-
Con rể cũ muốn tái hôn, bố mẹ vợ ban đầu ủng hộ nhưng lặng người khi biết cô dâu là ai -
Vụ 5 học sinh đuối nước thương tâm ở Phú Thọ: Nhóm trẻ tắm sông, di chuyển ra giữa dòng rồi gặp nạn -
Bộ Quốc phòng chuẩn bị tiếp nhận Khu liên hợp thể thao quốc gia Mỹ Đình -
Quảng Ninh ngập lụt, sạt lở nghiêm trọng vì mưa lớn kỷ lục -
Lộ diện người phụ nữ chửi bới, đánh tài xế ô tô lớn tuổi ở Hà Nội, công an tuyên bố sẽ xử nghiêm -
Cơn sốt "săn" váy cưới Việt của các cô dâu phương Tây -
Ô tô bay nóc, biến dạng sau tai nạn trên cao tốc Móng Cái - Hạ Long -
Nhiều thủ tục đăng kiểm được bãi bỏ, doanh nghiệp nhập khẩu xe giảm gánh nặng -
Nguyên nhân mâu thuẫn vụ nữ sinh lớp 6 ở Đắk Lắk bị nhóm bạn đánh hội đồng, tình hình hiện tại đáng lo -
Nhân chứng kể lại diễn biến hỗn loạn vụ 2 cô gái bị hành hung ở Xuân Đỉnh, người dân mở cửa cho trốn nhờ
Gia đình
16/11/2025 16:36Trở về chăm sóc mẹ kế ốm nặng, tôi càng ở lâu càng thấy những điều bất ổn đến gai người
Ngôi nhà này chưa bao giờ thực sự thuộc về tôi, đặc biệt kể từ khi bố kết hôn với mẹ kế - người phụ nữ luôn mang gương mặt cau có, như cả thế giới nợ bà điều gì. Nhiều lần tôi bỏ đi vì không chịu nổi tính khí thất thường của bà, nhưng cứ khi bố gặp chuyện, tôi lại trở về, như mắc kẹt trong vòng luẩn quẩn không lối thoát.
Bố ngồi bên giường bệnh với đôi vai gầy yếu, trong khi mẹ kế nằm đó, gầy rộc, thở khó nhọc. Khuôn mặt nghiêm nghị ngày nào của bà giờ đây dường như biến mất, nhưng tôi biết, chỉ cần bà khỏe lại chút ít, mọi thứ sẽ trở về đúng không khí căng thẳng mà tôi từng chịu đựng suốt nhiều năm.
“Con phải ở đây chăm bà. Nhà chẳng còn ai khác cả”, bố nhắc tôi, giọng nặng trĩu. Tôi nghe mà thấy đầu óc nặng nề. Tôi vẫn còn ghét bà – những lời chì chiết, những lần bà đặt điều với họ hàng, những bữa cơm căng thẳng khi tôi xuất hiện – vẫn còn nguyên trong tâm trí. Giờ đây, phải tự tay đút cháo, lau người, trở thành chỗ dựa cho một người mà tuổi trẻ tôi chỉ mong tránh xa, khiến tôi thấy ngột ngạt.
Tôi đề nghị thuê người chăm sóc thay mình. Tôi có tiền, đủ sức trả cho một người chuyên nghiệp, vừa sạch sẽ vừa giảm gánh nặng tâm lý. Nhưng ánh mắt bố nhìn tôi cứng như thép: “Không được. Con phải tự tay chăm. Đó mới là hiếu thảo”. Tôi muốn phản kháng nhưng nhìn gương mặt hốc hác vì mất ngủ của bố, tôi đành im lặng. Ông già đi nhiều, sợ mẹ kế ra đi mà hai bố con lại mang tiếng bạc bẽo trong mắt hàng xóm, họ hàng. Ông giữ sĩ diện, còn tôi là người gánh theo.
Những ngày đầu, tôi chỉ đứng ngoài cửa đưa thuốc rồi đi thẳng xuống bếp. Mẹ kế gọi “Hoàng” với giọng yếu nhưng vẫn mang âm sắc xoi mói cũ khiến tôi rùng mình. Tôi cố phớt lờ, tự nhủ chỉ cần thuê người xong là rời đi. Nhưng bố không cho phép; chỉ cần nghe tiếng người lạ, ông lập tức hỏi dồn: “Ai đấy? Con lại tính gọi người hả?”.

Tối đến, tôi lúng túng giữa hai thế lực: mẹ kế nằm một chỗ nhưng vẫn chỉ huy mọi việc, từ kê gối, bật đèn, nước uống, đến vị trí vật dụng; bố thì yếu ớt, ho sù sụ, vẫn cố gượng dậy để quan sát tôi chăm sóc bà. Tôi chăm chỉ, nhưng trong lòng chẳng mấy để tâm, chỉ làm cho xong.
Có đêm, tôi ngồi ngoài hiên, nhìn căn nhà tối mờ, tự hỏi tại sao đời mình luôn xoay quanh chữ “bổn phận”. Tôi đã trưởng thành, có công việc, cuộc sống riêng, nhưng vẫn phải trở về giữa lúc không muốn. Thời gian không làm lành vết thương gia đình, mà chỉ khiến chúng âm ỉ tồn tại.
Sáng nay, bố nhắc tôi nấu cháo cho bà. Tôi làm, lòng bực bội. Bà ăn được nửa rồi quay đi, nói no rồi. Tôi im lặng, dọn bát, sợ nếu đứng thêm một phút nữa sẽ nói ra những lời hối hận sau này. Mọi thứ cứ lặp đi lặp lại: tôi chăm vì ép buộc, bà nhận vì miễn cưỡng, bố cố níu kéo hình ảnh “gia đình hòa thuận” vốn chưa từng tồn tại.
Giữa những ràng buộc về tình thân, trách nhiệm và phẫn uất chưa giải tỏa, tôi thấy mình mắc kẹt ngay nơi gọi là nhà. Càng ở lâu, càng muốn chạy trốn. Nhưng bố yếu, mẹ kế nằm đó, ai sẽ chăm cả hai nếu tôi bỏ đi?
Tôi chợt nhận ra, có những vết xước trong gia đình không bao giờ biến mất, chỉ là chúng ta học cách chạm vào chúng nhẹ nhàng hơn. Quay về không hẳn vì hết giận, mà vì vẫn còn thương những ràng buộc khiến ta đau. Chăm sóc người từng làm mình tổn thương là bài học khó nhằn, buộc ta nhìn lại chính mình và những gì tưởng đã bỏ quên. Chỉ khi thấu hiểu rằng không ai hoàn hảo, ta mới bớt nặng lòng và tiếp tục bước tiếp trên con đường riêng.
- Trưởng khoa Dược bị bắt vì cầm đầu đường dây buôn lậu hơn 50 tấn caffeine sang "Tam giác vàng" (17:41)
- Mưa kỷ lục trút xuống một huyện ở Trung Quốc, hàng vạn người sơ tán khẩn cấp (17:22)
- Cháy chung cư ở TPHCM, hàng trăm cư dân tháo chạy thục mạng: Nguyên nhân từ vị trí không ai ngờ tới (17:10)
- Hà Nội triệt phá đường dây vận chuyển vàng lậu cực lớn: 8.000 cây vàng "ẩn" trong thiết bị điện tử (17:02)
- Bi kịch từ bức ảnh khoe tài sản trên mạng xã hội của cô gái gốc Việt (1 giờ trước)
- Trung Quốc siết kiểm tra nông sản nhập khẩu từ 1/6/2026 (1 giờ trước)
- Tránh xa ngay kiểu tư duy khan hiếm, đuổi khéo Thần tài mà 90% chúng ta vô tình phạm phải (1 giờ trước)
- Con rể cũ muốn tái hôn, bố mẹ vợ ban đầu ủng hộ nhưng lặng người khi biết cô dâu là ai (1 giờ trước)
- Giữa bão tin đồn mang thai với Huỳnh Phương, Khả Như bất ngờ lên tiếng "kêu cứu" (1 giờ trước)
- Philippines lo ngại bị cuốn vào vòng xoáy xung đột Đài Loan (1 giờ trước)