-
Hà Nội đề xuất dừng chạy tàu qua phố cà phê đường tàu -
Danh sách 10 tỉnh thành có tốc độ tăng trưởng kinh tế mạnh nhất Việt Nam: Không có Hà Nội, TP.HCM -
"Câu view" bằng clip chạy mô tô buông 2 tay ở TP.HCM, nam thanh niên đối diện án phạt chưa từng có -
VN-Index lập đỉnh lịch sử 1.816 điểm đầu năm mới, tài sản tỷ phú Phạm Nhật Vượng tăng vọt -
Tổng thống Colombia tuyên bố tái cầm súng nếu Mỹ can thiệp quân sự -
Nhân chứng tiết lộ giây phút kinh hoàng vụ tai nạn khiến xe ô tô bị "vò nát" trên Quốc lộ 5 -
Biếu bố mẹ chồng 50 triệu đồng để được về ngoại ăn Tết, nàng dâu "chết lặng" trước câu nói của mẹ chồng -
Nhảy xuống sông Ba cứu người say rượu, người đàn ông đánh đổi cả mạng sống -
Lịch cấm đường tại Hà Nội từ ngày 6/1 và lộ trình thay thế: Người dân lưu ý thông tin quan trọng! -
Hé lộ thân thế đặc biệt của gia đình có chồng là Tổng Bí thư, vợ là Bí thư Thành ủy nổi tiếng
Gia đình
13/06/2025 16:00Chồng tôi hào phóng với cả thiên hạ nhưng lại chi li đến phát sợ với vợ con
Đã bao giờ bạn cảm thấy lạc lõng ngay trong chính ngôi nhà của mình, khi người đàn ông đầu gối tay ấp bỗng trở thành một "bí ẩn" mà bạn không thể nào giải mã nổi? Tôi đang ở trong tình cảnh đó, một cuộc hôn nhân mà ở đó, chồng tôi là một người đàn ông hào phóng, rộng rãi, ga lăng... nhưng chỉ với những người ngoài kia. Còn với vợ con, anh ấy lại hóa thành một con người hoàn toàn khác: tính toán, chi li, và đôi khi, là cả sự keo kiệt đến đau lòng.
5 năm kết hôn, tôi đã chứng kiến không biết bao nhiêu lần anh ấy vung tiền cho những cuộc vui bên ngoài. Từ những bữa nhậu "tới bến" với bạn bè, những món quà đắt tiền tặng đồng nghiệp, đến những lần bao trọn bàn karaoke cho cả nhóm. Nghe kể lại, ai cũng khen anh ấy "chịu chơi", "sộp", "có trách nhiệm với anh em". Thậm chí, có lần tôi còn nghe loáng thoáng ai đó nói anh ấy là "chàng rể quốc dân" vì thường xuyên mua quà biếu xén cho bố mẹ vợ của bạn bè. Nghe mà tôi thấy đắng chát nơi đầu lưỡi.
Tiêu cả triệu bạc cho bữa nhậu nhưng không mua nổi 1 món quà cho con
Con trai tôi năm nay lên 4 tuổi, đang ở cái tuổi bi bô biết đòi hỏi, biết so sánh. Mỗi lần thấy bạn bè có đồ chơi mới, có chiếc bánh kem xinh xắn trong sinh nhật, thằng bé lại về kể với tôi, mắt lấp lánh hy vọng. Tôi hiểu, ở tuổi này, những món quà vật chất tuy nhỏ bé nhưng lại là cả một thế giới đối với con. Vài lần, tôi bóng gió với chồng về việc mua cho con một món đồ chơi mới, hay tổ chức một bữa tiệc sinh nhật nho nhỏ cho con ở lớp. Anh ấy ừ hử, gật đầu, nhưng rồi mọi thứ lại chìm vào quên lãng.
Tôi nhớ như in sinh nhật năm ngoái của con. Thằng bé mong ước có một chiếc ô tô điều khiển từ xa đã lâu. Tôi đã cố gắng gợi ý chồng, thậm chí gửi cả đường link sản phẩm. Anh ấy bảo "để đấy anh mua", nhưng rồi ngày sinh nhật trôi qua, con trai tôi chỉ nhận được một lời chúc suông và một cái ôm vội vàng từ bố. Còn anh ấy, tối đó lại đi nhậu với đối tác, đến tận khuya mới về. Sáng hôm sau, tôi thấy trong túi áo anh một hóa đơn thanh toán cả triệu bạc cho bữa ăn thịnh soạn đó. Nước mắt tôi cứ thế chảy dài.
Không chỉ đồ chơi, ngay cả những thứ thiết yếu như quần áo, giày dép cho con, tôi cũng phải tự xoay sở. Anh ấy hiếm khi chủ động hỏi han hay mua sắm cho con. Mỗi lần tôi mở lời xin tiền mua đồ cho con, anh ấy lại hỏi han rất kỹ càng, đôi khi còn tỏ vẻ khó chịu như thể tôi đang tiêu xài hoang phí. Những lúc đó, tôi chỉ muốn hét lên: "Anh đi nhậu một bữa còn tốn hơn cả chục bộ quần áo của con đấy!" Nhưng rồi tôi lại kìm nén, vì tôi không muốn con tôi phải chứng kiến cảnh cha mẹ cãi vã vì những điều vụn vặt như vậy.
Hóa đơn điện nước, tiền học phí, con ốm... để vợ lo
Không chỉ với con, ngay cả với tôi, anh ấy cũng duy trì một sự "kỳ lạ" trong chi tiêu. Mọi chi phí sinh hoạt trong nhà, từ tiền điện nước, tiền mạng, tiền ăn uống hàng ngày, tiền học phí của con, đều do một tay tôi lo liệu. Anh ấy đi làm, thu nhập không hề thấp, thậm chí có phần nhỉnh hơn tôi. Nhưng tiền lương của anh ấy, tôi gần như không bao giờ được chạm vào. Anh ấy luôn có lý do để giữ chặt túi tiền: "Anh còn phải lo đối tác, lo công việc", "tiền này anh để dành đầu tư", hay đơn giản là "em cứ chi đi, rồi anh đưa sau". Và cái "sau" đó thì thường là không bao giờ đến.
Tôi không đòi hỏi anh ấy phải đưa hết tiền lương cho tôi, tôi chỉ mong anh ấy có trách nhiệm hơn với gia đình, với những nhu cầu thiết yếu của vợ con. Tôi cũng muốn được anh ấy tặng một bông hoa vào ngày kỷ niệm, một món quà nhỏ vào ngày sinh nhật, hay đơn giản là một bữa ăn lãng mạn chỉ hai vợ chồng. Những điều đó không cần tốn quá nhiều tiền, nhưng lại là những "gia vị" không thể thiếu trong hôn nhân, giúp tình cảm vợ chồng thêm gắn bó. Nhưng với anh ấy, những điều đó dường như là quá xa xỉ, là vô nghĩa. Anh ấy thà bỏ tiền triệu ra mua rượu ngoại mời bạn, còn hơn là mua cho tôi một bó hoa đơn giản.
Có lần, tôi ốm nặng, phải nằm viện mấy ngày. Anh ấy đến thăm chiếu lệ, rồi vội vàng đi công tác. Mọi chi phí thuốc thang, viện phí đều do tôi tự lo liệu. Lúc đó, tôi cảm thấy cô đơn và tủi thân vô cùng. Tôi tự hỏi, liệu mình có thật sự là vợ của anh ấy, liệu tôi và con có thật sự là gia đình của anh ấy? Hay chúng tôi chỉ là những "hành lý" vô hình mà anh ấy phải "mang vác" một cách miễn cưỡng?
Mâu thuẫn từ "tiền bạc" đến "tình cảm"
Tình trạng này không chỉ gây ra những áp lực về tài chính cho tôi, mà còn bào mòn dần tình cảm vợ chồng. Tôi cảm thấy khoảng cách giữa chúng tôi ngày càng lớn. Tôi không còn muốn chia sẻ với anh ấy những niềm vui, nỗi buồn trong cuộc sống. Anh ấy cũng vậy, ngày càng ít nói chuyện với tôi, chỉ quanh quẩn với những cuộc vui bên ngoài và điện thoại.
Tôi đã cố gắng nói chuyện với anh ấy nhiều lần, nhưng mọi cuộc trò chuyện đều kết thúc bằng sự im lặng hoặc những lời biện minh khô khan. Anh ấy luôn cho rằng tôi đang "kiểm soát" tiền bạc của anh ấy, rằng tôi "không hiểu cho công việc" của anh ấy. Anh ấy không hiểu rằng, điều tôi cần không phải là tiền, mà là sự quan tâm, là trách nhiệm, là sự sẻ chia. Tôi muốn anh ấy hiểu rằng, gia đình mới là nơi để anh ấy vun đắp, chứ không phải những mối quan hệ xã giao bên ngoài.
Tôi biết, mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh. Có lẽ, trong mắt anh ấy, việc tôi tự chủ tài chính, tự lo liệu mọi thứ là một điều đáng tự hào. Nhưng đối với tôi, đó lại là một gánh nặng, một nỗi cô đơn mà không phải ai cũng hiểu được.
Giờ đây, tôi vẫn đang loay hoay tìm kiếm một giải pháp cho cuộc hôn nhân này. Liệu tôi có nên tiếp tục hy vọng anh ấy sẽ thay đổi, hay tôi nên chấp nhận sự thật rằng, đây chính là con người thật của anh ấy? Tôi không biết. Tôi chỉ biết rằng, trái tim tôi đang ngày càng chai sạn, và tôi không muốn con trai mình lớn lên trong một gia đình mà ở đó, tình yêu thương và sự sẻ chia lại bị tính toán bằng những con số.
Theo PV (Giadinh.suckhoedoisong.vn)
- Nổ ở khu vực biên giới tranh chấp, lính Thái Lan và Campuchia bị thương (06/01/26 23:45)
- Hậu “Pháo”: Biết tỉnh giao đất sai nhưng vẫn buộc phải nhận 63 ha đất vàng (06/01/26 23:12)
- Bé gái sơ sinh bị bỏ rơi bên đường, cơ thể tím tái vì giá rét (06/01/26 22:59)
- Vừa đặt lưng đã ngủ ngay: Thói quen tưởng tốt nhưng có thể là dấu hiệu cảnh báo sức khỏe (06/01/26 22:33)
- HLV Kim Sang-sik bật mí bí quyết giúp U23 Việt Nam hạ Jordan (06/01/26 22:17)
- CSGT Hà Nội công bố danh sách 342 ô tô, xe máy bị camera AI phát hiện vi phạm: Biển 15, 16, 17, 18... đủ cả (06/01/26 21:43)
- "Táo" Vân Dung thông tin sốc: Sẽ không có Táo Quân 2026 (06/01/26 21:31)
- Truyền thông Đông Nam Á ấn tượng với “vũ khí bóng chết” của U23 Việt Nam (06/01/26 21:09)
- Cảnh 18+ trên sóng giờ vàng Trung Quốc gây tranh cãi (06/01/26 20:54)
- Hạ đẹp U23 Jordan, U23 Việt Nam khởi đầu như mơ tại VCK U23 châu Á (06/01/26 20:45)