Giữa những tranh cãi muôn thuở về việc "ăn Tết nhà nội hay nhà ngoại", câu chuyện của một người vợ trẻ về ước nguyện cuối năm dành cho người mẹ bạo bệnh đã chạm đến góc khuất đau đớn nhất của nếp nhà truyền thống.

Lấy chồng 5 năm là ngần ấy thời gian chị N.A.T (32 tuổi, Hà Nội) mặc định coi nhà nội là điểm đến duy nhất mỗi dịp Tết đến xuân về. Những chuyến thăm ngoại chớp nhoáng vào chiều mùng 2 rồi lại tất tả quay đi đã trở thành một "thói quen" đầy cam chịu. Nhưng năm nay, nếp cũ ấy bỗng trở nên nghẹt thở trước lời nhắn nhủ của người mẹ vừa trải qua ca mổ tim: "Tết này về sớm với mẹ được không, mẹ không chắc sang năm còn đủ sức để đợi..."

Đề xuất chia đôi kỳ nghỉ - 3 ngày nội, 3 ngày ngoại - tưởng chừng là giải pháp vẹn cả đôi đường, nhưng lại biến chị T trở thành "tội đồ" trong mắt gia đình chồng.

Sự phản kháng của những định kiến xưa cũ hiện lên rõ rệt qua những câu hỏi đầy tính sát thương: "Có ai chia Tết như chia tài sản không?" hay những lời giáo huấn "Lấy chồng phải theo nếp nhà chồng". Thực chất, đó là cách để bảo vệ một trật tự bảo thủ - nơi mà sự hy sinh thầm lặng của nàng dâu được mặc định là điều hiển nhiên, là bổn phận không được phép mặc cả. Đáng buồn hơn cả là sự im lặng của người chồng khi đối diện với cả gia đình. Trong khoảnh khắc ấy, sự im lặng không còn mang tính trung lập, mà nó sắc lẹm như một nhát dao, khiến người vợ cảm thấy hoàn toàn cô độc và lạc lõng ngay trong chính ngôi nhà mà mình đang dốc lòng vun vén.

Chúng ta cần hiểu rằng, Tết là dịp để đoàn viên chứ không phải là một bài kiểm tra sức chịu đựng của phụ nữ. Dưới góc nhìn của các chuyên gia tâm lý, yêu cầu của người vợ không hề là sự "vô ơn", mà là một nhu cầu tình cảm chính đáng, xuất phát từ thực tế hoàn cảnh. Nếu chúng ta chỉ coi Tết là một gánh nặng nghĩa vụ đặt lên vai một bên, niềm vui sum vầy sẽ sớm biến thành nỗi ám ảnh nặng nề. Hãy nhớ rằng thời gian vốn chẳng đợi chờ ai. Với những bậc cha mẹ đã ở tuổi xế chiều, sức khỏe yếu dần, lời hứa "để năm sau" là một sự đánh cược đầy rủi ro. Bởi lẽ, thời gian của người già không được đo bằng năm tháng dài rộng, mà chỉ còn được đếm bằng từng mùa Tết ít ỏi còn lại.

Vì vậy, lời nhắn nhủ quan trọng nhất xin được gửi đến những người chồng. Hãy là cầu nối thay vì làm người dưng. Một cuộc hôn nhân bền vững không bao giờ được xây dựng trên sự chịu đựng đơn phương. Vai trò của người đàn ông lúc này là cực kỳ then chốt. 

Thay vì dùng phong tục để áp đặt, hãy nhìn vào đôi mắt vợ để thấy nỗi lo âu canh cánh dành cho cha mẹ ruột. Đừng để người bạn đời của mình phải đơn độc chống chọi với những định kiến lỗi thời. Sự thay đổi trong lịch ăn Tết không hề làm mai một giá trị truyền thống, mà trái lại, nó giúp chữ "Hiếu" được thực hiện một cách công bằng, trọn vẹn và nhân văn hơn bao giờ hết.

TN (SHTT)