-
Tuyến đường rộng kỷ lục của Việt Nam: Có đến 14 làn xe, dài 24km, nối 2 cao tốc trị giá 2,4 tỷ USD -
Xe khách nghi nổ lốp trên đèo Tô Na, 3 người thương vong -
Mailisa bị bắt nửa năm, tòa lâu đài xa hoa bậc nhất Hà Tĩnh xây báo hiếu mẹ giờ tan hoang khó tin? -
Elon Musk và mạng xã hội X chính thức bị điều tra hình sự -
Nhân chứng kể lại toàn bộ vụ xe ôm rút hung khí đe dọa, thu 700.000 đồng của hai vợ chồng ở Hà Nội -
Vợ bàng hoàng phát hiện bí mật của chồng sau buổi họp lớp nhờ lịch sử ChatGPT -
Nam công nhân bị máy xay mủ cao su cuốn tử vong -
Bão số 5 Hagupit tăng cấp nhanh "chóng mặt" đầu mùa bão 2026, Việt Nam chịu ảnh hưởng ra sao? -
Nhiều điểm đổi mới trong cơ cấu nhân sự Ủy ban Trung ương MTTQ Việt Nam khóa XI -
Thủ tướng Sri Lanka ra sân bay đón Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm
Gia đình
17/04/2026 14:07Nghỉ việc ở nhà chăm con, tôi bối rối khi nghe điều kiện chồng đưa ra
Trước khi lập gia đình, tôi luôn tự hào vì mình là một người phụ nữ độc lập. Tôi có công việc ổn định, thu nhập không quá cao nhưng đủ để tự lo cho cuộc sống của mình mà không phải dựa dẫm vào bất kỳ ai. Tôi từng nghĩ rằng ngay cả khi đã kết hôn, công việc vẫn là điều tôi sẽ giữ lại như một cách khẳng định giá trị của bản thân.
Mọi suy nghĩ ấy bắt đầu thay đổi kể từ khi con tôi chào đời.
Con sinh non, sức khỏe yếu và thường xuyên ốm vặt. Những tháng đầu làm mẹ là quãng thời gian tôi gần như kiệt sức khi phải xoay xở giữa công việc và việc chăm con. Ban ngày đi làm, tối đến lại thức trắng đêm vì con quấy khóc. Có những lúc gửi con cho bà ngoại, tôi vẫn không yên tâm, nhiều khi đang làm việc cũng chỉ muốn xin nghỉ để chạy về nhà.
Sau gần tám tháng gồng mình như vậy, tôi bắt đầu nghiêm túc nghĩ đến việc nghỉ việc.
Đó không phải là quyết định dễ dàng. Tôi đã suy nghĩ rất lâu, thậm chí có lúc cảm thấy như mình đang bỏ cuộc với chính bản thân. Nhưng mỗi khi nhìn con, tôi lại nghĩ rằng trong những năm tháng đầu đời, có lẽ con cần mẹ ở bên nhiều hơn bất cứ điều gì khác.
Một tối, tôi đem chuyện này nói với chồng.
Anh không phản đối. Trái lại, anh đồng ý khá nhanh và nói rằng nếu tôi thấy cần thiết thì cứ nghỉ, việc kinh tế anh có thể lo được. Lời nói ấy khiến tôi nhẹ nhõm phần nào. Nhưng ngay sau đó, anh chậm rãi thêm một câu rằng anh có một điều kiện.

Anh nói nếu tôi nghỉ việc, toàn bộ chi tiêu trong gia đình sẽ do anh gánh vác. Đổi lại, tôi cần ghi chép lại tất cả các khoản chi tiêu mỗi tháng, từ tiền chợ, tiền sữa cho con cho đến những khoản nhỏ nhặt khác. Cuối tháng, hai vợ chồng sẽ cùng ngồi lại xem xét.
Nghe xong, tôi không biết nên phản ứng thế nào.
Xét về lý lẽ, điều anh nói không sai. Anh là người kiếm tiền chính nên việc muốn nắm rõ các khoản chi tiêu cũng là điều dễ hiểu. Nhưng về cảm xúc, tôi lại thấy như mình đang chuyển từ một người tự chủ thành người phải “báo cáo” mọi khoản mình dùng.
Tôi hỏi anh có phải anh không tin tôi không. Anh lắc đầu, giải thích rằng vấn đề không phải là niềm tin. Theo anh, khi một người kiếm tiền và một người là người chi tiêu, nếu không có sự rõ ràng ngay từ đầu thì sau này rất dễ phát sinh mâu thuẫn. Anh chỉ muốn mọi thứ minh bạch để không ai cảm thấy thiệt thòi.
Câu trả lời đó khiến tôi im lặng khá lâu.
Tối hôm ấy, tôi suy nghĩ rất nhiều. Nếu nghỉ việc, tôi sẽ phụ thuộc tài chính vào chồng. Và điều kiện anh đưa ra, ở một góc nhìn nào đó, cũng giống như cách để anh giữ quyền kiểm soát nguồn tiền.
Nhưng rồi tôi cũng tự hỏi liệu mình có đang nhìn mọi thứ theo hướng quá tiêu cực hay không.
Sáng hôm sau, tôi nói với anh rằng tôi đồng ý ghi chép các khoản chi tiêu, nhưng không phải để báo cáo mà để cả hai cùng nắm được tình hình tài chính gia đình. Đồng thời, tôi muốn mỗi tháng có một khoản nhỏ dành riêng cho mình, tôi có thể tự quyết định sử dụng mà không cần giải thích.
Anh suy nghĩ một lúc rồi đồng ý.
Cuối cùng, tôi vẫn quyết định nghỉ việc để ở nhà chăm con. Không phải vì điều kiện của chồng hoàn toàn khiến tôi yên tâm, mà bởi tôi hiểu rằng hôn nhân luôn là quá trình cả hai phải học cách điều chỉnh và thấu hiểu nhau. Anh có những nỗi lo của riêng mình, còn tôi cũng cần giữ lại những giới hạn của bản thân.
Điều khiến tôi thực sự chột dạ hôm đó không phải là việc ghi chép chi tiêu, mà là khoảnh khắc tôi nhận ra: khi một người phụ nữ từ bỏ thu nhập của mình, thứ mất đi không chỉ là tiền bạc mà còn là cảm giác được tự chủ trong cuộc sống.
Vì thế, tôi luôn tự nhắc mình rằng dù đang ở nhà chăm con, tôi vẫn phải giữ lại một điều gì đó cho riêng mình. Ít nhất là để một ngày nào đó nhìn lại, tôi không cảm thấy mình đã đánh mất bản thân trong vai trò làm vợ và làm mẹ.
- CIA đánh giá kho tên lửa Iran vẫn còn tới 70%, trái ngược tuyên bố từ ông Trump (13:42)
- Giấu ma túy trong nội y từ Lào sang Việt Nam, người cha 7 con lĩnh 20 năm tù (13:37)
- Phép màu khó tin giúp nhạc sĩ Dương Khắc Linh chuẩn bị thành ông bố bốn con (13:35)
- Giá dầu diesel tiếp tục lao dốc, cơ quan điều hành lý giải nguyên nhân (2 giờ trước)
- Tuyến đường rộng kỷ lục của Việt Nam: Có đến 14 làn xe, dài 24km, nối 2 cao tốc trị giá 2,4 tỷ USD (2 giờ trước)
- Kỳ vọng và hoài nghi bao trùm hồ sơ UFO sắp được Lầu Năm Góc giải mật (2 giờ trước)
- Xe khách nghi nổ lốp trên đèo Tô Na, 3 người thương vong (2 giờ trước)
- Lương Thế Thành khiến khán giả cười ngất với cảnh khóc xấu lạ trong tập cuối "Bóng ma hạnh phúc" (2 giờ trước)
- Tòa án Mỹ chặn một phần thuế nhập khẩu 10% của ông Trump (2 giờ trước)
- Những món ăn này không hề mặn nhưng vẫn tiềm ẩn nguy cơ gây ra tăng huyết áp (2 giờ trước)