lá thư khẩn cầu đẫm nước mắt của nam sinh mồ côi lỡ cơ hội vào trường quân đội -
Vụ lật thuyền ở Thái Nguyên: Tìm thấy thi thể nạn nhân đầu tiên, cách hiện trường khoảng 50m -
Vụ nữ Việt kiều Mỹ bị xâm hại tại Phú Thọ: Vì sao nạn nhân không trình báo ngay với công an? -
Đất đá sạt lở tràn vào trường học ở Thanh Hóa, nhiều tảng đá lớn vẫn chênh vênh trên taluy -
Thanh Hóa: Đi đánh cá giữa mùa bão lũ, người đàn ông 62 tuổi bị nước cuốn tử vong -
Hà Nội tạm cấm, hạn chế phương tiện trên loạt tuyến đường phục vụ chung kết ASEAN Cup -
Nữ CĐV xinh đẹp người Thái Lan gây sốt khi công khai thích Đình Bắc, quyết tâm học tiếng Việt -
Rằm tháng 7 năm 2026: Có nên thắp hương ngay ngày 14/7 âm lịch hay chờ chính Rằm? -
Ô tô 7 chỗ tông liên hoàn rồi lao vào nhà dân, cô giáo mầm non tử vong
Xã hội
19/10/2021 15:42Cuộc sống cùng cực của gia đình cậu bé bị não úng thủy sống trên sông Sài Gòn: 'Sợ nhất là tiếng con khóc ngằn ngặt giữa đêm'
Mẹ đặt em tên là Nhật Cường với mong muốn sau này em sẽ trở thành chàng thanh niên khỏe mạnh, cường tráng. Tuy nhiên, căn bệnh não úng thủy quái ác đã làm tay chân em teo tóp, đầu to ra, chẳng thể nói chuyện hay cầm nắm bất kì vật gì. Nhưng không sao cả, mẹ vẫn ôm lấy em, yêu em, thương em bằng cả trái tim mình...
Neo đời mình trên nhánh sông
Chị Hiền Giang kể, cuộc đời chị chỉ sống trên những chiếc ghe. Đến nỗi, đêm nào không nghe tiếng nước vỗ ì oạp vào mạn thuyền, không cảm nhận sự tròng trành bởi con nước… chị đều thao thức.
Chiếc ghe neo đậu tại rạch Ông Tranh, thuộc nhánh sông Sài Gòn, là nơi sinh sống của 5 người trong gia đình chị Giang. Nhật Cường là con trai Út của chị.
Cường chào đời trong hình hài bình thường như bao đứa trẻ khác. Khi được vài tháng tuổi, em bắt đầu khóc ngằn ngặt cả ngày lẫn đêm không rõ nguyên nhân. Một khối u nhỏ bắt đầu xuất hiện trên mỏ ác của Cường. Sau khi chạy chữa, tìm hiểu nguyên nhân ở nhiều bệnh viện, "não úng thủy" là kết quả cuối cùng mà chị Giang nhận được.
"Bác sĩ với tôi rằng nuôi và thương con được giây phút nào thì hay giây phút đó. Bởi, Cường sẽ sống không quá 3 năm đâu", chị Giang nhớ lại.
Lúc từ bệnh viện về nhà, chị khóc nức nở, khóc như một đứa trẻ. Đến mức, những người đi đường đều nhìn chị một cách ái ngại.
Chị vơ vét hết tất cả tài sản còn sót lại trong nhà để chạy chữa cho con. Anh Nguyễn Văn Hon (chồng chị Giang) đã mất sức lao động nhiều năm nay. Lúc còn khỏe mạnh, anh đi chài lưới, bắt lươn để bán.
Những biến chứng về cột sống, đôi mắt bị cườm hạt… khiến anh không thể tiếp tục công việc. Nhưng mỗi lần nhắc đến con trai út, anh vẫn khẳng định: "Nó là con tôi. Chỉ cần tôi còn sống, tôi sẽ không để ai mang con mình đi".
Trước đó, nhiều người đã khuyên vợ chồng chị Giang hãy mang con vào chùa, trại mồ côi để nhờ nuôi dưỡng. Mỗi lần như thế, vợ chồng chị lại gạt phắt đi.
Lúc trước, gia đình chị chỉ có một chiếc ghe nhỏ. Có những hôm nước lớn, ghe chìm, mẹ con chạy kịp lên bờ khóc hết nước mắt. Từ khi Cường bệnh, ba xin người ta dựng một cái chòi lá nhỏ để mắc võng đưa em ngủ.
Nhưng những ngày mưa lớn, nước dâng lên sát võng, ba mẹ buộc phải ẵm Cường đi nơi khác. Một mạnh thường quân cảm thương hoàn cảnh của Cường nên đã cho gia đình em một chiếc ghe lớn hơn để có chỗ che mưa, che nắng.
Cường ơi! Đừng bỏ mẹ
Chị Giang đã ôm chặt con trong suốt quãng đường từ nhà đến bệnh viện. Lần đó, Cường tròn 3 tuổi, em đã trải qua cơn bệnh "thập tử nhất sinh".
Chị kể: "Vài năm trước, bà nội của Cường mất nên ông xã tôi phải chạy về quê chịu tang mẹ. Cường có triệu chứng đông máu, bác sĩ nói với tôi rằng sẽ tiêm thuốc cho cháu.
Nếu cháu tỉnh, tức là có đáp ứng thuốc, bác sĩ sẽ giữ lại Cường. Anh Hon chạy từ Tây Ninh về Sài Gòn để ký giấy tờ cho con".
Đêm đó, chị Giang thức trắng, đôi mắt sưng tấy vì khóc quá nhiều. Chị sợ Cường bị mang đi, em sẽ vĩnh viễn rời khỏi vòng tay mẹ. "Lúc bế tắc nhất, chúng tôi đã nghĩ rằng bà nội thấy gia đình khổ quá, muốn mang em đi để đỡ nhọc nhằn và đớn đau", chị nghẹn ngào.
Vậy mà cuối cùng, Cường lại choàng tỉnh. Em mở mắt, khóc ré lên. Chị ôm Cường vào lòng thấy trái tim mình như sống lại.
Thấm thoát đã 7 năm trôi qua, Cường vẫn là một đứa trẻ nằm trong vòng tay mẹ. Em không thể ngồi, chẳng thế nói, mọi sinh hoạt phải nhờ vào sự trợ giúp của gia đình. Nhưng đối với chị Giang, con cái là món quà quý giá nhất.
Mùa dịch vừa qua đã đẩy cuộc sống gia đình vào cảnh khó khăn trăm bề. Trước đó, chị Giang vẫn hay lội ruộng hái rau muống để bán ở chợ Bình Khánh (quận 2) bán, mỗi bó 5.000 đồng.
Chị kể: "Tôi không sợ đói, chẳng sợ mưa gió, tôi chỉ sợ con mình không có sữa để uống. Bác sĩ yêu cầu Cường phải ăn uống đầy đủ chất thì cơ thể mới đáp ứng và tiêu hóa được. Cả gia đình luộc rau, nấu cơm để ăn, chừa miếng thịt duy nhất xay nhuyễn đút cho Cường".
Nhưng điều khiến chị Giang ám ảnh nhất là tiếng khóc ngằn ngặt của con mỗi khi khát sữa. Tiếng khóc xé toang sự tĩnh mịch ban đêm, là sự bế tắc của cả chị Giang và anh Hon.

Đôi tay của chị Giang bao giờ cũng dính nhựa rau muống. Nhưng cũng chính đôi tay này, chị đã bế thốc Cường lên, chạy thật nhanh vào bệnh viện. Đôi tay đã chở che, ôm lấy Cường đi qua mọi giông bão của cuộc đời.
Ước mơ của mẹ
Lần giở tờ lịch, chị nói: "Chỉ còn vài tháng nữa là đến Tết, tôi … sợ Tết lắm". Bởi lẽ, đây là mùa nước mặn, vợ chồng chị sẽ không thể trồng trọt được nữa. Tết chị cũng không đi đến nơi này, nơi kia chúc mừng. Bởi theo chị, "con mình bệnh như vậy, đến nhà người ta nói mình xui rủi nữa".
"Một số người đã từng hỏi tôi, ước mơ của tôi là gì. Tôi không có ước mơ… Mỗi ngày mở mắt ra, tôi chỉ biết hôm nay mình hái được bao nhiêu bó rau muống, Nhật Hưng nó học bài chưa, Tấn Khang đi làm chưa, Nhật Cường sẽ ăn gì hôm nay…
Tôi chỉ muốn mình sống được càng lâu càng tốt, bởi không có tôi, không biết sấp nhỏ sẽ ra sao nữa", chị Giang vừa nói, vừa bón từng thìa thức ăn cho Nhật Cường.
Tấn Khang là con trai cả của chị Giang. Năm nay, em đã 16 tuổi nhưng vẫn chưa tháo được nẹp sắt trong chân, di chứng của tai nạn hồi năm lớp 4. Cậu bé hiền lành, ốm yếu, đành bỏ dở giấc mơ con chữ để đi làm phụ giúp ba mẹ.
Nhật Hưng vừa tròn 10 tuổi, em mắc chứng bệnh tăng động, rất khó để em có thể ngồi yên. Cậu quấn quanh mẹ, hỏi rất nhiều thứ. "Em Cường hôm nay lạnh, nên mẹ quấn khăn cho em phải không?", "Mẹ cho em Cường ăn gì thế", "Chừng nào bố đi chài lưới vậy mẹ", "Mẹ có đi câu cá với con không?"…



Những lúc mẹ mệt, Cường lại ra bờ sông bơi lội, chơi đùa một mình. Năm học mới trôi qua hơn 2 tháng, nhưng em không thể học vì không có mạng internet lẫn thiết bị điện tử. Cậu bé khá mũm mĩm, mỗi lần em giận dỗi chạy đi, chiếc ghe lại tròng trành, ngả nghiêng.
Và cũng trong chiếc ghe chắp vá đó, chị đã yêu các con của mình bằng trái tim lành lặn, vẹn nguyên nhất.
Theo Lan Chi (Trí Thức Trẻ)
- Công an cảnh báo 2 mã độc có thể tự chuyển tiền, điền OTP: Thấy điện thoại bất thường phải ngắt mạng ngay (21:29)
- An Tây xin cơ hội sửa sai, Trúc Phương bật khóc, Chi Dân mong được giảm án (1 giờ trước)
- Công an hóa trang, xử lý hàng loạt "cò vé" đẩy giá trận chung kết Việt Nam - Thái Lan lên hơn 10 triệu đồng (3 giờ trước)
- Chủ tịch FIFA Infantino ngồi xe VinFast Lạc Hồng: "Pháo đài" Việt Nam có gì đặc biệt? (3 giờ trước)
- AI bước sang giai đoạn mới: Hơn 1.000 lãnh đạo doanh nghiệp cùng tìm lời giải tại The Future of Artificial Intelligence: Chapter 4 (4 giờ trước)
- Xử lý hai tài xế đầu tiên bị phạt lỗi không giữ khoảng cách an toàn trên cao tốc Mai Sơn - Quốc lộ 45 (4 giờ trước)
- Chủ tịch FIFA Gianni Infantino và Madam Pang cập bến Hà Nội, sẵn sàng dự khán chung kết ASEAN Cup 2026 (4 giờ trước)
- Nên ăn bưởi hồng như thế nào để hạn chế nguy cơ tương tác thuốc? (4 giờ trước)
- Tác hại của clo lên tóc và cách hạn chế tác động khi bơi thường xuyên (5 giờ trước)
- Nỗi đau đằng sau lá thư khẩn cầu đẫm nước mắt của nam sinh mồ côi lỡ cơ hội vào trường quân đội (7 giờ trước)