Đối với những gia đình nhân viên văn phòng có thu nhập vừa đủ trải chi phí sinh hoạt và nuôi con, hai chữ "dư dả" mỗi dịp Tết về luôn là một điều gì đó xa xỉ. Sau bảy năm hôn nhân, tôi đã quá quen với việc thắt lưng buộc bụng, tính toán từng đồng để vun vén cho tổ ấm nhỏ.
Ảnh minh họa.

Giữa bối cảnh kinh tế khó khăn, công ty của chồng tôi liên tục cắt giảm nhân sự và chi phí. Tôi vốn chẳng dám đặt kỳ vọng gì nhiều, chỉ mong anh có một khoản động viên nhỏ. Thế nhưng, giây phút chồng chuyển khoản bảng thưởng Tết, tôi đã sững sờ đến bật khóc. Con số ấy lớn gấp ba lần năm ngoái – một số tiền đủ để xóa tan mọi áp lực nợ nần, mua sắm cho con và biếu quà cho bố mẹ hai bên một cách tươm tất. Cả tôi và chồng đều ngơ ngác trước sự ưu ái bất ngờ từ ban lãnh đạo.

Sự tò mò về lý do của khoản thưởng "khủng" chỉ được giải đáp khi tôi gặp vị sếp của anh trong buổi tất niên nội bộ. Khi tôi tiến đến cảm ơn vì sự quan tâm của công ty dành cho chồng, ông đã mỉm cười và đưa ra một lời giải thích khiến tôi sững sờ. Ông thẳng thắn chia sẻ rằng, số tiền đó không chỉ dành cho năng lực chuyên môn, mà thực chất là để ghi nhận giá trị của "gia đình cậu ấy".

Vị sếp kể lại rằng, trong giai đoạn công ty rơi vào khủng hoảng trầm trọng nhất, khi nhiều người chọn cách rời đi, chồng tôi là người duy nhất bám trụ, làm việc không quản ngày đêm và sẵn sàng chấp nhận rủi ro không có lương. Khi được hỏi về động lực, chồng tôi chỉ đơn giản nói rằng anh có thể yên tâm chiến đấu vì mọi việc nhà cửa, con cái đã có vợ lo liệu và ủng hộ hết lòng. Vị sếp bảo, ông đã quan sát rất lâu và nhận thấy phía sau người đàn ông trách nhiệm ấy là một người vợ vững vàng, âm thầm làm điểm tựa để anh "đánh cược" một lần cho sự nghiệp. "Thưởng cho cậu ấy cũng là ghi nhận cho cô," lời nói của ông vang lên như một sự khẳng định.

Nghe đến đó, niềm vui về vật chất trong tôi bỗng chốc tan biến, nhường chỗ cho một sự hoang mang lạ kỳ. Hóa ra, khoản tiền mà tôi vừa nhận được chính là sự tích tụ từ bao năm tháng tôi lùi về phía sau, coi sự hy sinh và chịu đựng âm thầm của mình là điều hiển nhiên. Tôi nhận ra giá trị của chồng trên thương trường lại được xây dựng từ chính những khó khăn mà tôi đã một mình gánh vác trong bóng tối để anh tỏa sáng.

Trên đường về nhà, lòng tôi nặng trĩu những suy tư. Tôi tự hào vì sự nỗ lực của chồng được công nhận, nhưng cũng chợt thấy bế tắc khi hiểu rằng thành quả này mang hơi ấm của những hy sinh lặng lẽ. Khoản thưởng Tết năm nay bỗng không còn là một niềm vui tròn trịa, bởi nó nhắc nhở tôi về cái giá của sự "vững vàng" mà bấy lâu nay mình đã gồng gánh cho cả gia đình.

QT (SHTT)