Từng tin rằng "thuận vợ thuận chồng" sẽ vượt qua mọi thiếu thốn về vật chất, nhưng khi phát hiện ra bóng đen quá khứ mà chồng luôn che giấu, tôi mới hiểu có những gánh nặng không thể dùng nỗ lực kiếm tiền để xóa bỏ.

Tôi bước vào cuộc sống hôn nhân với một niềm tin thuần khiết: Chỉ cần chồng hiền lành, chăm chỉ, tiền bạc rồi sẽ kiếm được. Ngày ấy, chồng tôi chỉ là một nhân viên bình thường với mức lương khiêm tốn, gia đình anh ở ngoại thành cũng chẳng hề khá giả. Những bữa cơm đạm bạc hay việc phải tằn tiện từng đồng cuối tháng chưa bao giờ làm tôi nản lòng. Tôi tự hào vì có một người chồng không tệ nạn, chẳng ham chơi, chỉ biết đến vợ con.

Thế nhưng, sự bình yên ấy bắt đầu rạn nứt khi tôi nhận thấy những dấu hiệu lạ. Anh tuyệt đối không bao giờ nhắc đến họ hàng bên nội, luôn tìm cách né tránh mọi cuộc gặp gỡ hay giỗ chạp. Ban đầu, tôi chỉ đơn giản nghĩ vì anh nghèo nên tự ti.

10-1768037369-lay-chong-ngheo-vi-tin-vao-nhan-cach-toi-bang-hoang-nhan-ra-dieu-dang-so-hon-ca-tien-bac.jpg
Ảnh minh họa.

Sự thật chỉ lộ ra khi tôi tình cờ tìm thấy tập hồ sơ cũ trong ngăn tủ. Đó không phải là nợ nần, mà là vết sẹo của một cuộc tranh chấp gia đình kéo dài đầy cay đắng. Hóa ra, đằng sau vẻ ngoài thu mình của anh là một thân phận phức tạp: Anh là con của người vợ lẽ, trong khi bố chồng từng là một doanh nhân có tiếng tăm lẫy lừng tại địa phương. Sự ghẻ lạnh của họ hàng và những mâu thuẫn từ quá khứ đã nhào nặn nên một người đàn ông luôn sống trong thế phòng thủ.

Khi đối diện với sự thật, anh thừa nhận mình chọn cách sống mờ nhạt, không dám đặt mục tiêu lớn vì sợ bóng ma quá khứ sẽ làm ảnh hưởng đến hiện tại. Anh chấp nhận thiệt thòi, chấp nhận thu mình lại như một cách để bảo vệ bản thân và gia đình nhỏ.

Lúc này, tôi bỗng nhận ra một sự thật nghiệt ngã: Cái nghèo về vật chất có thể dùng sức lao động để bù đắp, nhưng cái "nghèo" về nền tảng gia đình và sự bất ổn trong tâm lý lại là một hố sâu khó lấp đầy.

Tôi bắt đầu lo sợ liệu những đứa con của tôi sau này có phải gánh chịu sự ghẻ lạnh hay những rắc rối từ quá khứ không thuộc về chúng?

Sự thiếu an toàn khiến chồng tôi không dám bứt phá, vô tình kìm hãm tương lai của cả gia đình. Những mâu thuẫn gia tộc có thể bùng phát bất cứ lúc nào, làm xáo trộn cuộc sống bình yên tôi hằng gây dựng.

Vẫn làm tròn bổn phận người vợ, vẫn yêu người chồng hiền lành ấy, nhưng lòng tôi không còn yên ả. Tôi nhận ra hôn nhân không đơn thuần là chọn một người để yêu, mà là chấp nhận toàn bộ hệ sinh thái đi kèm với họ – bao gồm cả những nỗi đau và nợ nần tình cảm từ thế hệ trước.

Câu hỏi "Liệu tình yêu có đủ?" cứ ám ảnh tôi mỗi đêm. Có những thứ gánh nặng, dù không được tính bằng tiền, vẫn đủ sức khiến một người phụ nữ vốn kiên cường nhất cũng phải dừng lại và băn khoăn về con đường phía trước.

TN (SHTT)