-
Sanae Takaichi: "Sói đơn độc" trên hành trình tái thiết quyền lực và vị thế Nhật Bản -
Hành trình "rải" tiền của Giám đốc doanh nghiệp để "thông chốt" các gói thầu nghìn tỷ -
Dự báo thời tiết Tết Bính Ngọ: Miền Bắc đón rét đậm, miền Nam đề phòng mưa trái mùa -
Lý do lực lượng chức năng phải chờ đến 5/2 mới bắt nghi phạm cuối vụ cướp ngân hàng -
Vụ 3 người trong cùng gia đình tử vong ở Hà Tĩnh: Hé lộ hoàn cảnh nạn nhân rất khó khăn -
Nghi phạm trong vụ cướp ngân hàng ở Gia Lai từng dùng súng AK giết người sẽ bị xử lý thế nào? -
Cái kết cuối cùng vụ cô giáo tự sửa bài thi tiếng Anh của 19 học sinh, nhà trường lên tiếng vụ dạy thêm -
Hà Nội siết chặt phạt nguội vỉa hè bằng camera, hàng trăm quán ăn bất ngờ bị xử lý chỉ trong hai ngày -
Rút tiết kiệm "đu đỉnh" bạc, nhà đầu tư mất hàng trăm triệu đồng chỉ sau một tuần -
Nghẹt thở giải cứu 3 người kẹt trong cơ sở mai táng bốc cháy ngùn ngụt ở TP.HCM
Gia đình
03/11/2025 10:02Khoảng cách ba năm từ một câu nói và cái ôm xóa bỏ mọi tự ái
Tôi năm nay 40 tuổi, làm kỹ sư cơ khí. Vợ tôi là con gái út của gia đình, trên cô có một anh trai — anh Hùng, hơn cô năm tuổi. Từ ngày cưới vợ, tôi luôn xem anh như anh ruột, vì anh là người ít nói nhưng chân thành, ai nhờ gì cũng sẵn lòng giúp.
Ba năm trước, trong ngày giỗ ông ngoại của vợ, mọi chuyện bắt đầu từ một chuyện nhỏ đến mức nếu bây giờ nhắc lại, tôi cũng thấy khó tin.

Hôm đó, họ hàng quây quần. Người làm bếp, người chuẩn bị bàn ghế, ai cũng bận rộn. Tôi phụ bê bàn ghế ngoài sân, còn anh Hùng lo bày biện mâm cỗ. Lúc dọn đồ ra phòng khách, tôi thấy thiếu một chiếc khay lớn, liền lấy tạm khay inox để bày hoa quả. Vừa đặt xong, anh Hùng bước đến, cau mày:
— Cái khay đó để đựng món chính, sao chú dùng để bày trái cây?
Tôi giải thích nhẹ nhàng:
— Em không biết, thấy trống nên em để tạm.
Nhưng anh nói khá gay gắt, ngay trước mặt họ hàng:
— Không biết thì đừng làm. Làm rối hết việc của người khác.
Tôi hơi nóng mặt, nhưng cố nhịn. Nghĩ đơn giản: chuyện bé xíu, rồi sẽ qua.
Nhưng không.
Khi chuẩn bị ăn, tôi bưng một mâm cỗ vào phòng. Tay trơn nên làm rơi đôi đũa xuống đất. Anh Hùng đứng ngay đó, buông một câu như dao cứa:
— Chu đáo thật. Việc gì cũng làm hỏng được.
Mấy người họ hàng quay lại. Cảm giác bị xem thường khiến mặt tôi nóng bừng. Tôi đặt mâm xuống, nói chậm rãi:
— Nếu anh không muốn em làm, em sẽ không đụng vào nữa.
Rồi tôi đi ra sân. Tưởng rằng chỉ cần né nhau vài tiếng là xong, ai ngờ từ hôm đó anh hoàn toàn lạnh nhạt. Trong bữa cơm, tôi đưa chén cho anh, anh vòng qua người khác để lấy. Tết năm đó, nhà tôi có mời, anh chỉ nhắn bốn chữ: “Tôi không rảnh đâu.”
Không chỉ một lần. Hai tháng sau, tại tiệc đầy tháng cháu họ, tôi định cầm giúp anh một thùng quà. Anh nói khô khốc:
— Không cần. Chú làm lại mệt.
Lòng tôi chùng xuống. Từ đó, tôi tự rút khỏi mọi sinh hoạt bên nhà vợ. Tết, tôi đưa vợ con về, còn mình thì viện cớ trực cơ quan. Mẹ vợ gọi, tôi chỉ nói “con đang bận”.
Ba năm trôi qua, giận dữ nguội đi, nhường chỗ cho khoảng cách rồi thành sự ngại ngùng. Thỉnh thoảng nhìn vợ xách đồ về quê một mình, tôi thương. Cô ấy đứng giữa hai người đàn ông cố chấp, không biết phải làm sao.
Một tối, khi tôi ngồi làm việc, vợ khẽ nói:
— Em không cần anh phải thắng ai. Em chỉ cần chồng em và anh trai em đều là người nhà.
Lời nói ấy như gõ vào ngực.
Tôi chợt nhận ra: suốt ba năm qua, tôi cố bảo vệ cái tôi của mình. Nhưng còn vợ tôi thì sao? Cô ấy lặng lẽ chịu đủ loại tổn thương mà không nói một lời.
Đêm đó, tôi trằn trọc rất lâu. Tôi biết mình đã để tự ái quyết định hành động. Và tôi cũng biết, nếu không chủ động bước ra trước, mối quan hệ này sẽ mãi đóng băng.
Tôi bấm số của anh Hùng.
Giọng tôi run nhưng thật lòng:
— Anh à… em xin lỗi. Hôm đó em cư xử thiếu suy nghĩ. Em biết anh chỉ muốn mọi thứ chỉn chu. Nếu được, mình nói chuyện lại như trước nhé.
Đầu dây bên kia im lặng khá lâu. Tôi tưởng mình thất bại.
Sáng hôm sau, điện thoại báo tin nhắn:
“Anh cũng có lỗi. Chủ nhật về ăn cơm.”
Tôi bật cười. Không hiểu sao mắt lại cay.
Cuối tuần, tôi đi cùng vợ về quê. Anh Hùng đang quét sân. Thấy tôi bước vào, tôi định đưa tay ra bắt, chưa kịp thì anh nắm vai tôi, vỗ mạnh:
— Lần này vào bếp phụ anh. Nhưng… để anh sắp khay nhé.
Cả hai cùng bật cười.
Không ai nhắc lại chuyện cũ. Cái ôm siết vai đó đã nói thay mọi lời.
Tôi nhận ra, đôi khi để giữ một mối quan hệ, người ta không cần hơn-thua. Chỉ cần một chút dịu lại, một chút chân thành và một lời xin lỗi đúng lúc.
Vì suy cho cùng, gia đình là nơi để quay về, không phải để phân định đúng – sai.
- Bí quyết nuôi dạy con thành "học bá": 3 câu nói vạn năng giúp trẻ lội ngược dòng thành công (14:32)
- Vỡ mộng Ngoại hạng Anh: Sự thật ngỡ ngàng về bến đỗ của ngôi sao U23 Trung Quốc từng đối đầu U23 Việt Nam (14:24)
- Jack bất ngờ lọt đề cử "100 gương mặt đẹp trai nhất thế giới" năm 2026 (14:21)
- Đối tượng trộm 6 con lợn trong đêm ở Quảng Trị ra đầu thú (14:11)
- OPPO chuẩn bị ra mắt vua hiệu năng tầm trung với khả năng áp đảo Galaxy S25 Ultra ở mức rẻ nửa (14:00)
- Hannah Olala lên tiếng xin lỗi khách hàng, quyết liệt xử lý sự cố hạn sử dụng sau phiên livestream triệu view (39 phút trước)
- Philippines: Đau thương bao trùm sau cơn bão nghịch mùa Penha, ít nhất 8 người thiệt mạng (44 phút trước)
- Thử thách lớn chờ Anh trai vượt ngàn chông gai trong ngày tái xuất (46 phút trước)
- Sabeco bị truy thu và xử phạt hơn 7,4 tỷ đồng tiền thuế (47 phút trước)
- Không khí lạnh tràn về chậm, miền Bắc rét sâu vào ngày mai, nhiệt độ giảm mạnh (52 phút trước)