Nhiều cặp đôi trước khi kết hôn thường chỉ tập trung tìm hiểu tính cách, quan điểm sống mà quên mất việc hòa hợp về tư duy tài chính.

Tôi và Hiền yêu nhau gần 2 năm. Để chuẩn bị cho đám cưới dự định tổ chức vào cuối năm nay, chúng tôi quyết định chuyển về sống chung được 3 tháng. Với tổng thu nhập của cả hai cộng lại hơn 30 triệu mỗi tháng, tôi từng nghĩ cuộc sống của hai đứa sẽ khá thoải mái và dễ dàng tích lũy nếu biết cân đối.

Hồi mới yêu, Hiền trong mắt tôi là một cô gái rất tiết kiệm. Đi siêu thị cô ấy luôn so sánh giá, chăm săn khuyến mãi và lên thực đơn cả tuần để tránh lãng phí. Chính sự vén khéo đó khiến tôi vô cùng yên tâm khi nghĩ về tương lai của hai đứa.

Thế nhưng, kể từ ngày dọn về ở chung, tôi bắt đầu thấy Hiền thay đổi chóng mặt.

28-1782614251-toi-giat-minh-nhin-hoa-don-di-cho-cua-ban-gai-nhan-ra-yeu-nhau-va-song-chung-la-hai-thai-cuc
Ảnh minh họa.

Tủ lạnh nhà tôi lúc nào cũng chật ních những loại thực phẩm đắt tiền. Từ thịt bò nhập khẩu, cá hồi, tôm hùm đông lạnh cho đến trái cây ngoại, các loại hạt, sữa hữu cơ, dầu ô liu, thực phẩm chức năng... Hầu như tuần nào Hiền cũng đặt thêm hàng chất đầy bếp.

Có hôm nhìn tờ hóa đơn mua thực phẩm gần 4 triệu chỉ cho vài ngày ăn mà tôi giật mình. Khi tôi hỏi, Hiền trả lời rất thản nhiên:

"Ăn uống là khoản không nên tiếc. Sức khỏe cũng từ miệng mà ra. Bây giờ mình ăn sạch, ăn ngon thì sau này đỡ tiền viện phí. Anh muốn tiết kiệm tiền rồi sau này mang tiền đó đi nuôi bác sĩ à?".

Lý lẽ của cô ấy nghe không sai, tôi cũng đồng ý ăn uống là khoản cần đầu tư. Nhưng điều khiến tôi lo sốt vó là mức "đầu tư" này đang vượt quá khả năng tài chính của cả hai.

Tôi thử ngồi cộng lại các khoản chi và giật mình nhận ra: Chỉ riêng tiền thực phẩm mỗi tháng đã ngốn hơn 10 triệu đồng. Cộng thêm tiền thuê nhà, điện nước, xăng xe, hiếu hỉ, quần áo, cà phê và các chi phí phát sinh khác, số tiền còn lại để tiết kiệm chẳng đáng là bao.

Trong khi đó, mục tiêu lớn nhất của chúng tôi là tích lũy để mua căn hộ đầu tiên trong vòng 5 năm tới. Hễ tôi góp ý là Hiền lại giãy nảy lên, cho rằng sức khỏe quan trị hơn, có sức khỏe thì sớm muộn cũng mua được nhà. Cô ấy bảo không muốn giống như những cặp vợ chồng khác, chắt bóp mua được nhà xong thì phải vào viện chữa bệnh.

Tôi hiểu nỗi lo của Hiền, nhưng hai đứa chưa cưới, chưa có con, chưa phải trả góp bất cứ khoản nào. Nếu ngay giai đoạn dễ tích lũy nhất này mà đã không để dành được tiền, thì vài năm nữa khi có thêm con nhỏ, mục tiêu mua nhà của tôi chắc chắn sẽ tan tành mây khói. Đó cũng là lần đầu tiên tôi nhận ra: Yêu nhau không chỉ cần chung cảm xúc, mà còn cần phải chung một lối suy nghĩ về đồng tiền.

Nguyên tắc tôi rút ra để thu nhập 30 triệu vẫn mua được nhà trong 5 năm
Sau nhiều đêm suy nghĩ, tôi nhận ra nếu muốn cứu vãn mục tiêu mua nhà, chúng tôi bắt buộc phải ngồi lại để thống nhất lại các nguyên tắc tài chính cốt lõi:

Thống nhất lại đích đến: Tôi phải làm cho Hiền hiểu rằng nếu xác định 5 năm nữa mua nhà, mọi khoản chi tiêu hiện tại cần được nhìn nhận lại. Khi cả hai cùng đồng lòng hướng về một cái đích, việc cắt giảm những nhu cầu không thiết yếu mới dễ dàng hơn.

Nguyên tắc "Tiết kiệm trước, chi tiêu sau": Tôi đề xuất ngay khi nhận lương, hai đứa sẽ trích ngay 35 - 40% thu nhập (khoảng 12 - 15 triệu đồng) để chuyển thẳng vào tài khoản tiết kiệm cố định. Như vậy, sau 5 năm chúng tôi sẽ có khoảng 720 - 900 triệu đồng vốn lận lưng, giảm tải rất nhiều áp lực vay nợ ngân hàng.

Đặt hạn mức cho tiền ăn uống: Chi phí ăn uống của hai đứa phải được giới hạn trong khoảng 20 - 25% tổng thu nhập (khoảng 6 - 7.5 triệu đồng/tháng). Ăn đủ chất không đồng nghĩa với việc lúc nào cũng phải dùng đồ ngoại nhập đắt đỏ. Thực phẩm theo mùa, rõ nguồn gốc, kết hợp khéo léo vẫn đảm bảo dinh dưỡng mà chi phí lại hợp lý.

TN (SHTT)