-
Xôn xao thanh niên người nước ngoài tuyên bố U23 Việt Nam thắng U23 UAE sẽ nhảy sông hát Quốc ca -
Mẹ già trong bộ đồ công nhân lấm lem ngồi gục bên cầu chờ tin con, câu chuyện phía sau rơi nước mắt -
Giải mã nỗi lo "Đồ ăn qua đêm gây ung thư": Bác sĩ chỉ ra sai lầm tai hại và "thủ phạm" thực sự cần dè chừng -
VTV hé lộ tập cuối "Cách em 1 milimet": Cái kết trọn vẹn cho nhiều cặp đôi, riêng Tú vẫn khiến khán giả day dứt -
Công an cảnh báo nóng người dân tuyệt đối không làm điều này trên Zalo nếu không muốn mất sạch tiền -
Hà Nội: Ô tô Audi bốc cháy ngùn ngụt trước hầm chui Thanh Xuân, giao thông phong tỏa khẩn cấp -
Danh tính người đàn ông đòi tự thiêu, hất xăng vào người đại úy công an rồi châm lửa, hé lộ nguồn cơn -
Hiện trường kinh hoàng vụ tai nạn giữa 5 ô tô trên cao tốc Bắc Nam khiến 1 người tử vong tại chỗ -
Quản lý spa khách sạn nổi tiếng Đà Nẵng đầu thú: Tiết lộ "menu" mại dâm sốc tại khách sạn hạng sang -
Thực hư clip người phụ nữ cầm loa hô hào "Công an ngủ hết rồi, tí đi đua xe nhé"
Gia đình
16/11/2025 16:36Trở về chăm sóc mẹ kế ốm nặng, tôi càng ở lâu càng thấy những điều bất ổn đến gai người
Ngôi nhà này chưa bao giờ thực sự thuộc về tôi, đặc biệt kể từ khi bố kết hôn với mẹ kế - người phụ nữ luôn mang gương mặt cau có, như cả thế giới nợ bà điều gì. Nhiều lần tôi bỏ đi vì không chịu nổi tính khí thất thường của bà, nhưng cứ khi bố gặp chuyện, tôi lại trở về, như mắc kẹt trong vòng luẩn quẩn không lối thoát.
Bố ngồi bên giường bệnh với đôi vai gầy yếu, trong khi mẹ kế nằm đó, gầy rộc, thở khó nhọc. Khuôn mặt nghiêm nghị ngày nào của bà giờ đây dường như biến mất, nhưng tôi biết, chỉ cần bà khỏe lại chút ít, mọi thứ sẽ trở về đúng không khí căng thẳng mà tôi từng chịu đựng suốt nhiều năm.
“Con phải ở đây chăm bà. Nhà chẳng còn ai khác cả”, bố nhắc tôi, giọng nặng trĩu. Tôi nghe mà thấy đầu óc nặng nề. Tôi vẫn còn ghét bà – những lời chì chiết, những lần bà đặt điều với họ hàng, những bữa cơm căng thẳng khi tôi xuất hiện – vẫn còn nguyên trong tâm trí. Giờ đây, phải tự tay đút cháo, lau người, trở thành chỗ dựa cho một người mà tuổi trẻ tôi chỉ mong tránh xa, khiến tôi thấy ngột ngạt.
Tôi đề nghị thuê người chăm sóc thay mình. Tôi có tiền, đủ sức trả cho một người chuyên nghiệp, vừa sạch sẽ vừa giảm gánh nặng tâm lý. Nhưng ánh mắt bố nhìn tôi cứng như thép: “Không được. Con phải tự tay chăm. Đó mới là hiếu thảo”. Tôi muốn phản kháng nhưng nhìn gương mặt hốc hác vì mất ngủ của bố, tôi đành im lặng. Ông già đi nhiều, sợ mẹ kế ra đi mà hai bố con lại mang tiếng bạc bẽo trong mắt hàng xóm, họ hàng. Ông giữ sĩ diện, còn tôi là người gánh theo.
Những ngày đầu, tôi chỉ đứng ngoài cửa đưa thuốc rồi đi thẳng xuống bếp. Mẹ kế gọi “Hoàng” với giọng yếu nhưng vẫn mang âm sắc xoi mói cũ khiến tôi rùng mình. Tôi cố phớt lờ, tự nhủ chỉ cần thuê người xong là rời đi. Nhưng bố không cho phép; chỉ cần nghe tiếng người lạ, ông lập tức hỏi dồn: “Ai đấy? Con lại tính gọi người hả?”.

Tối đến, tôi lúng túng giữa hai thế lực: mẹ kế nằm một chỗ nhưng vẫn chỉ huy mọi việc, từ kê gối, bật đèn, nước uống, đến vị trí vật dụng; bố thì yếu ớt, ho sù sụ, vẫn cố gượng dậy để quan sát tôi chăm sóc bà. Tôi chăm chỉ, nhưng trong lòng chẳng mấy để tâm, chỉ làm cho xong.
Có đêm, tôi ngồi ngoài hiên, nhìn căn nhà tối mờ, tự hỏi tại sao đời mình luôn xoay quanh chữ “bổn phận”. Tôi đã trưởng thành, có công việc, cuộc sống riêng, nhưng vẫn phải trở về giữa lúc không muốn. Thời gian không làm lành vết thương gia đình, mà chỉ khiến chúng âm ỉ tồn tại.
Sáng nay, bố nhắc tôi nấu cháo cho bà. Tôi làm, lòng bực bội. Bà ăn được nửa rồi quay đi, nói no rồi. Tôi im lặng, dọn bát, sợ nếu đứng thêm một phút nữa sẽ nói ra những lời hối hận sau này. Mọi thứ cứ lặp đi lặp lại: tôi chăm vì ép buộc, bà nhận vì miễn cưỡng, bố cố níu kéo hình ảnh “gia đình hòa thuận” vốn chưa từng tồn tại.
Giữa những ràng buộc về tình thân, trách nhiệm và phẫn uất chưa giải tỏa, tôi thấy mình mắc kẹt ngay nơi gọi là nhà. Càng ở lâu, càng muốn chạy trốn. Nhưng bố yếu, mẹ kế nằm đó, ai sẽ chăm cả hai nếu tôi bỏ đi?
Tôi chợt nhận ra, có những vết xước trong gia đình không bao giờ biến mất, chỉ là chúng ta học cách chạm vào chúng nhẹ nhàng hơn. Quay về không hẳn vì hết giận, mà vì vẫn còn thương những ràng buộc khiến ta đau. Chăm sóc người từng làm mình tổn thương là bài học khó nhằn, buộc ta nhìn lại chính mình và những gì tưởng đã bỏ quên. Chỉ khi thấu hiểu rằng không ai hoàn hảo, ta mới bớt nặng lòng và tiếp tục bước tiếp trên con đường riêng.
- Nghệ sĩ Việt liên tục bị "gọi tên" trong tin đồn bắt giam: Huỳnh Lập và Phương Mỹ Chi đồng loạt lên tiếng (17/01/26 23:38)
- Mâu thuẫn khi uống cà phê, đối tượng dùng dao rựa rượt chém người giữa trung tâm TP. Huế (17/01/26 22:37)
- Old Trafford mở hội: Man Utd quật ngã Man City trong ngày ra mắt của Michael Carrick (17/01/26 21:49)
- U23 châu Á 2026: Trung Quốc đả bại Uzbekistan trong loạt luân lưu, hẹn quyết đấu Việt Nam tại bán kết (17/01/26 21:36)
- "Ông trùm" sòng bạc Hoàng Kế Mậu bị bắt: Cú đấm thép vào mạng lưới lừa đảo tại Campuchia (17/01/26 21:20)
- Đây là chiếc điện thoại Xiaomi giá hơn 8 triệu có camera xịn như Galaxy S25 Ultra (17/01/26 20:36)
- Mitsubishi Outlander PHEV 2026: Tầm hoạt động 690 km, mạnh 248 mã lực, giá từ hơn 950 triệu đồng (17/01/26 20:34)
- Iran cân nhắc kịch bản “đóng băng vĩnh viễn” Internet toàn cầu (17/01/26 20:10)
- Khởi tố đối tượng sát hại hai phụ nữ tại Hưng Yên với các tội danh đặc biệt nghiêm trọng (17/01/26 20:04)
- Bầu Đức thưởng nóng U23 Việt Nam 1 tỉ đồng, hứa thêm 2 tỉ nếu vượt qua bán kết (17/01/26 19:43)