-
Cho em chồng vay 800 triệu không giấy tờ, 8 năm sau đòi lại thành "người tính toán": Câu chuyện khiến nhiều người trăn trở -
Cổ phiếu Hóa chất Đức Giang bị bán tháo sau tin Chủ tịch bị bắt -
Bí ẩn về "ký ức tiền kiếp": Hành trình đi tìm lời giải từ lời kể của một đứa trẻ 2 tuổi -
Hé lộ thân thế Chủ tịch Hóa chất Đức Giang: Top giàu nhất sàn chứng khoán, với khối tài sản nghìn tỷ -
Mở khóa tín dụng "khủng": Dự án lớn Hà Nội sắp được bơm vốn vượt trần -
Ông lão cụt tay kẹp rắn hổ mang sau khi bị cắn ở Đà Nẵng, bệnh viện thông báo tình trạng sức khỏe và chi phí điều trị -
Đã tìm được chủ nhân chiếc SH biển VIP để quên 3 ngày khi đi lễ hội ở Lạng Sơn, bất ngờ danh tính -
Lãi suất mua nhà thả nổi chạm 16%, dòng tiền bất động sản đang chảy về đâu? -
Hai mẹ con cô giáo tử vong trên cao tốc Cam Lâm - Vĩnh Hảo: Đau xót mâm cơm bà ngoại đợi con cháu mãi dang dở -
Suýt mất gia đình vì "miệng đời", bà nội nhận bài học đắt giá sau tờ kết quả ADN
Gia đình
04/05/2025 22:45Đi 400km về quê nghỉ lễ, đến cổng tôi nghe bố nói 1 câu, lập tức bắt xe quay lại thành phố trong đêm: Đau quá!
* Dưới đây là chia sẻ của một người dùng trên tờ Sohu (Trung Quốc)
Tôi từng nghĩ, dù cuộc sống ngoài kia có phức tạp đến đâu, chỉ cần được về nhà, được nghe tiếng bố gọi “con về rồi à”, thì tất cả sẽ dịu lại. Nhưng hoá ra, có những lúc, chính một câu nói ở nơi gọi là “nhà” lại khiến người ta lạnh buốt đến mức phải xách vali quay đầu đi ngay trong đêm.
Tôi là sinh viên mới tốt nghiệp, đang làm việc ở Hàng Châu. Cuối tuần rảnh rỗi, tôi quyết định về quê – một thị trấn nhỏ thuộc tỉnh An Huy – sau gần nửa năm không trở lại. Tôi đặt xe khách từ sớm, chọn một ghế gần cửa sổ. Chuyến xe hơn 400 cây số, sáu tiếng đồng hồ lắc lư, mùi mì tôm vương vất, người ngồi cạnh ngủ gục dựa cả vào vai. Nhưng tôi không bực. Ngược lại, tôi thấy vui. Tôi mang theo ít bánh trung thu, mua thêm một chiếc khăn quàng cổ màu xám tro mà bố thích. Tôi nghĩ, chắc bố sẽ vui lắm.
Tôi về đến đầu ngõ khi trời vừa chập tối. Đèn nhà tôi sáng, tiếng ti vi vọng ra, trong lòng tôi bỗng thấy bình yên đến lạ. Nhưng rồi… mọi thứ dừng lại khi tôi còn cách cánh cổng đúng vài bước.

Giọng bố vọng ra – trầm, rõ ràng, không hề biết có ai đang đứng ngoài sân: “Nó về làm gì chứ? Ở thành phố không tốt hơn à? Về rồi lại làm rối tung cả nhà lên…”.
Tôi chết lặng. Đứng như hóa đá, vali còn trong tay. Trong lòng tôi có gì đó chùng xuống không hẳn là giận, không hẳn là buồn, mà giống như một học sinh bị gạch tên khỏi lớp trưởng chỉ vì quá nhiệt tình. Tôi quay người. Không gõ cửa. Không bấm chuông. Lặng lẽ kéo vali quay lại bến xe. Tôi bắt chuyến cuối cùng trong ngày trở lại Hàng Châu, ngồi co người vì lạnh. Lần đầu tiên trong đời, tôi hiểu cảm giác “không có chỗ để quay về” là như thế nào.
Tôi đã luôn nghĩ bố yêu tôi, chỉ là ông không giỏi thể hiện. Hồi cấp ba, có hôm tôi bị ốm, bố cõng tôi suốt đường dài ra trạm xá. Có lần thi đỗ học bổng, ông lén bỏ thêm tiền vào ví tôi kèm lời nhắn “mua sách đi”. Tôi cứ nghĩ, đó là cách ông thương con trai. Nhưng hóa ra… có lẽ tôi tự tưởng tượng.
Tôi về đến Hàng Châu lúc 4 giờ sáng, ngồi ở quán cà phê 24h mở cửa, gọi một ly Americano nguội ngắt. Tôi không giận, chỉ… mệt. Và rồi, trong lúc lướt WeChat cho tỉnh ngủ, tôi đọc được dòng tin nhắn từ cô em họ gửi: “Anh ơi, em xin lỗi, chắc chú không cố ý. Hôm qua dì mới mổ xong, chú đang lo lắng lắm. Dì yếu, bác sĩ dặn phải yên tĩnh, mà chú sợ anh về lại làm dì xúc động. Em nghe chú nói là không muốn anh thấy dì trong tình trạng này nên mới bảo thế...”.
Tôi im lặng rất lâu. Bố không biết tôi đã đến cổng. Câu nói ấy không phải để trách móc, mà là một kiểu bất lực. Là nỗi lo của người đàn ông tóc đã pha sương, vừa chăm vợ mới mổ, vừa sợ con trai về chứng kiến cảnh nhà không yên. Có thể trong mắt bố, tôi vẫn là đứa trẻ dễ tổn thương, vẫn chưa đủ sức đối diện với cảnh người lớn đau ốm, nước mắt hay những câu nói thiếu dịu dàng.
Và tôi chợt nhận ra đôi khi, yêu thương không phải lúc nào cũng mang hình dạng dễ hiểu. Có lúc, nó là một câu nói thô ráp. Có lúc, là một sự né tránh. Nhưng tận cùng, vẫn là sự quan tâm lặng lẽ.

Tôi không gọi lại cho bố. Nhưng tôi giữ chiếc khăn xám ấy, gấp gọn trong ngăn kéo. Tối hôm đó, tôi viết vào nhật ký: “Lần đầu tiên, tôi lớn thêm một chút. Tôi học được cách không trách móc người thân khi họ yếu đuối. Và tôi học được rằng, không phải tất cả sự im lặng đều là từ chối”.
Tôi vẫn sống ở Hàng Châu, đi làm đều, cuối tuần học thêm tiếng Nhật. Tôi trồng một cây xương rồng nhỏ trên bàn làm việc, vì nghe bảo: cây gai góc sẽ sống dai hơn trong môi trường thiếu tình cảm.
Bạn bè nói tôi thay đổi – ít than thở hơn, cũng bớt mơ mộng hơn. Nhưng đâu ai biết, có một căn phòng nhỏ trong lòng tôi vẫn sáng đèn – nơi chứa đựng hình ảnh người bố già còng lưng nấu cháo khuya, và một câu nói đau lòng nhưng… không hẳn là vô tâm.
Theo Thiên An (Thanh Niên Việt)
- Hàng chục người sập bẫy lừa điều trị tóc, mất hơn 2 tỷ đồng tại cơ sở không phép ở TP.HCM (17/03/26 23:19)
- Công an TP.HCM bổ nhiệm thủ trưởng hai cơ quan điều tra (17/03/26 23:05)
- Vụ xe tải gây tai nạn liên hoàn làm chết người: Tài xế dương tính với ma túy (17/03/26 22:57)
- Hóa chất Đức Giang và “mảng ngầm” bất động sản nghìn tỷ ít người biết (17/03/26 22:38)
- Vụ ông lão cụt tay bị rắn cắn: Số tiền ủng hộ quá lớn, gia đình xin dừng nhận hỗ trợ (17/03/26 22:14)
- Tàu chiến Mỹ chở hàng nghìn lính thủy quân lục chiến tiến về Trung Đông (17/03/26 22:10)
- Drone xâm nhập khu vực sân bay: Vietnam Airlines thiệt hại hàng tỉ đồng, hàng nghìn hành khách bị ảnh hưởng (17/03/26 21:56)
- Lời kể từ nhân chứng vụ 3 người tử vong trên tàu hàng (17/03/26 21:29)
- “Quỷ nhập tràng 2” gây tranh cãi nhưng vẫn thắng lớn ngoài phòng vé, lý do là gì? (17/03/26 21:18)
- Tranh cãi án phạt của Malaysia: AFC vẫn chưa đủ mạnh tay? (17/03/26 21:08)