-
Sự thật bức ảnh thu hồi tài sản khổng lồ trong biệt phủ của Mailisa đang lan truyền chóng mặt trên MXH -
Thanh niên 16 tuổi mất tích bí ẩn, hé lộ cuộc gọi cuối cùng đầy bất thường, gia đình nghi bị lừa sang Campuchia -
Lời khai của gã đàn ông bắn súng chỉ thiên tại đám cưới ở Hà Tĩnh, hé lộ nhân thân đen tối -
4 loại nước có vị ngọt tự nhiên nhưng hạ đường huyết tốt bất ngờ, đẩy lùi ung thư -
Fan "cắm trại" xuyên đêm, háo hức chờ concert SOOBIN -
Kiệt quệ cảm xúc trước tuổi 30: Cơn báo động thầm lặng đang "hút cạn" năng lượng người trẻ đô thị -
Người đuổi không cho mẹ và em bé mới sinh tránh lũ ở trạm y tế lên tiếng về hành động gây phẫn nộ -
Áp thấp nhiệt đới "dị thường" tiến thẳng về phía bão số 15 Koto -
Bão Koto áp sát, 68 chuyến bay buộc phải đổi hướng khẩn cấp -
Công an vào cuộc xác minh nhân thân Nguyễn Xuân Đạt, người mất liên lạc 10 năm ở Hưng Yên
Đời sống
04/11/2025 08:47Tấm vé máy bay không tên và giá trị của sự tử tế nơi công sở
Tôi gặp Khoa trong một khóa đào tạo kỹ thuật của công ty thiết bị y tế vào năm 2017. Tôi mới vào nghề, loay hoay với từng con ốc. Khoa đã là kỹ sư lâu năm, lạnh lùng nhưng chính xác như chiếc máy anh vận hành. Một lần tôi lắp nhầm dây, máy báo lỗi liên tục. Khoa chỉ nhìn tôi, rồi nói ngay trong không khí căng như dây đàn: “Trong nghề kỹ thuật, sửa máy là sửa bằng cái tâm. Nếu làm cho xong, máy chạy được, nhưng lương tâm thì không.” Ấn tượng đầu tiên về anh là vậy — khô khan nhưng thẳng thắn, luôn đặt trách nhiệm nghề nghiệp lên hàng đầu.

Chúng tôi hợp tác trong nhiều dự án. Nhưng tuyệt nhiên không có những buổi cà phê tâm sự hay những cuộc trò chuyện về đời tư. Chúng tôi là đồng nghiệp, không hơn, không kém. Một ngày, Khoa thông báo nghỉ việc để sang Đức làm kỹ sư cho một tập đoàn lớn. Anh đi vội vàng, chỉ gửi một email cho cả team với dòng ngắn ngủi: “Cảm ơn mọi người. Hẹn một ngày gặp lại.” Không có chia tay, không có lời hứa hẹn giữ liên lạc.
Tôi cũng mặc định rằng: đồng nghiệp là thế — hết việc là hết liên quan.
Bảy năm sau, tôi được giao dự án lớn nhất sự nghiệp: lắp đặt hệ thống máy hô hấp cho một bệnh viện mới. Đó là cơ hội để chứng minh năng lực với ban lãnh đạo. Nhưng đúng thời điểm nước rút, mẹ tôi bất ngờ nhập viện. Tôi sống giữa hai nơi — bệnh viện nơi làm việc và bệnh viện nơi mẹ điều trị. Áp lực đè nặng đến mức mỗi lần nghe tiếng máy báo lỗi, tim tôi như muốn rơi ra khỏi lồng ngực.
Một tối muộn, khi tôi đang rà soát lại bản báo cáo, email đến. Là của Khoa. Anh viết: “Hệ thống của cậu đang lỗi ở cảm biến nhiệt. Kiểm tra hộp nối dây thứ ba bên trái.” Tôi bật cười thành tiếng. Nghĩ anh quan sát hệ thống từ xa rồi góp ý theo thói quen nghề nghiệp. Email kết thúc bằng câu: “Đừng lo, tôi đang trên đường về.” Tôi lẩm bẩm: “Về? Từ Đức về… để sửa máy à?”
Hai ngày sau, khi tôi đang nằm co quắp dưới gầm máy để kiểm tra hệ thống dây dẫn, cánh cửa phòng kỹ thuật bật mở. Khoa bước vào. Áo khoác còn đọng hơi lạnh, mắt thâm quầng vì thiếu ngủ trong chuyến bay dài. Không chào hỏi. Không vòng vo. Anh chỉ nói: “Đưa tua vít.” Chúng tôi làm việc như hai cỗ máy được lập trình ăn ý. Ba tiếng sau, hệ thống vận hành trơn tru.
Khi tôi vẫn còn bàng hoàng, Khoa đặt vào tay tôi một phong bì. Bên trong là một vé máy bay khứ hồi, nhưng điều khiến tôi nghẹn lại không phải tấm vé — mà là tên người thụ hưởng: là tên của tôi. Anh nói: “Mẹ cậu khỏe lại, hãy tự thưởng cho mình một chuyến đi. Nghĩ cho bản thân một chút.”
Tôi hỏi trong bối rối: “Anh làm vậy… vì gì chứ?” Khoa đứng tựa vào bàn, bình thản như nói về một phép toán: “Năm xưa tôi bị sốt ngay trước buổi phỏng vấn sang Đức. Nếu cậu không ở lại trực thay tôi cả ca, không đời nào tôi kịp ra sân bay. Vé này chỉ là hoàn lại một phần.”
Tôi đã quên chuyện ấy. Còn anh thì không.
Khoa quay đi, để lại câu cuối cùng: “Đồng nghiệp không phải là người ta trò chuyện mỗi ngày. Đồng nghiệp là người không để cậu thất bại khi cậu đang cố hết sức.”
Tôi đứng nhìn tấm vé trên tay, lòng nhẹ bẫng. Hóa ra trong thế giới công sở đầy tính toán và cạnh tranh, vẫn có những người chọn sống tử tế — không phải vì lợi ích, mà vì họ coi trọng giá trị của sự chuyên nghiệp và lòng biết ơn.
Và đôi khi, thứ nâng đỡ ta không phải là tình bạn, mà là tình đồng nghiệp đúng nghĩa.
- TP.HCM: Tạm giữ người phụ nữ nhặt được thẻ tín dụng thì cầm đi mua điện thoại (13 phút trước)
- Có nên tắt điện thoại mỗi đêm để “cho máy nghỉ”? (18 phút trước)
- 128 người thiệt mạng trong vụ cháy chung cư tại Hong Kong, nhiều lao động giúp việc nước ngoài tử vong và mất tích (30 phút trước)
- Sinh viên bức xúc vì nhận tiền tập luyện A80 chỉ 940.000 đồng, trong khi trường khác có nơi nhận hơn 2 triệu (34 phút trước)
- Im lặng hai tháng, tôi mang "kho bằng chứng" đến tòa, khiến người chồng ngoại tình phải câm lặng (44 phút trước)
- Ăn quá nhiều 3 loại rau "lành mạnh" có thể gây tử vong, lời cảnh tỉnh cho người có bệnh nền (1 giờ trước)
- Sau 7 lần điều tra bổ sung: Cựu Giám đốc Công ty Tân Tân bị truy tố vì trốn thuế và không chấp hành bản án (1 giờ trước)
- Vietnam Airlines hoàn tất cập nhật phần mềm cho toàn bộ đội Airbus A320, A321 trước thời hạn (1 giờ trước)
- Clip: Chó Pitbull tấn công, cắn đứt tai bé trai 6 tuổi đang chơi trước cửa nhà (1 giờ trước)
- Kỳ Duyên nhắc về người yêu cũ, Minh Triệu và Thiên Ân liên tiếp đáp trả ẩn ý (1 giờ trước)