-
Sập bẫy "hợp đồng kỳ nghỉ": Người phụ nữ bị nhóm nhân viên Meli Club phối hợp "bào" sạch 5 tỷ đồng -
Tìm thấy nữ sinh lớp 7 mất tích sau cuộc gọi “khóc nấc” bất thường -
Nhận định bóng đá Đức vs Bờ Biển Ngà: Đức dễ áp đảo -
Người phụ nữ Việt Nam đưa súng cho chồng vượt ngục trước cổng tòa án ở Campuchia chính thức lĩnh án -
Người phụ nữ bị hai con sán dài 10 cm “làm tổ” trong tay vì thói quen dùng chung dao thớt -
Phẫn nộ tài khoản xe ôm công nghệ chụp lén phụ nữ, thách thức dư luận -
Bàng hoàng phát hiện thi thể bé gái sơ sinh trong chiếc túi xách bỏ trước cổng chùa -
Đối tượng dùng hung khí chém tài xế tại chung cư New Horizon ra đầu thú sau 5 ngày lẩn trốn -
Nữ thủ khoa lớp 10 Hà Nội năm 2026 từng đạt giải Nhất học sinh giỏi Văn -
Chỉ với 62 cú sút, Thổ Nhĩ Kỳ cay đắng chia tay sớm World Cup 2026
Tâm sự
13/02/2017 17:40Hối hận vì đã coi thường người vợ nhiễm HIV
| Ảnh minh họa |
Tôi 28 tuổi, cái tuổi thường người ta nói đang phát triển sự nghiệp. Tôi lớn lên trong gia đình gia giáo, theo đạo Phật và là con trai một, gặp gỡ kết hôn với em là con gái cả của gia đình có truyền thống theo đạo Công giáo. Khi cô ấy báo tin đã có thai, tôi thông báo cho gia đình biết để sắp xếp và không có sự đồng thuận bên nhà vợ nên chúng tôi chung sống mà không có được một đám cưới rình rang như bao cặp khác. Tôi nghĩ cũng thương em, là thân gái mà không được một cái lễ cưới thật là tội nghiệp. Em đồng ý về sống với tôi, không đòi hỏi bất cứ gì, cuộc sống cứ thế trôi đi trong căn phòng trọ của hai đứa.
Cho đến khi em chuẩn bị sinh, đưa vào bệnh viện bác sĩ báo dấu hiệu sinh bình thường nhưng kết quả test máu nhanh trước sinh phải chờ tới một tháng sau mới biết. Do gia đình quen biết rộng tìm hiểu nhanh thì được tin em bị nhiễm bệnh thế kỷ HIV. Khi cầm trên tay kết quả, mọi thứ đối với tôi như sụp đổ. Gia đình bắt tôi đi xét nghiệm, tôi có kết quả âm tính và được tư vấn rằng kháng thể tôi mạnh. Giá như tôi bị như em thì mọi chuyện đã khác. Khi xuất viện về ở cữ, gia đình tôi họp lại và đồng ý cho tôi tiếp tục chung sống với em mà không kỳ thị, vẫn thương yêu em như con ruột. Mọi chuyện xảy ra đều là do tôi, tận sâu thẳm lòng mình tôi cảm thấy uất ức và chán nản, lao vào cờ bạc và đổ nợ. Em vẫn tha thứ cho tôi, chịu đựng và làm phụ để trả nợ. Đến khi tôi tỉnh lại và làm lại từ đầu thì được gia đình hướng cho cái nghề gia truyền để học và làm theo. Bốn năm sau vợ sinh thêm một bé trai kháu khỉnh nữa nhờ uống thuốc phơi nhiễm trước sinh nên không bị nhiễm bệnh từ mẹ lây cho con.
Cho đến khi tay nghề vững vàng làm được tiền dư giả, tôi lại cảm thấy ghen tỵ với bạn bè vì họ có gia đình hạnh phúc, vợ không bị bệnh nan y. Tôi lại lao vào các cuộc hẹn hò với những người con gái mới quen, bất chấp mọi thứ. Khi vợ phát hiện được thì tôi đã gây sức ép với gia đình, kiếm đủ mọi chuyện để chia cắt tình cảm giữa mẹ chồng và chị chồng với nàng dâu. Tôi xua đuổi em đi, sức chịu đựng có hạn nên cuối cùng em chịu không nổi đã buông xuôi, dắt díu hai con ra nhà trọ sinh sống. Trong khoảng thời gian đó tôi hả hê lắm vì đã được toại nguyện, bỏ mặc ba mẹ con, tôi đi vui vẻ với những mối tình mới quen.
Sau hai tháng nộp đơn ly hôn và được tòa đồng ý (do tôi muốn thế), em rất buồn, có ý muốn hàn gắn lại vì con nhưng tôi đã phớt lờ đi. Tôi không hề nghĩ đến sự cực khổ của cô ấy với hai đứa con ngoài phòng trọ, phải loay hoay tự lo. Cho đến một ngày ba vợ tôi mất, tôi cùng về đưa tang với vợ. Cho đến khi về lại thành phố, có một đêm cô ấy bảo sợ ma không dám ngủ một mình (thời gian đó tôi trông cả hai đứa con, nghĩ rằng vợ vừa mất cha nên để cô ấy được nghỉ ngơi) mà tôi không nghĩ đến việc vợ cần an ủi lúc này. Hôm sau tôi cho con ngủ xong chạy xuống phòng với ý nghĩ an ủi thì vợ lại không có mặt ở phòng. Tự nhiên lúc đó tôi cuống lên tìm kiếm, tới tận 3h sáng tôi mới biết mình còn quan tâm và yêu cô ấy như thế nào. Lúc đó tôi mới cảm nhận được tình yêu và không thể thiếu cô ấy trong cuộc đời này.
Cho đến hôm nay ba vợ đã mất gần 100 ngày, thời gian qua tôi muốn quay lại và bỏ hết chuyện quá khứ để chung sống với vợ, lo cho các con, không còn tư tưởng kỳ thị cô ấy. Cô ấy lại lạnh nhạt bảo rằng đã hết sức chịu đựng vì tôi đã mang lại quá nhiều đau khổ cho cô ấy. Tôi ân hận thì đã muộn, giờ tôi phải làm như thế nào để vợ hiểu mà tha lỗi cho tôi.
Độc giả Doanh
Theo VnExpress.net
- Bé trai 8 tuổi đã suy thận giai đoạn cuối, "thủ phạm" là loại nước trẻ em, người lớn đều mê mẩn (35 phút trước)
- Ca sĩ 36 tuổi gặp biến cố sức khỏe nghiêm trọng (50 phút trước)
- Phát hiện thi thể hai vợ chồng sau vụ cháy rừng (1 giờ trước)
- Hưng Yên giao hơn 23ha đất cho Vinhomes làm nhà ở xã hội (1 giờ trước)
- Peter Schmeichel: HLV Bồ Đào Nha đang lãng phí thế hệ vàng (1 giờ trước)
- Bác sĩ hai bệnh viện cứu sống trẻ 11 tuổi bị ô tô cán qua người (1 giờ trước)
- Ronaldo lên tiếng giữa tâm bão bị cả đội Bồ Đào Nha "tẩy chay", nói đúng 3 từ nhưng được nể phục (2 giờ trước)
- Nỗi lòng người ông nhìn cháu nội ôm bảng thành tích khủng nhưng lúng túng trước việc nhà đơn giản (2 giờ trước)
- Hà Nội công bố điểm chuẩn lớp 10 năm 2026: Hơn 80 trường đồng loạt tăng điểm (2 giờ trước)
- FIFA chi nửa triệu bảng bồi thường vụ tuyển thủ Canada gãy chân tại World Cup (3 giờ trước)