-
Từ vụ xe biển xanh rời hiện trường sau khi gây tai nạn, tự ý gắn đèn nháy như cảnh sát sẽ phạt nặng thế nào? -
Nữ sinh 13 tuổi xin mẹ đi ăn sáng rồi mất tích nhiều ngày, phát hiện dấu hiệu bất thường qua camera dọc đường -
Mẹ muốn tôi chọn người đàn ông giàu có, nhưng trái tim lại hướng về chàng trai còn đang trả góp căn hộ -
Thông tin mới vụ chìm tàu chở khách ở vịnh Lan Hạ làm 1 người chết: Hải Phòng ra chỉ đạo nóng -
Hà Nội dự kiến thu hồi gần 25ha đất tại phường Bồ Đề, triển khai loạt dự án cầu, đường và nhà ở xã hội -
Sức tiêu thụ xăng sinh học tăng mạnh sau nửa tháng đồng loạt triển khai trên toàn quốc -
Sập bẫy "bánh vẽ" kỳ nghỉ dưỡng, cụ bà Hà Nội mất trắng hơn 1 tỷ đồng tiền dưỡng già -
"Bánh đúc có xương": Câu chuyện mẹ kế chăm con chồng đi đẻ gây bão mạng xã hội -
Hoàn cảnh đáng thương của cụ ông bán vé số bị cướp đánh bất tỉnh khi nằm ngủ, 1 đêm 2 lần gặp nạn -
"Huyền thoại" Yamaha Exciter 135 phiên bản 2026 sắp trở lại thị trường Việt Nam: Xé vé Honda Future
Gia đình
02/05/2026 09:42Vợ tôi có 50 triệu tiền thai sản không dùng đến, bảo tặng em chồng đi đẻ cô ấy lại ích kỷ nhất quyết không cho
Mẹ tôi nhắc khéo: – Con xem có giúp gì cho em thì giúp, đẻ đái đâu phải chuyện nhỏ.
Tôi nghĩ mãi. Tiền bạc mình không dư, lương công chức sống qua ngày. Nhưng trong đầu tôi bất giác hiện lên khoản 50 triệu của vợ – số tiền cô ấy đang giữ trong tài khoản riêng.
Tôi biết đến nó vì vài lần nghe vợ nói: “Tiền thai sản em để dành sẵn, mẹ cũng cho thêm 20 triệu. Sau sinh con có gì còn xoay xở.”
Ban đầu tôi chẳng quan tâm. Nhưng giờ nhìn em gái khổ, tôi lại thấy số tiền ấy thật “có lý” để dùng.
Tối đó, tôi thủ thỉ với vợ:
– Em… hay mình lấy tạm 50 triệu từ quỹ em giữ, đưa mẹ gửi cho con Mai. Anh áy náy lắm, em anh sắp sinh mà không giúp gì.
Vợ tôi khựng lại. Ánh mắt thoáng đổi màu:
– Đó là tiền mẹ em cho, với tiền thai sản em tích cóp để lo cho con mình sau này. Chuyện em gái anh, em hiểu, nhưng mình cũng đâu dư dả gì...
Tôi bắt đầu mất kiên nhẫn:
– Em không thương thì nói luôn. Một mình nó sinh nở, chẳng có gì trong tay. Nó là em ruột anh, chẳng lẽ em thấy vậy mà yên tâm à?
Vợ tôi im lặng giây lát rồi hỏi ngắn:
– Vậy anh từng hỏi xem em có đủ tiền đi khám thai chưa ? Có mệt không? Có phải nghỉ việc vì đau bụng không?
Tôi bực lên:
– Giờ là lúc tính toán mấy chuyện đó à? Một bên là máu mủ nhà chồng, một bên là tiền riêng của em… Em không thể mềm lòng một chút sao?
Cô ấy quay mặt đi. Không cãi lại. Chỉ vào phòng, đóng cửa.
Tôi ngồi ngoài, lòng đầy bực dọc. Lẩm bẩm: “Phụ nữ gì mà khô khan, tính toán. Gặp chuyện mới biết lòng dạ.”
Một lúc sau, cửa phòng bật mở. Vợ tôi bước ra, tay cầm theo một chiếc hộp giấy nhỏ . Không nói lời nào, cô đặt mạnh xuống bàn trước mặt tôi. Nắp hộp bung ra. Giấy tờ bên trong văng nhẹ xuống sàn.
Tôi cúi xuống. Nhặt lên… rồi chết lặng.
Là hồ sơ bệnh án.
Kết quả nội soi dạ dày. Giấy chẩn đoán rối loạn tiêu hóa mãn tính. Đơn thuốc men gan. Phiếu tái khám nội tiết. Tất cả đều có ngày tháng — là những ngày vợ tôi bảo “đi công chuyện” hay “ghé siêu thị muộn”.
Trang cuối là giấy ra viện : “Đã nhập viện 2 ngày vì xuất huyết dạ dày nhẹ, cần nghỉ dưỡng và ăn kiêng.”
Tôi nghẹn họng.
Cô ấy nói, mắt đỏ hoe:
– Anh bảo em ích kỷ. Nhưng anh có biết mấy tháng nay em âm thầm đi khám, nằm viện mà không dám nói , chỉ sợ anh lo, sợ anh nghĩ em yếu đuối, sợ làm phiền?
Cô đặt thêm một cuốn sổ tiết kiệm xuống bàn:
– Đây là tất cả tiền em có. Mẹ cho 20 triệu. Em để dành thêm từ tiền thai sản. Em định để con sinh ra có tã bỉm sạch sẽ, sữa đủ ngày, không phải bồng bế đi mượn từng hộp sữa như chị em ngoài kia. Nhưng nếu anh thấy không đáng, thấy máu mủ anh quan trọng hơn… thì anh cứ lấy.
Nói rồi, cô quay lưng bước vào phòng, nhẹ nhàng đóng cửa.
Tôi ngồi sụp xuống ghế. Bên tay là tập bệnh án còn chưa xếp lại. Mọi âm thanh như tan biến – chỉ còn tiếng gió bên ngoài khe khẽ thổi qua.
Tôi thấy mình bị lột trần đến tận cùng — sự vô tâm, sự ích kỷ, và cả thói quen quen miệng đòi hỏi vợ mà chưa từng để ý cô ấy đã vượt qua những gì.
Vợ tôi không từ chối vì ích kỷ. Cô ấy từ chối vì đã quá quen với việc phải tự chịu đau một mình.
Tôi bước đến cửa phòng, gõ khẽ.
– Anh… xin lỗi. Anh không biết… Anh thực sự không biết…
Tôi nói không nên lời.
Và rồi, tôi quỳ xuống – không phải để xin tiền, mà là để xin vợ tha thứ.
Và để học lại từ đầu, cách trở thành một người chồng đúng nghĩa.
- Bắt gọn 2 kẻ cướp giật iPhone 15 Pro Max ở TP.HCM sau 24 giờ truy xét (17:29)
- Tìm thấy di vật và xương người tại hang Đá Sập, nơi ghi dấu sự hy sinh của bộ đội năm 1969 (17:16)
- Tin mới vụ tài xế bị chém ở chung cư Horizon, Hà Nội: Cư dân hé lộ thái độ "thiếu thện cảm" của bảo vệ (17:04)
- Từ vụ xe biển xanh rời hiện trường sau khi gây tai nạn, tự ý gắn đèn nháy như cảnh sát sẽ phạt nặng thế nào? (1 giờ trước)
- 43 người nhập viện khẩn cấp sau khi ăn bánh mì tại Đà Nẵng (1 giờ trước)
- Hà Nội: Người phụ nữ chuyên đặt đồ ăn rồi bùng tiền, chủ quán đến đòi thì chém luôn vào tay (1 giờ trước)
- Cổ phiếu Vietnam Airlines tăng trần hai phiên liên tiếp, đưa VN-Index vượt mốc 1.800 điểm (1 giờ trước)
- Nữ sinh 13 tuổi xin mẹ đi ăn sáng rồi mất tích nhiều ngày, phát hiện dấu hiệu bất thường qua camera dọc đường (1 giờ trước)
- Oneplus sắp mở bán khắc chế cứng của Galaxy S26 Ultra, sở hữu màn siêu ấn tượng viền dưới 1mm (1 giờ trước)
- Nhật Bản thúc đẩy G7 lập lá chắn khoáng sản chiến lược trước áp lực chuỗi cung ứng (1 giờ trước)