-
Đừng vội bỏ vỏ chanh, bác sĩ tiết lộ nhiều lợi ích bất ngờ cho sức khỏe -
Shopee bị phạt 200 triệu đồng -
Góc khuất sau tấm kính công sở: Khi làn sóng "tăng ca vô hình" bào mòn nhân lực văn phòng -
Tử vi thứ 7 ngày 16/5/2026 của 12 con giáp: Dần có lộc, Tị khó khăn -
Bùi Đình Khánh thừa nhận án tử dành cho mình là "đúng người, đúng tội" -
Triệu tập nhóm đối tượng liên quan vụ hai cô gái bị hành hung tại phố Hoàng Cầu -
Hé lộ tình hình hiện tại của Thuỳ Tiên qua động thái từ hội bạn thân -
Tử hình kẻ phóng hỏa thiêu rụi quán cà phê, cướp đi 11 mạng người tại Hà Nội -
Cập nhật giá gas bán lẻ 15/5: Petrolimex, PV Gas giữ giá, người tiêu dùng "dễ thở" -
Tài xế xe tải lạng lách trên quốc lộ 1, bỏ chạy khi gặp CSGT bị phạt 64 triệu đồng
Gia đình
19/10/2025 10:53Sau một lần nhìn thấy cuốn sổ nhỏ ở quê, tôi nghiền ngẫm mới hiểu bố mẹ mình sống rất khôn ngoan và tỉnh táo
Tôi năm nay 42 tuổi, có vợ và hai đứa con đang tuổi đi học. Cuộc sống ở thành phố vốn dĩ chẳng dễ dàng gì: tiền nhà, tiền học, tiền ăn, tiền chi phí đủ thứ. Thỉnh thoảng tôi lại về thăm bố mẹ ở quê, một căn nhà cấp bốn gọn gàng, ngăn nắp đến từng chiếc rổ, cái chổi. Bố tôi 70 tuổi rồi mà vẫn còn đều đặn sáng sáng tập thể dục, chiều đi bộ quanh hồ nhìn người ta câu cá. Mẹ tôi nhỏ hơn bố 5 tuổi, gầy nhưng nhanh nhẹn, làm gì cũng ngăn nắp, tiết kiệm đến mức đôi khi khiến tôi thấy thương.
Hồi mới về hưu, tôi tưởng ông bà sẽ thong thả, nhưng hóa ra mọi thứ vẫn chặt chẽ như khi còn đi làm. Mỗi tháng hai ông bà nhận tổng cộng 18 triệu tiền lương hưu, tôi từng nghĩ bố mẹ sẽ tiêu gần hết, vì tuổi già cần ăn uống bồi dưỡng, thuốc men cũng tốn nhưng hóa ra tôi đã nhầm.
Một lần về chơi, trong lúc ngồi nói chuyện, mẹ rút ra một cuốn sổ tay bọc nylon cẩn thận, khoe: “Bố mẹ ghi chi tiêu từng tháng đây này, ngăn nắp lắm chứ chẳng phung phí đâu, các con cũng nên có thói quen ghi chép chi tiêu để biết mình đang hoang phí vào vấn đề gì”. Tôi tò mò mở ra xem, mỗi tuần là 1 trang, cuối tháng tổng lại chỉ tầm 6 triệu.
Tôi ngạc nhiên vô cùng khi ông bà tháng nào cũng chỉ tiêu loanh quanh tầm 6 triệu, dường như ông bà cố gắng khống chế chỉ tiêu như thế, vậy còn 12 triệu thì sao?
Bố tôi bảo, ông bà gom góp mỗi tháng bỏ riêng ra 2 triệu, nếu được 1 món lớn thì cho chúng tôi, còn 10 triệu thì gửi tiết kiệm, phòng khi ốm đau và sau này thêm vài tuổi nữa, sức yếu thì vào viện dưỡng lão.

Tôi nghe mà bàng hoàng vì ý tưởng này của bố mẹ, vẫn có tôi và em trai, ông bà chọn ở với ai thì ở, sao lại phải vào viện dưỡng lão?
Bố tôi nhìn tôi, ánh mắt bình thản chia sẻ: "Các con còn phải lo cho gia đình riêng. Bố mẹ không muốn sau này trở thành gánh nặng. Giờ còn khỏe thì tiết kiệm, sau yếu rồi, tự lo được đến đâu hay đến đó. Vào viện dưỡng lão không phải vì cô đơn, mà vì đỡ phiền con cháu".
Mẹ tôi ngồi bên, cười hiền: "Ở đó có người chăm, có bạn bè cùng tuổi, đỡ buồn. Với lại, hai ông bà sống tiết kiệm quen rồi, đâu có nhu cầu gì nhiều".
Lúc đó trong đầu tôi cứ hiện ra cảnh hai ông bà ngồi trong căn phòng nhỏ ở viện dưỡng lão nào đó, xa con cháu, xa căn nhà quen thuộc. Nghĩ mà buồn nhưng tôi hiểu, đó là lựa chọn của người già từng trải, biết mình đang ở đâu và muốn đi đến đâu.
Bố tôi làm bên điện lực, lương hồi còn đi làm không cao nhưng luôn biết tích cóp. Mẹ thì làm kế toán, tằn tiện, chi li từng đồng. Hồi tôi còn nhỏ, cơm nhà lúc nào cũng có món đậu phụ rán và canh rau muống, thi thoảng mới có thịt cá. Tôi lớn lên trong nếp sống giản dị ấy, nhưng rồi đi làm xa, ở thành phố, tôi bị cuốn vào vòng xoáy của chi tiêu, nợ nần, mua sắm, ăn uống. Càng so, tôi càng thấy bố mẹ mình sống khôn ngoan và tỉnh táo.

Bố tôi bảo tiền không phải để khoe, mà để giúp mình tự do, đến khi có bệnh, có tuổi, không thiếu tiền là may rồi.
Tôi nhìn hai ông bà, thấy trong sự giản dị ấy là cả một kế hoạch rõ ràng cho tuổi già. Họ không sợ nghèo, không sợ cô đơn, chỉ sợ làm phiền con cái. 10 triệu mỗi tháng họ gửi tiết kiệm, tính ra một năm cũng hơn 100 triệu. Mấy năm nữa, họ sẽ có khoản kha khá. Tôi hỏi: "Nhưng nếu sau này bố mẹ không vào viện dưỡng lão thì sao, số tiền đó định làm gì?".
Bố cười: "Thì để lại cho các con, hoặc làm từ thiện. Tiền là để sống, không phải để giữ chặt một chỗ".
Nghe câu đó, tôi thấy mắt mình cay cay. Cả đời họ dành dụm từng đồng, không phải vì keo kiệt mà vì biết nghĩ xa. Tôi về nhà, kể với vợ, cô ấy lặng đi một lúc rồi nói: "Bố mẹ anh đúng là người có suy nghĩ hiện đại. Nhưng mà, nếu sau này họ vào viện dưỡng lão thật, em thấy buồn lắm".
Tôi cũng vậy, chỉ nghĩ thôi đã thấy lòng chùng xuống. Nhưng càng nghĩ, tôi càng hiểu, bố mẹ tôi không chọn viện dưỡng lão vì tuyệt vọng, mà vì muốn sống chủ động, tự lo cho mình đến cuối đời. Họ vẫn thương con cháu, chỉ là thương theo cách ít lời, lặng lẽ và có kế hoạch. Có lẽ khi nào tôi đến tuổi của họ, tôi mới thật sự hiểu hết.
- Đừng vội bỏ vỏ chanh, bác sĩ tiết lộ nhiều lợi ích bất ngờ cho sức khỏe (08:20)
- iPhone 20 Pro và tham vọng màn hình "vô cực" đối mặt với rào cản công nghệ (08:20)
- Sơn Tùng M-TP tung poster tái xuất sau 2 năm: Đậm chất huyền sử, ẩn số nghệ sĩ kết hợp khiến netizen bùng nổ (08:19)
- Thực hư tin đồn Tóc Tiên hẹn hò "phi công trẻ" Trần Ngọc Vàng sau ly hôn (08:06)
- Ngoại giao Mỹ - Trung tăng nhiệt: Chủ tịch Tập Cận Bình chuẩn bị sang thăm Mỹ vào mùa thu (08:01)
- Đột kích biệt thự lúc rạng sáng, tóm gọn nhóm nam nữ thuê villa tổ chức "tiệc ma túy" liên tỉnh (46 phút trước)
- Giá vàng ngày 16/5/2026: Vàng thế giới rớt thảm, trong nước "bốc hơi" hàng triệu đồng (1 giờ trước)
- Tổng thống Donald Trump tiết lộ quan hệ với ông Kim Jong Un "vẫn tốt đẹp" (1 giờ trước)
- Dự báo thời tiết 16/5/2026: Nắng nóng thiêu đốt nhường chỗ cho mưa giông giải nhiệt vào chiều tối (1 giờ trước)
- Ngược dòng hạ chủ nhà Saudi Arabia, U17 Trung Quốc tạo địa chấn tiến vào bán kết (1 giờ trước)