"Cô nhìn lại mình trong gương đi, trông cô chẳng khác gì mẹ tôi!". Câu nói ráo hoảnh của chồng vào đúng đêm mừng gia đình thoát nợ đã đặt dấu chấm hết cho cuộc hôn nhân 6 năm đầy máu và nước mắt của tôi.

Câu chuyện bắt đầu cách đây 6 năm, khi chồng tôi báo tin vỡ nợ gần 3 tỷ đồng do "khởi nghiệp" thất bại. Giữa lúc con gái mới tròn 1 tuổi, gia đình hai bên khuyên nên buông tay vì số nợ quá lớn so với đồng lương công chức. Thế nhưng, trước những giọt nước mắt hối lỗi của chồng, tôi đã chọn ở lại. Tôi tin vào nghĩa tào khang, tin rằng hoạn nạn mới cần có nhau mà không hề biết mình đang bắt đầu một hành trình "bán mạng" đầy bi kịch.

Để gánh vác khoản nợ khổng lồ, tôi đã vắt kiệt sức lực của chính mình. Ban ngày tôi làm kế toán ở công ty, tối về tranh thủ bán hàng online, nhận thêm sổ sách về làm đến 2-3 giờ sáng. Cuối tuần, tôi gửi con cho bà ngoại để đi làm giúp việc theo giờ cho những căn hộ cao cấp. Có những ngày, tôi mệt đến mức vừa chan cơm vừa ngủ gật, nhưng chỉ cần nghĩ đến con số nợ đang vơi dần, tôi lại tự tát vào mặt mình cho tỉnh táo để làm tiếp.

Trong suốt 6 năm, tôi chưa từng mua một thỏi son, mặc lại chiếc áo ngực rách gọng và quên mất việc soi gương. Ở tuổi 32, tôi gầy rộc, da sạm đen, mắt đầy nếp nhăn. Trong khi đó, chồng tôi chỉ làm bảo vệ với đồng lương ít ỏi, thường xuyên cáu gắt vì mặc cảm. Tôi nhịn nhục tất cả, tự trấn an rằng đàn ông sa cơ nên tâm lý bất ổn là bình thường.

Ngày tôi chuyển khoản số tiền cuối cùng cho chủ nợ, cảm giác như trút được tảng đá ngàn cân. Tôi chuẩn bị một bữa cơm ngon để mừng gia đình thoát kiếp "con nợ" và hào hứng bàn về việc sửa nhà, làm tóc, mua váy mới.

Nhưng đáp lại sự vui mừng của tôi là một gáo nước lạnh buốt. Chồng tôi uống cạn lon bia rồi tuyên bố: "Tôi nghĩ chúng ta nên dừng lại".

Lý do anh ta đưa ra khiến tôi chết lặng: Anh ta chê tôi lam lũ, luộm thuộm, hốc hác. Anh ta nói 6 năm qua phải "nhịn" sống với tôi vì trách nhiệm trả nợ, giờ hết nợ rồi, anh ta cần một người vợ xinh đẹp, biết giao tiếp để làm lại sự nghiệp và "nở mày nở mặt".

16-1768531919-cay-cuoc-6-nam-tra-no-3-ty-cho-chong-ngay-dut-no-toi-nga-ngua-khi-bi-doi-ly-hon-vi-qua-xau.jpg

Hóa ra, sự hy sinh của tôi trong mắt kẻ bạc bẽo ấy chỉ là cái giá để anh ta lợi dụng. Khi cái máy trả nợ đã hoàn thành nhiệm vụ, anh ta sẵn sàng vứt bỏ để tìm một món trang sức mới.

Không còn nước mắt để khóc cho kẻ vô liêm sỉ, tôi đứng dậy ký đơn ly hôn với một tâm thế bình thản đến lạ lùng. Tôi dắt con ra khỏi nhà ngay trong đêm, để lại lời nhắn nhủ đanh thép:

"Người đàn bà dám hy sinh tất cả để cứu anh khỏi vũng bùn, thì cũng đủ bản lĩnh để đạp đổ tất cả. Cái xấu của tôi là huân chương cho sự tử tế, còn cái đẹp mà anh hướng tới được xây trên sự tàn nhẫn và vô liêm sỉ!"

Thà đau một lần để cắt bỏ "ung nhọt" còn hơn sống cả đời bên kẻ không có trái tim. 6 năm thanh xuân là một bài học đắt giá, nhưng từ nay, tôi sẽ sống cho chính mình.

PN (SHTT)