-
Tử vi 12 con giáp - Chủ nhật ngày 5/7/2026: Tý may mắn, Dần nhanh nhẹn -
Ô tô tải lao vào đuôi xe đầu kéo trên cao tốc, 2 người tử vong tại chỗ -
Siêu bão Ba Vì nối đuôi ngay sau bão số 1: Bão Ba Vì hiện ở đâu, hướng đi? Khả năng vào Biển Đông? -
"Đại tiệc trăng máu" sẽ đi đâu về đâu khi nữ chính Miu Lê vướng vòng lao lý? -
Được em chồng tận tình chăm suốt tháng ở cữ, người vợ sững sờ khi nghe lời đề nghị trước lúc chia tay -
Bộ Công an xác minh toàn bộ đường dây “hợp đồng kỳ nghỉ”, quyết thu hồi tối đa tài sản bị chiếm đoạt -
Vụ án nghiêm trọng ở TP.HCM: Nạn nhân bị đâm tử vong là thanh niên 20 tuổi, hé lộ nguồn cơn án mạng? -
Bão Maysak càn quét vùng biển Bạch Long Vỹ, Hải Phòng và Quảng Ninh khẩn trương ứng phó -
Công bố thông tin quan trọng về nghi phạm ám sát cựu cán bộ thuế ở Đắk Lắk, phát động toàn dân truy tìm -
Mr Pips Phó Đức Nam tiêu gần 1.600 tỉ đồng lừa đảo như thế nào? Choáng ngợp khối tài sản khổng lồ
Gia đình
15/08/2025 11:30Con trai dậy thì đêm nào cũng thức rất khuya, mẹ lén nhìn qua khe cửa thì rụng rời tay chân
Gửi những người làm cha làm mẹ,
Tôi viết những dòng này khi trời đã về khuya, cũng vào cái giờ mà cu Minh nhà tôi vẫn sáng đèn học. Có lẽ ở nhiều gia đình, hình ảnh một cậu con trai tuổi dậy thì chăm chỉ là một niềm tự hào. Nhưng với tôi, ánh đèn hắt ra từ phòng con mỗi đêm lại là một nỗi lo không tên, một sự bất an cứ lớn dần, để rồi vỡ òa trong một đêm mà tôi sẽ không bao giờ quên.
Minh năm nay 16 tuổi, cái tuổi "dở dở ương ương" mà người ta hay nói. Thằng bé không còn là cậu nhóc líu lo chạy theo chân mẹ ngày nào. Nó cao lớn, trầm tính, và cánh cửa phòng nó lúc nào cũng khép chặt. Tôi biết, đó là quy luật tự nhiên, là khi con cần không gian riêng. Nhưng cái không gian riêng ấy thăm thẳm quá, nó tạo ra một bức tường vô hình giữa hai mẹ con. Tôi nhớ những bữa cơm chỉ có tiếng bát đũa, những câu hỏi của tôi chỉ nhận lại cái gật đầu, lắc đầu hoặc những câu trả lời ngắn ngủn.
Và rồi, con bắt đầu thức khuya. Ban đầu là 12 giờ, rồi 1 giờ, có hôm tôi giật mình tỉnh giấc lúc 2 giờ sáng vẫn thấy phòng con sáng đèn. Lòng người làm mẹ như lửa đốt. Những suy nghĩ tồi tệ nhất cứ bủa vây lấy tôi. Con chơi game? Con xem những thứ không lành mạnh? Hay con giao du với bạn bè xấu trên mạng? Tôi đã gặng hỏi, nhưng Minh chỉ đáp gọn lỏn: "Con học bài". Câu trả lời đó không làm tôi yên lòng, trái lại, nó càng khiến tôi nghi ngờ.

Đỉnh điểm là đêm qua. Gần 1 giờ sáng, tôi không tài nào ngủ được. Nỗi lo lắng thôi thúc tôi phải làm một việc mà tôi biết là sai: rình xem con đang làm gì. Tôi nín thở, đi chân trần trên sàn gỗ lạnh, nhẹ nhàng đến mức không gây ra một tiếng động. Tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực. Tôi ghé mắt vào khe cửa hẹp, chuẩn bị tinh thần để đối mặt với bất cứ điều gì.
Nhưng những gì tôi thấy bên trong đã khiến tôi sững sờ, khiến chân tay tôi rụng rời, phải vịn vào tường mới đứng vững được.
Không có game, không có những trang web đen tối. Trên màn hình máy tính của con là một bài giảng online về Hóa học phức tạp. Bàn học của con chất chồng sách vở, đề cương, những tập đề thi thử dày cộp. Con trai tôi, thằng bé gầy rộc đi, hai quầng thâm hiện rõ dưới mắt, đang mệt mỏi gục đầu xuống bàn. Nó ngồi đó, lặng lẽ, cô độc dưới ánh đèn học vàng vọt.
Và rồi, điều khiến trái tim tôi tan nát diễn ra. Minh vươn vai, mệt mỏi dụi mắt, rồi nó mở ngăn kéo bàn. Nó không lấy ra đồ ăn vặt hay một thứ gì giải trí. Nó lấy ra một tấm ảnh cũ, tấm ảnh chụp cả gia đình trong chuyến đi biển 5 năm trước. Trong ảnh, nó là một cậu bé lớp 6, gầy nhẳng, đen nhẻm, đang cười toe toét khoác vai bố. Con tôi cứ nhìn chằm chằm vào nụ cười của chính mình trong quá khứ, rồi khẽ thở dài một tiếng não nề.
Khoảnh khắc đó, tôi chợt nhận ra tất cả. Con không hư hỏng. Con chỉ đang quá sức. Áp lực từ trường lớp, từ kỳ vọng của gia đình, từ cuộc đua thành tích ngoài xã hội đã đè nặng lên đôi vai gầy của con. Con thức khuya không phải để chơi, mà là để gồng mình chiến đấu với núi kiến thức khổng lồ. Con đóng cửa phòng không phải vì ghét bỏ mẹ, mà vì con không muốn ai thấy dáng vẻ mệt mỏi, áp lực và có lẽ là cả sự cô đơn của mình. Tiếng thở dài kia không chỉ là mệt mỏi, đó là sự tiếc nuối những ngày tháng vô tư đã qua, là sự hoang mang trước tương lai mờ mịt.
Tôi lảo đảo quay về phòng, nước mắt cứ thế tuôn ra. Tôi đã sai rồi. Tôi đã lo lắng cho tương lai của con, ép con phải vào trường chuyên lớp chọn, mà quên mất rằng con cũng cần được nghỉ ngơi, cần được là một đứa trẻ. Tôi đã thấy con lớn lên về thể xác, mà quên mất tâm hồn con cũng cần được vỗ về. Bức tường giữa chúng tôi không phải do một mình con xây nên, mà chính tôi cũng đã góp một phần.
Sáng nay, tôi không còn giục giã con như mọi khi. Tôi chỉ lặng lẽ nấu một bữa sáng mà con thích nhất. Khi Minh bước ra, ngạc nhiên nhìn tôi, tôi chỉ mỉm cười và nói: "Ăn đi con, tối qua con vất vả rồi. Hôm nay mình không cần phải vội". Con tôi đã khựng lại một giây, rồi nó khẽ "dạ" một tiếng. Chỉ một tiếng thôi, nhưng tôi biết, bức tường giữa chúng tôi đã bắt đầu có một vết nứt.
* Tâm sự của độc giả
- HLV Jurgen Klopp đồng ý dẫn dắt tuyển Đức sau thảm họa World Cup 2026 (18:33)
- Triệt phá siêu đường dây rửa tiền 67.000 tỷ đồng, khởi tố 2 nhân viên ngân hàng tiếp tay (18:04)
- VinFast VF 2 chính thức mở bán, giá 188 triệu đồng, giao xe từ tháng 9/2026 (58 phút trước)
- Khẩn trương xác minh vụ 3 ngư dân mất liên lạc sau bão số 1 tại Móng Cái (1 giờ trước)
- Bênh bạn gái, nhóm 15 thiếu niên mang gậy gỗ lao vào ẩu đả náo loạn đường phố (1 giờ trước)
- Bước ngoặt đổi đời ở tuổi 40 của thủ thành Vozinha tại World Cup 2026 (1 giờ trước)
- Cái kết "đắng" gã đàn ông bực tức dùng súng bắn cán bộ công an xã gây hoảng sợ, hé lộ nguồn cơn vụ án? (1 giờ trước)
- Giá trị kinh tế khổng lồ của World Cup 2026 bị đặt dấu hỏi, chuyên gia cho rằng FIFA mới là bên hưởng lợi lớn nhất (2 giờ trước)
- Tay vợt Philippines đánh bại ĐKVĐ Wimbledon (2 giờ trước)
- Ông Trump khẳng định nước Mỹ đang bước vào "kỷ nguyên vàng" (2 giờ trước)