-
Hà Nội đề xuất loạt chính sách đặc thù cải tạo chung cư cũ: Người dân được bồi thường và tái định cư ra sao? -
Đại án gia tộc thời trang Mango: Phó Chủ tịch tập đoàn bị bắt vì cáo buộc bức tử cha ruột -
Người đàn ông lặn xuống sông Lô tìm các nam sinh gặp nạn: "Nhìn thấy các cháu dưới nước tôi gần như chết lặng" -
Hôn nhân của Tiên Nguyễn và chồng Canada gốc Dubai: Ít phô trương nhưng đầy những cử chỉ ngọt ngào -
Nữ sinh lớp 12 rời nhà rồi mất liên lạc nhiều ngày, công an phát thông báo tìm kiếm -
Vụ 5 nam sinh đuối nước ở Phú Thọ: Người thân nghẹn lời kể điều ít ai ngờ về các cháu -
Nguồn cơn vụ cháy thảm khốc khiến bé trai 4 tuổi nguy kịch, mất cả cha lẫn mẹ? Xót xa tình trạng cháu bé? -
Sự thật về TikToker Master Sanker: Từ triệu phú siêu xe đến ồn ào "diễn kịch" tặng iPhone tại Hồ Gươm -
Giải mã tình bạn thập kỷ của Trúc Nhân và Miu Lê: Từ cú "nhá máy" định mệnh đến ngã rẽ hiện tại -
Hôm nay cựu Bộ trưởng Nguyễn Thị Kim Tiến hầu tòa, vén màn đường dây "luật ngầm" 5%
Gia đình
09/06/2023 17:447 năm sống quên mình vì chồng, tới lúc nhìn chậu nước đỏ loang trước mặt, tôi ly hôn thẳng
7 năm kết hôn nhưng chưa bao giờ tôi có cảm giác được chồng thương yêu che chở. Ngược lại, trong cuộc sống gia đình, tôi giống như 1 cái máy, vừa đi làm, vừa chăm chồng, chăm con, chăm cả gia đình nhà chồng. Vậy mà mỗi lần nói bản thân mệt mỏi, chồng liền mắng:
“Ở nhà này thấy mệt thì cô cứ về sống với bố mẹ cô cho nhàn”.
Khi chồng hay bố mẹ chồng ốm, tôi nâng giấc chăm chút từng ngày. Đổi lại, khi tôi đổ bệnh nhờ anh đưa đi khám, mặt anh lạnh tanh bảo:
“Tự đi xe vào viện, đừng động tí hành chồng”.
Cứ như thế, tôi lầm lũi sống trong cuộc hôn nhân của mình, lúc nào cũng phải ra sức chăm lo, vun đắp cho nó, còn chồng như người ngoài cuộc. Thậm chí có lần trên đường đi làm về, xe máy của tôi bị hỏng, trời tối, đường vắng, không tìm được quán nào sửa xe, tôi đành gọi chồng. Song thay vì chạy tới giúp, anh làu bàu:
“Đi xe hỏng tự phải biết xử lý. Còn không từ sau đừng đi nữa”.
Cũng may hôm ấy tôi nhờ được người đi đường giúp đỡ mới về được tới nhà. Vậy mà câu đầu tiên chồng tôi nói khi thấy vợ mở cổng đi vào là:
“Vào bếp nấu cơm nhanh lên. Vì cô mà tối nay cả nhà tới giờ này vẫn chưa được ăn”.
Mệt mỏi nhất là anh luôn yêu cầu vợ phải thể hiện tốt vai trò dâu hiền vợ thảo với gia đình, họ hàng. Mỗi khi nhà có giỗ lễ, dù nấu 5 mâm hay mười mâm cũng chỉ mình tôi lo liệu. Anh nói rằng:
“Em là dâu trưởng, không thể đùn đẩy trách nhiệm cho các em dâu. Cũng đừng bao giờ khiến chồng mất mặt, họ hàng đánh giá lấy được cô vợ không ra gì, không biết dạy vợ”.
Vì muốn đẹp mặt bản thân, chồng tôi bất chấp tất cả những lo toan nhọc nhằn vợ phải chịu. Lần nào ăn uống cỗ bàn xong, tôi cũng cặm cụi rửa bát đũa, dọn dẹp một mình cả ngày trời không hết việc. Họ hàng giữ ý, họ bảo ra rửa bát cùng, chồng tôi liền xua tay:
“Mọi người cứ lên nhà ngồi nghỉ. Vợ tôi làm quen rồi. Có mấy mâm bát đĩa không rửa được thì còn làm trò trống gì?”.
Hôm đó giỗ bố chồng tôi, anh lại sai vợ làm 10 mâm cỗ. Đúng hôm tôi thấy trong người không khỏe nên bàn:
“Giỗ lần này của bố chắc phải gọi 2 cô (2 em chồng tôi) về nấu nướng cùng hoặc thuê người làm cỗ. Một mình em làm sợ không kịp vì em lại đang ốm”.
Song chồng tôi nhất định không chấp nhận, các em anh được đà càng ỉ lại lừa cả cho chị dâu. Cuối cùng, tôi đành dậy từ 3h sáng để vào bếp, xoay xở quay cuồng tới chóng mặt, 11h cũng xong. Lúc ngồi vào mâm, thiếu quả ớt, miếng chanh chồng lại gọi.
Cỗ bàn xong xuôi, cả nhà chồng ngồi cười nói, hát hò trên nhà còn tôi mướt mải mồ hôi với chục mâm bát đũa chất ngổn ngang. Trong lúc nghĩ ngợi, tôi khua tay phải con dao trong chậu bát, vết thương sâu, máu chảy tới đỏ loang cả chậu. Nhưng thay vì đau chỗ đứt tay, tôi lại chỉ thấy buốt lòng, tủi thân tới cùng cực.
Đúng lúc đó, chồng tôi đi xuống. Nhìn vợ bị đứt tay, anh không hỏi han nửa lời còn mắng:
“Rửa cái bát cũng không nên hồn. Băng tay lại rồi lên nhà dọn mấy mâm trên nhà”.
Câu nói của chồng cùng chậu nước loang vết máu khiến tôi như tỉnh con u mê, để hiểu rằng mình thực sự đã cạn sức cho cuộc hôn nhân hiện tại. Nếu còn cố thêm, tôi sẽ chỉ có mất, không có được. Kể cả tôi có tiếp tục hi sinh nhiều hơn nữa cũng sẽ chẳng nhận được sự yêu thương, trân trọng từ chồng. Vậy là không đắn đo thêm, tôi đứng dậy tuyên bố:
“Tôi mệt rồi, cần được nghỉ ngơi. Các việc còn lại anh tự làm”.
Chồng tôi đỏ mặt hỏi vợ:
“Mới rửa mấy cái bát đã kêu mệt là sao?”.
Giọng tôi đanh lại đáp:
“Là tôi nói, làm vợ anh tôi quá mệt rồi. Chúng ta ly hôn. Tôi không thể sống với người chồng coi vợ như cái máy làm việc, không quan tâm, không lo lắng, chỉ đòi hỏi và yêu sách như anh. Coi như 7 năm qua tôi mù quáng hi sinh vì một người không xứng đáng”.
Vậy là tôi dứt khoát ly hôn, chấm dứt cuộc hôn nhân 7 năm tại phút đó.
Theo Nắng (Tri thức & Cuộc sống)
- Hộ kinh doanh doanh thu dưới 1 tỷ đồng loay hoay xử lý tờ khai thuế sau thay đổi mới (10:06)
- Thảm kịch hàng không tồi tệ nhất lịch sử hãng UPS: Máy bay nổ tung ngay khi vừa cất cánh (12 phút trước)
- Yêu cầu thu hồi, tiêu huỷ lô sữa rửa mặt không đạt chuẩn chất lượng (20 phút trước)
- Khán giả phản ứng trước tin đồn BTC gọi nghệ sĩ là "tinh tú" trong Tinh Hà Say Hi (26 phút trước)
- Lo ngại xăng E10 làm hỏng xe cũ, chuyên gia lên tiếng giải đáp (32 phút trước)
- Hà Nội đề xuất loạt chính sách đặc thù cải tạo chung cư cũ: Người dân được bồi thường và tái định cư ra sao? (33 phút trước)
- Thượng viện Mỹ bất ngờ thúc đẩy nghị quyết siết quyền lực chiến tranh của ông Trump (35 phút trước)
- Góc tối của đường dây buôn lậu xuyên quốc gia do Trưởng khoa Dược cầm đầu: Quy trình từ 50 tấn caffeine đến 150 tấn ma túy (36 phút trước)
- Giá xe MG mới nhất tháng 5/2026: New MG5 từ 399 triệu MG, ZS khởi điểm 518 triệu đồng (42 phút trước)
- Thành Long phân chia khối tài sản 500 triệu USD: Con trai nhận thừa kế có điều kiện, con rơi vẫn có phần (42 phút trước)