-
TP.HCM: Kinh hoàng khoảnh khắc 50m đường "biến mất" xuống lòng kênh sau tiếng động lớn -
Chuyện lạ ngày Tết: Nàng dâu "mừng rơi nước mắt" vì bị bố chồng gạt tên khỏi danh sách về quê -
Miền Bắc sắp chuyển rét đậm, rét hại do đón đợt không khí lạnh cường độ mạnh -
Hà Nội: Phân luồng, cấm đường hàng loạt tuyến phố quanh sân vận động Mỹ Đình từ ngày 18/1 -
Danh tính người phụ nữ hô hào đua xe ở Hà Nội, lời khai khi bị triệu tập lên làm việc với công an -
Chuyên gia cảnh báo: 4 thói quen "lười" đang âm thầm bào mòn tuổi thọ của bạn -
Tóc Tiên ly hôn Touliver sau 6 năm: Nhìn lại quan điểm sống tự do và lý do chưa từng sinh con -
Indonesia huy động lực lượng tìm kiếm máy bay mất tích, toàn bộ hành khách và thành viên chưa rõ số phận -
"Thuế quan đổi đất": Tổng thống Trump áp thuế 8 nước Châu Âu để mua bằng được Greenland -
U23 châu Á 2026: Xác định hai trận bán kết chưa từng có
Xã hội
18/06/2018 17:33Cô giáo về hưu 15 năm sống trên ốc đảo ở Vĩnh Phúc: Không ra chợ, không biết bệnh tật và không cần đến tiền!
Ốc đảo nơi chị em cô Nguyễn Minh Ngọc (69 tuổi) và cô Nguyễn Thị Môn (67 tuổi) sinh sống là một gò đất cây cối rậm rạp, rộng chừng 1 ha nổi lên giữa vùng đồng ruộng và sình lầy của xã Liên Hòa (Lập Thạch, Vĩnh Phúc).
Cô Ngọc cho biết, gia đình mình không phải người bản địa. Thời kỳ cách mạng, cha cô làm thầy thuốc Đông y, đi khắp nơi chữa bệnh cho mọi người. Năm 1948, khi ông qua nơi này thì thấy điều kiện tự nhiên thuận lợi, con người thân thiện nên đã dừng chân ở lại, mang cả gia đình đến đây lập nghiệp.
Trên đảo hiện tại vẫn giữ được nhiều nét tự nhiên thuần túy. Không khí trên đảo còn giữ được sự trong lành và yên tĩnh như một khu rừng nguyên sinh thực thụ. "Chúng tôi không cày xới sửa sang gì, cây cối mọc đâu thì để đó. Duy chỉ có cây thuốc từ thời bố tôi đưa từ nhiều nơi về trồng, hiện giờ tôi cũng đi đến đâu thấy cây thuốc hay lại sưu tầm về, nên trên đảo cũng như một vườn thuốc. Đảo cũng còn nhiều động vật hoang dã như cầy, cáo, chim muông...", cô Ngọc nói.
Đảo khá tách biệt với thế giới bên ngoài, nằm giữa một vùng đồng ruộng và sình lầy. Hằng ngày có một con đường nhỏ nối liền với làng, tuy nhiên mùa mưa thì con đường biến mất, đảo trở thành nơi hoàn toàn biệt lập.
Trên đảo, chị em cô Ngọc tự cấp tự túc được hầu hết những nhu cầu cần thiết của cuộc sống. Hai người trồng một mẩu ruộng, đủ lúa ăn quanh năm, trong vườn trồng nhiều cây ăn quả, rau đậu... Hai chị em cô Ngọc cũng đào một cái ao nuôi cá, nuôi 2 con bò, một đàn lợn, một đàn gà.
Để cuộc sống thêm phong phú, các cô nuôi một đàn chó và một đàn chim, vừa bầu bạn, và là người gác cửa, mỗi lần có khách là đàn chim kêu ríu rít, đàn chó ra sủa râm ran cả đảo.
Thực phẩm không ăn hết, các cô muối thành những mắm tôm, mắm tép, tương cà... hoặc phơi khô để ăn vào những ngày mưa gió. Trên đảo cũng có một giếng khơi, nước trong và sạch quanh năm. Hằng ngày hai người ăn những thứ mình làm ra, uống nước nấu từ những cây lá thuốc trên đảo, rất ít khi cần đến những sản phẩm từ bên ngoài, ngoại trừ muối.
Cuộc sống không biết đến chợ, không biết bệnh tật và không cần đến tiền.
Cô Môn sống ở đây từ bé, chưa từng đi khỏi đảo lâu ngày, có chăng chỉ ra ngoài đi du lịch, thăm thú anh em họ hàng vài ngày rồi lại quay về. Cô Ngọc vốn là một giáo viên Tiểu học ở Phú Thọ, sau khi nghỉ hưu cũng chuyển về ở cùng em gái mình. Gia đình các cô có 7 chị em, tuy nhiên 5 người đã đi làm ăn xa, lâu lâu mới về thăm nhà.
Cô Môn cho biết, vì quá thích cuộc sống trên đảo nên các cô đều không lấy chồng, hàng ngày sống nương tựa vào nhau. "Nhiều người bên ngoài cũng dị nghị cuộc sống chúng tôi, có người còn gọi chúng tôi là người rừng. Thế nhưng mặc kệ, mình cứ sống cuộc sống của mình, ai nói gì mặc họ", cô Môn chia sẻ.
"Các nhu cầu cho cuộc sống mình đều tự túc được hết, thực phẩm làm ra không ăn hết còn mang đi cho, đi bán, nhưng tiền cũng chả để làm gì. Có chăng ra chợ chỉ để mua gói muối hay mua con giống, cây giống, ngoài ra không mua thêm gì khác.
Chúng tôi có một chiếc ti vi để cập nhật tin tức, cũng thường mua sách về đọc để nâng cao kiến thức, nhất là những kiến thức liên quan đến rèn luyện sức khỏe hay chăn nuôi, trồng trọt vì những kiến thức này liên quan trực tiếp đến cuộc sống. Mỗi buổi sáng và chiều, chúng tôi đều bỏ ra chừng 30 phút đến một giờ đồng hồ để chạy thể dục, vừa chạy để rèn luyện sức khỏe, vừa vào làng để biết cuộc sống trong làng", cô Ngọc nói.



Vì là giáo viên về hưu nên có một khoản lương hưu, có thêm thu nhập từ cây trồng vật nuôi trên đảo nhưng lại ít phải chi cho khoản gì, hai chị em cô Ngọc thường xuyên dùng tiền nhàn rỗi để đi du lịch.
"15 năm rồi chúng tôi chẳng biết bệnh tật là gì, chắc mình có chế độ ăn hợp lý, thức ăn sạch và rèn luyện thường xuyên nên mới vậy. Tiền không chi cho việc gì nên chúng tôi hay đi du lịch, những điểm du lịch lân cận thì năm nào cũng đi. Có vài lần đi xuyên Việt, cứ ngày đi đêm nghỉ, đến giờ đã đi được rất nhiều nơi rồi", cô Ngọc chia sẻ.
Theo Bá Cường (Trí Thức Trẻ)
- Hàng nghìn người dân Greenland xuống đường biểu tình phản đối ông Trump: "Hòn đảo này không phải để bán!" (17:25)
- Vợ ca sĩ Khánh Phương bị Thanh tra Chứng khoán phạt hàng trăm triệu đồng: Chuyện gì đây? (17:07)
- Phẫn nộ "nhân tính" kẻ buôn người: Bán 2 bé gái vào quán karaoke rồi ngang nhiên tống tiền cha mẹ (17:02)
- Tạm giữ hình sự tài xế xe khách trong vụ tai nạn thảm khốc khiến 3 người tử vong trên Quốc lộ 6 (1 giờ trước)
- TP.HCM: Kinh hoàng khoảnh khắc 50m đường "biến mất" xuống lòng kênh sau tiếng động lớn (1 giờ trước)
- Chuyện lạ ngày Tết: Nàng dâu "mừng rơi nước mắt" vì bị bố chồng gạt tên khỏi danh sách về quê (1 giờ trước)
- Đây là chiếc điện thoại Xiaomi giá hơn 7 triệu có camera xịn ngang ngửa Galaxy S25 Ultra (1 giờ trước)
- Việt "Bài" và đường dây cá độ bóng đá nghìn tỷ: Tổ chức kín kẽ, công an mất nhiều tháng điều tra (1 giờ trước)
- Báo Trung Quốc: "U23 Trung Quốc không thể chỉ trông chờ thủ môn để thắng U23 Việt Nam (1 giờ trước)
- Miền Bắc sắp chuyển rét đậm, rét hại do đón đợt không khí lạnh cường độ mạnh (1 giờ trước)