-
Hậu World Cup: Ông Park Hang Seo và Son Heung-min bị triệu tập ra Quốc hội điều trần -
Lật tàu ở Vân Đồn: Đã tìm thấy thi thể nạn nhân cuối cùng -
29 bộ hài cốt liệt sỹ được tìm thấy tại Công viên Lê Thị Riêng, hé mở bí ẩn mộ tập thể hai tầng từ Tết Mậu Thân -
Đóng 6 triệu/tháng tiền địa bàn, tài xế xe điện lớn tiếng hăm dọa khi bị xâm phạm: Đại diện hãng xe điện nói gì? -
Lời kể nhân chứng vụ bé gái 10 tuổi rơi xuống sông mất tích, mẹ quỳ gối trên bờ cả đêm mong có phép màu -
Lý do chủ bè nổi ở Nha Trang bán cá bò hòm 2,9 triệu đồng/kg bị xử phạt hơn 20 triệu đồng -
Tin bão mới nhất 10/7: Bão BAVI chốt điểm đổ bộ, cảnh báo Việt Nam xuất hiện diễn biến đáng lo -
Mong đón mẹ lên chăm cháu, người chồng bàng hoàng khi biết vợ âm thầm nhờ bạn bày cách để mẹ chồng về quê -
Phú Thọ bác thông tin "2 thí sinh chép bài, thi thử 4 - 5, thi thật 9 điểm" -
Đuối nước tập thể tại đập thủy lợi, 5 nữ sinh lớp 6 tử vong thương tâm
Gia đình
31/12/2025 16:11Vì sao trong một gia đình lại xuất hiện những đứa con “ít biết ơn”?
Thế nhưng, nếu nhìn sâu hơn, sẽ thấy không có đứa trẻ nào sinh ra đã vô ơn. Sự “ít biết ơn” ấy thường là kết quả của một quá trình dài, nơi cách nuôi dạy, kỳ vọng và những tổn thương âm thầm đan xen, khiến trách nhiệm không chỉ thuộc về con cái mà còn gắn với chính người lớn.
Trước hết, cần thẳng thắn thừa nhận rằng không phải mọi hành vi vô ơn đều có thể cảm thông. Có những người đã trưởng thành, đủ nhận thức và khả năng phân biệt đúng – sai, nhưng vẫn chọn quay lưng với gia đình khi không còn lợi ích. Trong những trường hợp như vậy, sự vô ơn là một lựa chọn sai lệch về đạo đức, và cha mẹ hoàn toàn có quyền thất vọng, thậm chí đặt ra ranh giới để tự bảo vệ mình. Bao dung không đồng nghĩa với việc chấp nhận thái độ coi sự hy sinh của người khác là điều hiển nhiên.
Tuy nhiên, nếu chỉ dừng ở sự phán xét ấy, ta mới chạm đến phần bề nổi. Gốc rễ của việc “không biết ơn” thường bắt đầu rất sớm, từ chính cách yêu thương trong gia đình. Nhiều cha mẹ dành cho con sự hy sinh vô điều kiện nhưng lại quên dạy con hiểu giá trị của sự cho đi. Khi mọi nhu cầu đều được đáp ứng ngay lập tức, khi công sức của cha mẹ luôn được gói gọn trong câu nói quen thuộc “bố mẹ làm vì con”, đứa trẻ lớn lên với cảm giác rằng hy sinh là điều mặc định. Theo thời gian, không hẳn là nó không biết ơn, mà là không nhận ra mình cần phải biết ơn điều gì.

Một nguyên nhân khác phổ biến nhưng khó thừa nhận hơn là tình yêu có điều kiện. Đứa trẻ chỉ được khen khi giỏi, được yêu khi ngoan, được công nhận khi đáp ứng kỳ vọng của người lớn. Trong môi trường ấy, sự biết ơn dần biến thành một món nợ. Cha mẹ hy sinh, và đổi lại, con phải thành công, phải nghe lời, phải sống đúng với mong muốn của gia đình. Khi trưởng thành, nhiều người không cảm thấy biết ơn mà chỉ cảm thấy bị ràng buộc, bị kiểm soát. Phản ứng tự nhiên trước cảm giác bị ép buộc thường là chống đối hoặc rời xa.
Cũng có những gia đình vì quá vất vả mưu sinh đã vô tình gieo vào con cảm giác tội lỗi. Những lời than thở, so sánh như “vì mày mà tao khổ”, “nhà người ta con cái thế kia” không nuôi dưỡng lòng biết ơn, mà chỉ tạo ra sự oán giận và mặc cảm. Đứa trẻ lớn lên với suy nghĩ mình là gánh nặng, là nguyên nhân của đau khổ, nên khi có cơ hội thoát khỏi môi trường ấy, nó chọn cắt đứt thay vì quay về tri ân.
Sự thiên vị trong gia đình cũng để lại những hệ quả nặng nề. Khi một đứa trẻ thường xuyên bị so sánh, bị xem nhẹ hoặc phải hy sinh cho anh chị em khác, việc nó trở nên “ít biết ơn” đôi khi chỉ là cách tự vệ cuối cùng. Thật khó để biết ơn một nơi khiến bản thân luôn cảm thấy không đủ tốt, không được nhìn nhận hay yêu thương công bằng. Trong những trường hợp này, sự vô ơn không bắt nguồn từ ích kỷ, mà từ những vết thương chưa từng được chữa lành.

Vậy làm thế nào để dạy con biết ơn đúng cách? Câu trả lời nằm ở sự cân bằng. Cứng rắn ở chỗ cha mẹ cần đặt ranh giới rõ ràng, không biến hy sinh thành công cụ kiểm soát, cũng không chấp nhận thái độ vô lễ hay coi thường. Biết ơn là một giá trị đạo đức cần được nhắc nhở và rèn luyện, chứ không thể trông chờ tự nhiên mà hình thành. Con cần hiểu rằng không ai có nghĩa vụ phải hy sinh vô điều kiện cho mình, kể cả cha mẹ.
Nhưng sự cứng rắn ấy phải song hành với bao dung. Cha mẹ cần đủ can đảm để nhìn lại cách mình yêu con, tự hỏi liệu mình có thực sự lắng nghe hay chỉ yêu theo cách mình cho là đúng. Con có được quyền khác cha mẹ, được từ chối, được sống cuộc đời riêng hay không? Lòng biết ơn không thể nảy nở trong môi trường áp đặt, mà chỉ hình thành trong không gian an toàn, nơi đứa trẻ được tôn trọng như một cá thể độc lập.
Cuối cùng, cũng cần chấp nhận một sự thật không dễ dàng: dù nuôi dạy thế nào, vẫn có những đứa con trưởng thành không như mong đợi. Khi đó, điều cha mẹ cần làm không phải là dằn vặt bản thân bằng câu hỏi “mình đã sai ở đâu”, mà là học cách buông bớt kỳ vọng, giữ lấy phẩm giá và sự bình an của chính mình. Biết ơn là điều đáng quý, nhưng không phải thứ có thể ép buộc. Và đôi khi, bài học lớn nhất dành cho cả cha mẹ lẫn con cái chính là học cách yêu thương, mà không biến nhau thành con tin của sự hy sinh.
- Tân HLV Bồ Đào Nha nói về khả năng triệu tập Cristiano Ronaldo sau World Cup (10/07/26 23:08)
- Ô tô dừng sát đường ray bị tàu hỏa tông nát ở Hà Nội (10/07/26 22:50)
- Bé trai 6 tuổi mất tích khi đến nhà bà ngoại chơi ở Hà Tĩnh (10/07/26 22:32)
- Kia Syros bản thuần điện lộ thông số: Cùng cỡ Venue và Raize, phạm vi 520 km, bảo hành pin trọn đời (10/07/26 22:16)
- Phát hiện bao tải tiền nặng gần 34kg gần sân bay (10/07/26 22:00)
- IU - Lee Jong-suk bị nghi "rạn nứt tình cảm từ lâu" (10/07/26 21:41)
- Giả vờ mua hàng, người đàn ông nuốt chiếc nhẫn kim cương trị giá cả tỷ đồng (10/07/26 21:24)
- Danh tính các nạn nhân vụ 5 nữ sinh lớp 6 đuối nước ở Lâm Đồng (10/07/26 21:00)
- "Giáo sư Xoay" rút khỏi "Anh trai vượt ngàn chông gai" sau ồn ào, hé lộ đời tư kín tiếng ít ai biết (10/07/26 20:45)
- Lý do Đinh Tiến Dũng Giáo sư Cù Trọng Xoay đột ngột rút khỏi Anh trai vượt ngàn chông gai 2026 (10/07/26 20:30)