-
Chi tiền tỷ thưởng nóng cho U23 Việt Nam nhưng bầu Đức lại đang dùng chiếc điện thoại chỉ vài triệu -
Con trai "bầu Thụy" được đề cử vào HĐQT Chứng khoán LPBank -
Điện tim trước nội soi dạ dày, tình cờ phát hiện nhồi máu cơ tim cấp -
Dùng bình giữ nhiệt uống cà phê suốt 20 năm, người đàn ông tử vong vì nhiễm độc chì - Chuyên gia cảnh báo gì? -
Giá vàng hôm nay 20-1 lập đỉnh mới: Vàng nhẫn bứt phá vượt vàng miếng, thị trường trong nước nóng chưa từng thấy -
CẢNH BÁO: Loại chảo "quốc dân" nhà nào cũng có đang âm thầm tàn phá lá gan, tăng gấp 3 lần nguy cơ bệnh tật -
Sáng nay khai mạc Đại hội Đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng -
"Cơn ác mộng" mang tên SSSS: 4 ký tự trên thẻ lên máy bay mà không hành khách nào muốn thấy -
Thông tin mới vụ sản phụ bị yêu cầu chuyển viện, chồng đỡ đẻ cho vợ ngay trên taxi ở TP.HCM -
Vụ bầu Đức tặng 160 căn hộ: Thông tin chi tiết về điều kiện để được nhận căn hộ chung cư xịn sò
Xã hội
18/09/2017 17:29Trẻ con không có quyền điểm thấp?
Bậc phụ huynh nào cũng mong muốn con mình hạnh phúc. Song, họ dễ dàng cảm nhận được hạnh phúc của bản thân hơn là hạnh phúc của con trẻ.
Như thường lệ, trước cái chết đau lòng của đứa trẻ, người ta lại mổ xẻ các nguyên nhân, phân tích các lựa chọn bằng những lời thông thái, xong rồi mọi chuyện sẽ qua đi, rồi lại tiếp tục có những đứa trẻ u uất vì kết quả học hành, đôi khi có đứa không vượt qua để rồi chọn đến cái chết để giải thoát. Bởi vì chúng không có quyền được học dốt.
![]() |
| Bậc phụ huynh nào cũng mong muốn con mình hạnh phúc. Song, họ dễ dàng cảm nhận được hạnh phúc của bản thân hơn là hạnh phúc của con trẻ. |
Khi một đứa trẻ tự tử vì nguyên nhân ban đầu là bị điểm kém, ai cũng đồng ý rằng học giỏi thì có ý nghĩa gì khi mà chỉ vì sức ép phải học giỏi đứa trẻ phải chết. Chỉ có điều, không nhiều người thực sự biết được giới hạn của những đứa trẻ, cho đến khi nó chọn cái chết.
Rất nhiều người trong chúng ta coi con cái là tài sản, là “của để dành”. Của cải thì phải mỗi ngày một nhiều hơn, đáp ứng tốt hơn nhu cầu hưởng thụ, khoe khoang của người sở hữu. Những đứa con, những món “của để dành” của các ông bố bà mẹ cũng thế, luôn phải đáp ứng nhu cầu khoe khoang không giới hạn của mẹ cha.
Những đứa trẻ không có bất cứ sự lựa chọn nào, bởi người ta mặc định rằng chúng biết gì mà lựa chọn. Bởi đã bao giờ trong đầu các phụ huynh mất đi ý niệm “dạy dỗ” bọn trẻ đâu. Khi những đứa trẻ bị “dạy dỗ” nghĩa là chúng đang mặc nhiên phải trở thành những con người như người khác mong muốn. Và đó là lựa chọn duy nhất của chúng, hoặc có thể tìm đến hành động cực đoan.
Từ bao giờ, và vì sao cái ý niệm con cái là “của để dành” trở nên phổ biến trong xã hội chúng ta? Có lẽ đã từ rất lâu rồi, khi mà câu nói “trẻ cậy cha, già cậy con” trở thành thành ngữ. Song, có lẽ chỉ đến bây giờ, khi mà nhu cầu khoe của trở nên mạnh mẽ hơn với sự hỗ trợ của các hình thức truyền thông mới thì sức ép phải trở nên lung linh của những đứa trẻ mới khiến căn bệnh trầm cảm của trẻ con bùng phát.
Người ta vẫn đổ tội cho ngành giáo dục với căn bệnh thành tích. Nhưng không có thầy cô giáo nào mang giấy khen của học trò lên facebook để khoe. Trong khi đó, mỗi dịp kết thúc năm học, facebook ngập thành tích học hành. Nhà trường, lẽ ra là nơi cung cấp các dịch vụ giáo dục, nhưng vì nhu cầu “khoe của” của một số bậc cha mẹ học sinh mà trở thành nơi ganh đua bằng cấp.
Bậc phụ huynh nào cũng mong muốn con mình hạnh phúc. Song, không ít người dễ dàng cảm nhận được hạnh phúc của bản thân hơn là hạnh phúc của con trẻ. Rất khó để cảm nhận niềm vui của con trẻ khi chúng được làm điều chúng thích, song cảm giác hưng phấn của việc đếm like khi khoe con thì lại rất gụi gần. Con trẻ cần hạnh phúc, song của cải thì phải để khoe!
Có những đứa trẻ dường như may mắn hơn những đứa trẻ khác, khi chúng hạnh phúc với việc trở thành giống như mong muốn của cha mẹ, khi những mong muốn của họ phù hợp với khả năng và sự lựa chọn của chúng. Nhưng đó không phải kết quả của sự “dạy dỗ”, đó là kết quả của sự sẻ chia. Người ta không sẻ chia với của cải, mà sẻ chia với con cái, như những người đồng hành trong cuộc đời của mình.
Con cái là “của để dành”, là một thứ tài sản của cha mẹ. Ý niệm đó, ngay từ đầu đã gây áp lực tới trẻ con, trước khi chúng hành động cực đoan vì trầm cảm.
Theo Phạm Trung Tuyến (VietNamNet)
- Triệt phá nhóm đối tượng trộm ô tô tải chở hàng trị giá 7 tỷ đồng (8 phút trước)
- Thai phụ mang thai tháng thứ 8 bị đá lăn trúng đầu và bụng (8 phút trước)
- Đan Mạch tăng cường quân sự tại Greenland: Lời đáp trả đanh thép trước tham vọng của ông Donald Trump (15 phút trước)
- Chi tiền tỷ thưởng nóng cho U23 Việt Nam nhưng bầu Đức lại đang dùng chiếc điện thoại chỉ vài triệu (22 phút trước)
- Toyota Fortuner thế hệ mới lộ diện: Ngoại hình hầm hố kiểu Hilux, sẵn sàng "so kè" Ford Everest (29 phút trước)
- Hẹn nhau qua mạng xã hội, hai nhóm học sinh mang hung khí rượt đuổi náo loạn đường phố (36 phút trước)
- ĐT Việt Nam tụt hạng trên BXH FIFA, lý do vì sao? (45 phút trước)
- DeepSeek sau “khoảnh khắc lịch sử” giờ ra sao? (46 phút trước)
- Diễn viên Việt gây sốt khi "đối đầu" với Kim Seon Ho và Go Youn Jung trong siêu phẩm Netflix toàn cầu (50 phút trước)
- Người dân đánh rơi 2 cây vàng xuống sông Hương, lực lượng tình nguyện lặn tìm xuyên đêm (57 phút trước)
