-
Bùi Đình Khánh thừa nhận án tử dành cho mình là "đúng người, đúng tội" -
Triệu tập nhóm đối tượng liên quan vụ hai cô gái bị hành hung tại phố Hoàng Cầu -
Hé lộ tình hình hiện tại của Thuỳ Tiên qua động thái từ hội bạn thân -
Tử hình kẻ phóng hỏa thiêu rụi quán cà phê, cướp đi 11 mạng người tại Hà Nội -
Cập nhật giá gas bán lẻ 15/5: Petrolimex, PV Gas giữ giá, người tiêu dùng "dễ thở" -
Tài xế xe tải lạng lách trên quốc lộ 1, bỏ chạy khi gặp CSGT bị phạt 64 triệu đồng -
Thông tin mới vụ giáo viên phạt học sinh bằng kim tiêm: Hiệu trưởng có động thái không ngờ -
Phát hiện chồng và mẹ chồng nói xấu sau lưng, nàng dâu chọn cách đáp trả khiến cả hai “đứng hình” -
511 sản phẩm mỹ phẩm Việt Hương bị thu hồi trên toàn quốc: Doanh nghiệp phía sau là ai? -
Bị công an mời làm việc vì bình luận so sánh sự phát triển giữa hai tỉnh trên mạng xã hội
Tâm sự
24/11/2015 21:33Tôi sắp phát điên với bố chồng đệ nhất tai quái
“Cô phải biết được làm dâu nhà này là có phúc lớn lắm. Đã không đóng góp được gì, còn định nhòm ngó cái gia sản. Cứ tưởng hiền lành, hóa ra cũng không phải dạng vừa. Ở đâu ra cái kiểu thông gia đến tận nhà vòi vĩnh. Nhà này chưa thừa thóc đãi gà rừng”.
![]() |
| Ảnh minh họa |
Hai năm tìm hiểu nhau, tôi và anh quyết định làm đám cưới. Đây cũng là lúc bố chồng bắt đầu đề ra những yêu sách mà theo như ông nói là “nguyên tắc vàng” trong gia đình.
Ngày hai gia đình gặp gỡ nói chuyện, bố chồng tôi dõng dạc tuyên bố với bố mẹ đẻ tôi rằng: “Sau này về làm dâu, một bước đi đứng cũng phải xin phép, được ông đồng ý mới được bước ra khỏi nhà. Muốn gọi con cái lại nhà, ông bà phải sang nhà xin phép tôi tử tế. Không có cái kiểu tự tiện đi là không xong đâu. Nhà tôi là gia đình gia giáo chứ k phải dạng vớ vẩn”.
Bố chồng tôi không những tính tình trái khoáy, còn rất hay để ý vặt. Có lần tôi mặc cái váy công sở ông nhìn từ đầu xuống chân rồi phán: “Chồng con rồi thì lo mà làm ăn, đừng có cái thói học đòi ăn diện. Thiên hạ người ta lại chửi cho chẳng ra gì”. Những lời nói của bố chồng chẳng biết có ẩn ý gì không nhưng tôi cũng thấy tủi thân. Phận làm dâu con cũng chỉ biết ngậm ngùi vâng dạ cho qua.
Phải nói là bố chồng tôi thuộc dạng đại hà tiện. Việc chi tiêu trong gia đình do ông nắm tay hòm chìa khóa. Nhà đông con cháu, gia đình 3 thế hệ, kinh tế cũng không đến nỗi nào nhưng việc ăn uống chi tiêu ông tính toán cân đo từng đồng. Thực đơn mỗi ngày chỉ vài miếng thịt mỡ lèo bèo, còn chủ yếu là rau xanh.
Vì chẳng ngon lành gì nên ai cũng ăn qua loa cho xong bữa. Vậy mà ông cứ nghĩ, chừng ấy thức ăn là quá nhiều nên ngày nào cũng thừa mứa. Thời đại thay đổi lâu rồi nhưng ông luôn mang ra so sánh với bữa cơm thời bao cấp: “Ăn thế này là ngon lắm rồi, các cô các cậu phải nghĩ đến ngày xưa chúng tôi còn không có cơm độn mà ăn. Muốn ăn miếng thịt cũng phải xếp hàng cả tuần không xin được phiếu”
Không phải kiểu nói xấu nhà chồng, nhưng thật lòng tôi thấy ông giàu có nhưng chẳng có đến một người hàng xóm để hàn huyên. Có lẽ cho rằng nhà mình có của ăn của để nên ông chẳng cần nhờ vả đến ai, chẳng quan tâm thiên hạ sống thế nào. Thế nên, hàng xóm láng giềng mà có thiện ý sang chơi nhưng nhìn cái thái độ khinh khỉnh của ông là chẳng ai còn muốn bắt chuyện.
Vì ông sống như thế nên ông cũng phải uốn nắn con cháu đi vào khuôn phép. Phận làm con như tôi mà có lân la sang hàng xóm, tụ tập nói chuyện với ai là y như rằng bị quán triệt ngay. “Nhà mình toàn người có học thức, giao du với cái đám người nhà quê đó làm gì. Chỉ giỏi đưa chuyện nói xấu nhau, không khá lên được”.
Trong mắt bố chồng tôi, chỉ những cán bộ công chức có máu mắt mới cùng đẳng cấp để ngồi ngang hàng nói chuyện. Còn những người làm nông chỉ là cái thành phần “chân đất mắt toét” có quan hệ cũng chẳng mang lại lợi ích gì. Cách sống của bố chồng làm cho tất cả các thành viên trong gia đình cảm thấy mệt mỏi. Tôi chỉ muốn ra ở riêng để được thoải mái lo cho gia đình nhỏ của mình, vấn đề này tôi chưa dám đề cập với chồng.
Hôm vừa rồi, có một chuyện làm tôi cảm thấy ức chế với bố chồng vô cùng. Hôm ấy, mẹ đẻ tôi không may bị tai nạn phải vào viện cấp cứu. Số tiền viện phí tương đối lớn, tôi cũng đã cố gắng vay mượn nhưng chưa kịp.
Không biết nhìn vào đâu nên bố đẻ tôi đánh liều sang hỏi vay tạm ông thông gia. Qua việc đó tôi mới hiểu, không những gia trưởng, tính tình trái khoái mà ông còn quá nhẫn tâm. Mặc cho mẹ tôi nguy kịch thế nào, ông cũng từ chối thẳng không cho mượn tiền. Rồi ngay chiều hôm đó, ông bắt chồng tôi chở xuống ngân hàng để gửi tiền vào sổ tiết kiệm.
Sau hôm ấy, tôi được bố chồng lên lớp cho một bài học nhớ đời: “Cô phải biết được làm dâu nhà này là có phúc lớn lắm. Đã không đóng góp được gì, còn định nhòm ngó cái gia sản. Cứ tưởng hiền lành, hóa ra cũng không phải dạng vừa. Ở đâu ra cái kiểu thông gia đến tận nhà vòi vĩnh. Nhà này chưa thừa thóc đãi gà rừng”.
- Bùi Đình Khánh thừa nhận án tử dành cho mình là "đúng người, đúng tội" (8 phút trước)
- Thuyền trưởng U17 Australia cảnh giác cao độ: "U17 Việt Nam thăng tiến đến kinh ngạc" (17 phút trước)
- Ngân hàng Nhà nước nới lỏng tỷ lệ an toàn cho các nhà băng quốc doanh (28 phút trước)
- Triệu tập nhóm đối tượng liên quan vụ hai cô gái bị hành hung tại phố Hoàng Cầu (37 phút trước)
- Tổng thống Trump rời Trung Quốc khép lại chuyến công du lịch sử với những thỏa thuận kinh tế then chốt (58 phút trước)
- VNeID sắp tích hợp thêm vé ô tô, đường sắt và đường thủy (1 giờ trước)
- Hé lộ tình hình hiện tại của Thuỳ Tiên qua động thái từ hội bạn thân (1 giờ trước)
- Án mạng tại Cần Thơ: Ráo riết truy lùng nghi phạm đoạt mạng "Tùng đại gia" (1 giờ trước)
- Cậu bé thiêu rụi công ty của mẹ: Nguồn cơn vụ cháy? Phụ huynh có bị xử phạt hay chịu trách nhiệm? (1 giờ trước)
- Ngoại trưởng Mỹ: Quân đội Trung Quốc đã vươn lên vị trí thứ hai thế giới (2 giờ trước)
