-
Cứu sống người phụ nữ ở Hà Nội định nhảy cầu tự tử vì một lý do đau lòng -
Từ năm 2026, bán hàng online trên sàn thay đổi lớn về thuế, ai được khấu trừ, ai phải quyết toán cuối năm? -
Tìm thấy 2 cây vàng trị giá hơn 300 triệu đồng người dân đánh rơi xuống sông Hương -
Hà Nội sẽ tổ chức câu lạc bộ làm quen giúp thanh niên kết hôn -
Sự thật về tin đồn "cán bộ công an bị đâm tử vong" gây xôn xao, công an cảnh báo khẩn -
Từ năm 2026, xe máy rẽ không xi nhan có thể bị phạt tới 14 triệu đồng, nhiều người bất ngờ vì mức xử phạt mới -
Bi kịch "ở rể": Thu nhập 25 triệu/tháng, nộp vợ gần hết vẫn không được quyền biếu Tết bố mẹ đẻ bằng nhà ngoại -
Đỉnh cao "Công ty nhà người ta": Hủy tăng ca cho nhân viên về xem U23 Việt Nam, tặng thêm suất thịt kho tàu gây bão MXH -
Phạt nguội "dồn dập" 24 giờ qua, camera AI ghi nhận loạt vi phạm giao thông khiến nhiều tài xế giật mình -
Thực hư quy định giáo viên phải vận động 95% phụ huynh đóng tiền mới được xếp loại xuất sắc
Gia đình
02/11/2016 15:21Cảm ơn chị, người đàn bà yêu chồng em
Anh đến với tôi vào lúc tôi đang thấy cô đơn nhất, chông chênh nhất trong chuyện tình cảm. Tôi lấy anh không hẳn vì tình yêu, mà chỉ là vì anh đến đúng thời điểm. Mà như sau này anh vẫn thường trêu: "Cao thủ không bằng tranh thủ".
Có lẽ anh cũng biết vị trí của mình trong mắt tôi, anh nói: Yêu em là việc của anh, nếu không muốn em không cần để ý, cũng đừng nghĩ ngợi.
Tôi đã quyết định nhận lời anh sau khi thất tình với một thiếu gia trẻ tuổi. Đó như là một cách chạy trốn nỗi đau. Như là câu trả lời cho những mong muốn của mẹ. Mẹ nói, người phụ nữ suy cho cùng, quan trọng nhất vẫn là có một người chồng tử tế. Và mẹ tin, anh là người đàn ông tử tế.
![]() |
| Ảnh minh họa |
Anh là một công chức nhà nước bình thường, anh bằng lòng với cuộc sống bình lặng. Anh có thời gian chăm chút tôi, lo toan việc nhà cửa. Anh để tôi thỏa sức sống với đam mê nghệ thuật của mình. Công việc của tôi hay có những chuyến đi xa, anh lo từng viên thuốc giảm đau, từng chai dầu gió. Anh yêu tôi như thế. Và tôi, đương nhiên nghĩ mình được quyền hưởng sự ưu ái đó vô điều kiện.
Kể cả sau này, khi đã có con, vì tính chất công việc của tôi, vẫn là anh chăm chút cho con nhiều hơn. Vì thế con gái tôi khác với những đứa trẻ khác, nó chỉ quấn bố ngay cả khi mẹ ở nhà. Mẹ vắng nhà cả tuần nó không thèm màng tới, nhưng bố chỉ đi vắng một hôm nó đã khản cổ khóc đòi. Cuộc sống trôi đi bình yên như thế, tuy có những điều không hoàn toàn giống như tôi mơ ước.
Thế nhưng một ngày, tôi đã không còn là tôi như trước đây. Không còn vẻ kiêu hãnh, tự tin. Có gì đó đã thay đổi. Có thật anh có người đàn bà khác? Tôi nghe cô bạn thân nói vậy, khi hơn một lần bắt gặp anh đi cùng chị ấy rất tình cảm.
Tôi vốn không muốn tin. Mẹ tôi từng bảo anh rất tử tế. Rốt cuộc anh tử tế đến mức nào? Hóa ra đàn ông, dù giàu có hay nghèo khổ, đẹp trai hay xấu xí, giảo hoạt hay hiền lành, cuối cùng cũng như nhau cả.
Không kìm lòng được, tôi hỏi anh: “Rõ ràng em chưa từng nghe anh kêu ca phàn nàn gì em. Anh vẫn chăm chút cho em từng ly từng tý một. Anh thay đổi khi nào và tại sao?”.
Tôi tưởng anh sẽ thảng thốt, sẽ trình bày lý do, sẽ xin tôi tha thứ. Hoặc ít ra thì cũng nói là “không có chuyện đó đâu, em hiểu nhầm rồi”. Nhưng anh chỉ chăm chú lặng nghe, rồi cau mày khổ sở: “Em có thể dành một chút thời gian để hiểu chồng em hơn được không? Người đàn ông đang ngồi trước mặt em, em đã hiểu chút nào chưa?”.
Tôi ngạc nhiên khi nhận được lời hẹn gặp của chị. Đã đến mức này rồi, đã đến lúc không còn cần giấu giếm hay sợ hãi? Tôi không muốn gặp nhau để ầm ĩ ghen tuông, để than trách chửi bới. Dù sao thì cũng cần một lời rõ ràng. Tôi ngồi trước mắt chị, cố nhìn kĩ để hiểu xem chồng tôi thích chị ấy ở điểm nào? Chị ta không có gì nổi bật, thậm chí là quá bình thường.
Trong câu chuyện ấy, tôi biết chị là đồng nghiệp, là bạn thân của chồng mình. Chị thương anh từ ngày chị mới chân ướt chân ráo đến cơ quan được anh tận tình giúp đỡ. Nhưng chị yêu đơn phương, yêu lặng lẽ.
Nghe chị nói, tôi ngạc nhiên với cả chính mình. Là vợ, tôi còn không hiểu chồng mình bằng một người đồng nghiệp chỉ gặp anh tám tiếng mỗi ngày ở công sở. Là vợ, mà tôi không biết khi nào anh đau, khi nào anh có chuyện vui, khi nào anh gặp trắc trở trong công việc. Tôi còn không biết anh bị đau dạ dày không thể ăn những món ăn có ớt. Không biết anh đã hoảng sợ ra sao khi con sốt giữa đêm mà vợ vắng nhà.
Tôi mải mê chạy theo thế giới nghệ thuật đầy sắc màu và sống động của tôi mà quên đi rằng anh cũng cần chia sẻ. Rằng anh cũng cần một bờ vai để dựa. Cần người thay anh đón con vào những ngày anh có việc đột xuất về muộn. Cần một người biết lắng nghe anh, cùng sẻ chia những bề bộn thường ngày. Oái oăm thay, người biết chia sẻ cùng anh không phải là tôi, mà là chị ấy.
Chị nói, anh không phản bội tôi, là chị cam tâm tình nguyện. Anh là mẫu người chị mơ ước, vững chắc và tin cậy, điềm đạm và chín chắn, chu đáo và nhiệt thành. Anh từng bảo với chị: “Giá như vợ anh cũng hiểu anh như em, nhưng có lẽ anh đã yêu cả sự vô tâm của cô ấy”.
Tôi trở về sau cuộc hẹn với bao day dứt nặng trĩu. Tôi có yêu chồng không? Tôi không biết. Nhưng tôi cần anh như một điểm tựa, như một bến bờ yên ổn. Giờ tôi mới nhớ có lần anh từng nói: yêu nhau có nghĩa là hai người cùng nắm tay nhau lội ngược dòng nước xiết, rất vất vả, rất khó khăn. Chỉ cần lơ là buông tay một chút thôi là dòng nước kia sẽ cuốn trôi đi mất không cách nào nắm tay nhau được nữa.
Cảm ơn chị, người đàn bà yêu anh. Chị đã kéo tôi về với gia đình của chính mình, buộc tôi phải thay đổi suy nghĩ và cách sống. Người đàn ông hiền lành và bình thường ấy hóa ra lại là mơ ước của bao nhiêu người. Anh yêu vợ thương con đấy.
Anh hiền lành và nghiêm túc đấy. Nhưng ai dám chắc anh sẽ không vì buồn chán mà thay đổi? Ai dám chắc anh sẽ không ngã lòng khi cô đơn? Giả như anh có người đàn bà khác, là tại tôi hay tại anh?! Trong những cuộc chia ly, có những lúc phần sai do người ở lại.
Vậy thôi, tôi sẽ bớt vô tâm đi, sẽ dành thời gian để hiểu chồng mình, sẽ học cách cho những yêu thương mà trước giờ vốn chỉ quen đón nhận. Giờ thì tôi nhận ra mẹ tôi nói đúng: Muốn biết một người đàn bà có hạnh phúc hay không, đừng nhìn vào công danh, đừng nhìn vào tiền bạc, chỉ cần nhìn vào người đàn ông đi bên đời họ.
Theo L.G (Dân Trí)
- Hơn 100 ô tô đâm nhau liên hoàn giữa bão tuyết mịt mù tại Mỹ (18:40)
- Tàu cá Khánh Hòa cùng 8 ngư dân mất tích bí ẩn, chỉ tìm thấy giàn lưới trôi dạt (18:32)
- Cựu Phó viện trưởng "vẽ" tổ chức quốc tế ảo, lừa hơn 1.400 thí sinh lĩnh án tù (18:26)
- Cơ sở giò chả dùng chất cấm, tuồn 300 tấn thực phẩm bẩn ra thị trường vẫn ngang nhiên hoạt động (18:15)
- Bố Xuân Bắc nấu cháo gà tiếp lửa cho con trai: "Nếu U23 Việt Nam vô địch, tôi sẽ làm 80 mâm cỗ mời cả làng" (54 phút trước)
- Cô gái yêu hai anh em sinh đôi cùng một lúc, thuê phòng sống chung và được gia đình ủng hộ (1 giờ trước)
- Sự thật sốc về đội trưởng U23 Khuất Văn Khang: Từng bỏ ăn 3 ngày vì bị bố cấm theo nghiệp cầu thủ (1 giờ trước)
- Mẹ của Thùy Tiên thông báo bất ngờ trên livestream, lần đầu nhắc đến con gái sau khi bị phạt 2 năm tù (1 giờ trước)
- Người yêu đe dọa tung clip riêng tư để "tống tiền", cô gái có pha xử lý khiến nhiều người ngỡ ngàng (1 giờ trước)
- Bảng giá xe Honda LEAD 2026 giữa tháng 1/2026: Giảm không phanh, lấn át Vision và SH Mode vì quá rẻ (2 giờ trước)
