-
Khoảnh khắc kinh hãi: Bánh xe tải "bay" qua dải phân cách cao tốc, đè nát SUV đang chạy -
Clip: Mải thể hiện tình cảm khi chờ đèn đỏ, nam thanh niên bất ngờ bị xe ba gác cán trúng chân -
Siêu bão Dolphin vẫn "không chịu hạ nhiệt", miền Bắc bước vào đợt mưa lớn -
Vụ bé trai 3 tuổi hôn mê sau buổi học can thiệp ở Thanh Hóa: Cô giáo làm gì khi xảy ra sự việc? -
Ceuta trở thành tâm điểm khủng hoảng di cư, Tây Ban Nha phải điều quân đội bảo vệ biên giới -
Đề xuất làn trái trên cao tốc chỉ để vượt: Chạy đúng tốc độ tối đa vẫn phải nhường đường? -
Mazda3 "độc chiếm" ngai vàng, tiếp tục nới rộng khoảng cách với Honda Civic và Hyundai Elantra -
Top điện thoại chơi game tốt nhất 2026: iPhone và Samsung dẫn đầu, nhiều mẫu giá rẻ góp mặt -
Những hành vi khiến tài xế bị trừ điểm giấy phép lái xe theo quy định mới -
Indonesia thắng Timor Leste, vươn lên dẫn đầu bảng A, gia tăng áp lực cho tuyển Việt Nam
Xã hội
17/07/2018 16:01Không có tiền chữa bệnh, bé trai 10 tuổi bị u não cầu xin bố mẹ cho về nhà sống những ngày cuối cùng gia đình
Mẹ ơi! Con muốn về nhà để nhìn nội và các chị em lần cuối
Ngồi một góc lặng lẽ trên chiếc giường bệnh, đã mấy tuần trôi qua, cuộc sống của Vương gắn liền với những đợt tiêm chích thuốc liên tục. Cơ thể của đứa trẻ 10 tuổi cũng trở nên rệu rã khi đôi mắt em cũng mờ dần, chẳng nhìn thấy rõ một ai.
Nép vào lòng mẹ, Vương thỏ thẻ: "Mẹ ơi, ở đây tốn tiền lắm, mẹ cho con về nhà đi. Con muốn gặp nội và các chị em". Trước câu nói của đứa con trai tội nghiệp, chị Hoanh chỉ biết ôm Vương vào lòng mà khóc khi giờ đây, tiền đã hết mà sự sống của con lại đong đếm từng ngày.
Gần 1 năm nay, cuộc sống của gia đình chị Thạch Thị Hoanh (33 tuổi, ngụ ấp Trà Tro C, xã Hàm Giang, huyện Trà Cú, tỉnh Trà Vinh) rơi vào bế tắc khi sự sống của em Thạch Minh Vương (10 tuổi) phụ thuộc hoàn toàn vào những đồng tiền mần thuê ít ỏi mà vợ chồng chị kiếm được.
Dù phát hiện Vương bị bệnh u não vào khoảng 1 năm trước, nhưng không có tiền chữa bệnh, bệnh diễn biến xấu thành u ác tính khiến sức khỏe của Vương ngày một yếu đi.
Gấp lại những tờ hóa đơn mua thuốc cho con trai, chị Hoanh cho biết sau khi phát hiện bệnh của Vương vào giữa năm 2017, gia đình chị đã vay mượn khắp nơi đưa con lên TP.HCM phẫu thuật chứng u não. Nhưng vì hoàn cảnh khó khăn, cứ tưởng sau khi chữa trị, Vương sẽ khỏe lại nên chị Hoanh để con trai ở nhà, tiếp tục uống thuốc cầm cự.
"Ai ngờ đâu bệnh của thằng bé mỗi ngày một nặng, đến lúc nó đau quá không chịu nổi, tôi mới đi cầu xin người ta vay tiền đỡ để có mà nhập viện", chị Hoanh rớt nước mắt.
Theo chị Hoanh, Vương là đứa con trai thứ 5 của chị cùng anh Thạch Đót (40 tuổi), cả hai anh chị có đến 6 người con. Đứa lớn nhất 17 tuổi, nhỏ nhất vừa tròn 5, hiện chỉ có Hương (12 tuổi) được đi học đến lớp 5, còn lại đã nghỉ học để phụ giúp gia đình.
Vương cũng học đến lớp 3 thì phải nghỉ để chữa bệnh. "Các bác sĩ bảo thằng bé u não giai đoạn 3, muốn duy trì sự sống phải liên tục vào hóa chất, nhập viện để theo dõi tình hình. Mấy nay đầu của nó sưng to ra phía sau, đau lắm mà tôi nào có tiền để đưa lên lại Sài Gòn để khám cơ chứ", chị Hoanh bật khóc.
Bất lực nhìn Vương giành giật sự sống từng ngày trong cơn đau đớn, nhìn căn nhà trống không còn một vật nào đáng giá, chị Hoanh chỉ biết ước có một phép màu, níu giữ Vương ở lại với cuộc đời, bên cạnh gia đình chị.
Con không nhìn thấy đường, bố mẹ có bỏ con không?
Những đợt vào hóa chất liên tiếp khiến Vương trở nên mệt mỏi, đặt bàn tay trên trán, Vương nhớ nhà, em nói đứt đoạn, lúc nhớ lúc quên: "Mẹ, bố, con không thấy gì cả, con đau mắt, đau lắm, con muốn về nhà, bố mẹ đưa con về nhà đi, đừng bỏ con".
Với Vương, khoảng thời gian em vui vẻ nhất chính là được sống cùng gia đình, bên bà nội, bố mẹ và những chị em của mình. Thấy con trai mơ màng, chị Hoanh vội lấy chiếc điện thoại cũ, gọi cho anh Đót đang ở nhà để Vương được nghe thấy tiếng mọi người.
Trong điện thoại, tiếng bé Đông (5 tuổi), Hương (12 tuổi), Dân (14 tuổi) và bà nội Cà Rết (58 tuổi) vang lên. Vương cười giòn tan, níu níu lấy tay mẹ thỏ thẻ: "Con sợ lắm, sợ không còn nhìn thấy bố mẹ, nghe tiếng mọi người nữa" rồi bật khóc.
Tựa đầu vào tường, chị Hoanh bất lực. "Mấy nay nó cứ hỏi tôi có phải nó sắp chết không. Tôi không biết trả lời con như thế nào cả. Tôi chỉ ước giờ mình có tiền để đưa nó lên lại Sài Gòn mà khám, chứ nhìn con chết dần, chết mòn như thế này tôi không chịu nổi", chị Hoanh nói.
Hàng ngày, chị Hoanh ở lại bệnh viện Sản – Nhi Trà Vinh để chăm sóc cho Vương, còn anh Đót thì tiếp tục đi vác tre mướn, ai kêu gì làm nấy để tích góp từng đồng cho Vương nằm viện.
Loay hoay chuẩn bị bữa cơm chiều cho cả nhà rồi tranh thủ vào viện để thăm Vương, anh Đót cho biết từ ngày Vương mắc bệnh, hai đứa con gái 13 và 14 tuổi cũng nghỉ học để đi lên Gia Lai, Bình Dương phụ việc cho người ta. Bé Hương (12 tuổi) vừa học hết lớp 5 cũng sẽ phải nghỉ học, anh ngậm ngùi: "Chỉ trách mình làm bố mẹ mà ít học, không có tiền lo cho con cái đàng hoàng. Giờ như vậy chỉ biết cầm cự được ngày nào hay ngày đó, chứ không biết tính sao".
Nép vào lòng anh Đót, Đông (5 tuổi) vẫn chưa nói được tiếng Việt, nhớ mẹ, nhớ anh Vương, Đông chỉ biết quấn lấy bé Hương để vui đùa. "Bố bảo em sẽ nghỉ học, em buồn lắm, mà giờ em Vương bị bệnh nên nhà không có tiền", Hương thỏ thẻ.
Rời căn nhà lá xiêu vẹo, anh Đót chạy hơn 40km để đem cơm đến bệnh viện cho Vương. Dù có vất vả, nhưng với vợ chồng anh Đót, Vương sống được ngày nào là ngày đó cả gia đình anh còn hạnh phúc.
"Nó bảo nó thèm cháo thịt bằm, mà lâu lâu mới tôi mới nấu được một bữa chứ không có tiền. Tôi cũng không biết số phận của nó sẽ đi về đâu nữa. Chỉ cần còn được nhìn thấy con, tôi nguyện đánh đổi tất cả", anh Đót tâm sự.
Đưa đôi bàn tay sờ lấy cái đầu dị dạng của mình, Vương hồn nhiên nói: "Vương học giỏi, thích đi học lắm, học để có bạn chơi, sau này đi kiếm tiền nữa. Vương muốn sống với mọi người...", tiếng nói dứt đoạn của Vương vang lên giữa căn phòng bệnh. Anh Đót, chị Hoanh lại nhìn nhau, họ cũng không biết rằng giọng nói của Vương, nụ cười hồn nhiên của em sẽ còn xuất hiện được bao nhiêu ngày nữa khi sự sống của em phụ thuộc hoàn toàn vào những đồng tiền dành dụm mỗi ngày để vào hóa chất.
Trước hoàn cảnh khó khăn của Vương khi gia đình không đủ tiền để duy trì sự sống. Chúng tôi tha thiết kêu gọi quý độc giả gần xa giúp đỡ để bé tiếp tục có điều kiện vô hóa chất, được lên TP.HCM để điều trị tốt hơn căn bệnh đang gặp phải.
Mọi đóng góp xin vui lòng liên hệ anh Thạch Đót (xã Hàm Giang, huyện Trà Cú, tỉnh Trà Vinh), số điện thoại: 01645778462.
Hoặc thông qua số tài khoản ngân hàng Vietcombank: 0741000663821.
Chủ tài khoản: Thạch Đót, chi nhánh Vietcombank tỉnh Trà Vinh.
Mọi người có thể đến bệnh viện Sản – Nhi tỉnh Trà Vinh nơi em Thạch Minh Vương đang điều trị để thăm em. Xin chân thành cảm ơn!
Theo Văn Tiên (Trí Thức Trẻ)
- Vụ Vạn Thịnh Phát: Trái chủ đã được chi trả hơn 12.358 tỷ đồng sau 10 đợt thanh toán (11:21)
- Yêu 4 năm tưởng sắp về chung một nhà, cô gái rơi vào bế tắc vì quá khứ gia đình bạn trai (11:13)
- Arsenal sắp chiêu mộ tiền vệ gần 80 triệu euro (11:00)
- Bắt tạm giam nghi phạm giật túi xách, kéo lê nạn nhân giữa đường ở TP HCM (43 phút trước)
- Phi công Malaysia bị bắt tại Indonesia, hành lý chứa hơn 70.000 viên thuốc lắc (1 giờ trước)
- Con trai cưới vợ vẫn gửi mẹ 30 triệu đồng mỗi tháng nhưng quyết định của bà sau đó khiến ai cũng xúc động (1 giờ trước)
- Siêu bão Dolphin vẫn "không chịu hạ nhiệt", miền Bắc bước vào đợt mưa lớn (1 giờ trước)
- Thư Đan Nguyễn bất ngờ xóa bài tố cáo chồng cũ (1 giờ trước)
- Ba con giáp giàu có nhất tháng 7 âm cần chú ý điều gì? (1 giờ trước)
- Bộ Công an triệt xóa đường dây cá độ bóng đá, lô đề trực tuyến hoạt động liên tỉnh (1 giờ trước)