Bạn bè, người thân không hiểu ai cũng bảo: “Kén vừa vừa thôi, đừng kén chọn nữa”. Nhưng thực tế, tôi làm gì có ai yêu đâu, có mối tình nào đâu mà kén chọn.
Bạn bè, người thân không hiểu ai cũng bảo: “Kén vừa vừa thôi, đừng kén chọn nữa”. Nhưng thực tế, tôi làm gì có ai yêu đâu, có mối tình nào đâu mà kén chọn.

Vì chưa có bạn trai nên mỗi khi gặp điều gì đó không thể chia sẻ với bố mẹ, bạn bè, tôi thấy cực kỳ cô đơn, lạc lõng (Ảnh minh họa)

Mang tiếng 26 tuổi nhưng tôi không có nhiều sự trải nghiệm cũng như sự chín chắn, sâu sắc như các đồng nghiệp, bạn bè cùng tuổi. Chưa kể, những mối quan hệ của tôi chỉ đếm trên đầu ngón tay đã hết. Đặc biệt đến giờ, tôi cũng chẳng có mấy bạn. Vì một số bạn bè thân thiết của tôi cũng lập gia đình hết và đang bận rộn với cuộc sống mới của mình.

Thật sự với tôi, nhìn hình thức bên ngoài khá ổn, gia cảnh tương đối nhưng muốn có bạn trai thật khó. Mặc dù tôi cũng biết, muốn có người yêu, tôi phải đi tìm kiếm. Nhưng tôi phải kiếm ở đâu, kiếm như thế nào đây? Điều này thật không dễ với hoàn cảnh của tôi chút nào.

Hàng ngày đi làm ở công ty, nhất là ở bộ phận kế toán của tôi thì đồng nghiệp nam trong công ty rất ít. Mang tiếng công ty có gần trăm người song chỉ có khoảng 30 người là nam. Còn lại là đồng nghiệp nữ với nhau. Riêng bộ phận kế toán chúng tôi không có đồng nghiệp nam. Lại thêm, đồng nghiệp nam trong công ty đã ít, nhiều người trong số họ đã lấy vợ. Số khác thì đã có người yêu. Số độc thân còn lại thì tôi lại không có cảm giác hoặc họ cũng chẳng có cảm giác đặc biệt gì với tôi.

Các bạn bè của tôi thì khá ít. Hầu hết toàn là bạn học. Vì là bạn học, chơi với nhau nhiều năm nên đã hiểu rõ tính cách nhau. Do đó, tất cả tình cảm với bạn học chỉ gói trọn trong 2 từ quý mến hoặc rất quý mà chẳng có cảm giác yêu đương hay thích gì.

Cả ngày đi làm, tối đi học thêm ngoại ngữ. Ở lớp học thêm, ai cũng đến học rồi về, kết giao chỉ ở mức sơ sơ, chẳng thân tình. Thậm chí học 1 năm rồi mà tôi chẳng biết tên nhiều người ở lớp, đi ra ngoài đường gặp có khi không nhớ mặt. Vì thường, sát giờ tôi mới đến học, hết giờ lại vội vàng đi về nhà luôn không muộn. Hơn nữa, cũng có nhiều người đã có gia đình.

Tối nào về đến nhà đã gần 10 giờ đêm. Quay ra ăn uống, tắm giặt xong, lượn lờ một vòng facebook là đi ngủ. Ngày nào cũng một vòng đều đặn như vậy, tôi chẳng có cơ hội gặp gỡ ai để mà tìm kiếm tình yêu, tìm kiếm được người yêu.

Có lúc tôi cũng nghĩ, ngày một lớn tuổi rồi nên phải nỗ lực để gặp được người mình yêu. Nhưng nỗ lực ra sao, như thế nào, với tôi là một dấu hỏi to đùng. Nhiều người cứ giục, phải đi chơi nhiều vào, phải ra ngoài, đi chỗ đông người mới gặp và tăng mối quan hệ, biết thêm bạn bè mới. Nhưng chẳng lẽ, lúc rảnh là cứ phải lao ra đường đi xem phim một mình, đi ăn một mình, đi chơi xa một mình?

Chưa kể, có gặp thì tôi chắc chắn cũng không biết làm sao để nổi bật, để thu hút người ta nữa. Trước đó, cũng có vài người khiến tôi rung động trong lần đầu gặp mặt. Nhưng cái bản tính nhạt như nước ốc của tôi khiến tôi không thể thu hút họ được. Tôi càng không dám thổ lộ tình cảm của tôi với người ta.

Bạn bè, người thân không hiểu ai cũng bảo: “Kén vừa vừa thôi, đừng kén chọn nữa”. Nhưng thực tế, tôi làm gì có ai yêu đâu mà kén chọn.

Ngay cả anh tôi nhiều khi cứ dò hỏi: “Sao em không yêu ai đó đi cho có người bên cạnh, cho đỡ buồn?”. Những lúc ấy tôi buồn lắm, muốn hét lên với anh rằng: “Anh tưởng em không muốn yêu chắc?”. Nhưng tôi lại thôi vì nói vậy với anh nghe buồn cười quá.

Có phải tôi là cô gái quá nhạt nhẽo nên 26 tuổi rồi vẫn chưa có bạn trai hay vì lý do nào khác? Xin cả nhà mách nước cho tôi thoát khỏi tình trạng này với.
 
Theo H.N.Lan (aFamily.vn)