Từ một đề nghị ngủ riêng để giải tỏa mệt mỏi, người đàn ông phát hiện khoảng cách vợ chồng không chỉ nằm ở hai căn phòng, mà còn ở một người thứ ba.

Ở tuổi 42, người đàn ông này từng tin rằng cuộc hôn nhân gần 15 năm của mình đủ bền để vượt qua những giai đoạn mệt mỏi thường thấy. Anh và vợ, kém anh 6 tuổi, có một con trai đang học cấp hai. Gia đình không dư dả nhưng ổn định, sinh hoạt đều đặn, ít sóng gió. Cho đến khi vợ anh nói rằng cô cần ngủ riêng.

Ba tháng trước, người vợ liên tục than phiền về stress và mất ngủ. Ban đầu, đó chỉ là những câu nói vu vơ về sự mệt mỏi. Sau đó, cô đề nghị tách phòng ngủ để có không gian nghỉ ngơi. Người chồng không khỏi bất ngờ, thậm chí phản đối, bởi với anh, việc ngủ riêng khi không có mâu thuẫn rõ ràng là điều khó chấp nhận. Tuy nhiên, trước thái độ cương quyết của vợ và nỗi lo không khí gia đình thêm căng thẳng, anh đành miễn cưỡng đồng ý.

Bị vợ nghi ngờ ngoại tình với người khác rồi đập nát điện thoại, chồng phẫn uất làm một việc dẫn đến kết cục không ai tưởng tượng nổi

Từ ngày đó, anh chuyển sang ngủ ở phòng làm việc. Bữa cơm gia đình vẫn đủ mặt, các cuộc trò chuyện vẫn xoay quanh con cái và những việc cần thiết, nhưng sự thân mật dần biến mất. Không còn những câu hỏi han nhỏ nhặt, không còn cảm giác gắn bó quen thuộc. Anh bắt đầu thấy mình giống người ở chung nhà hơn là một người chồng.

Sự thay đổi ấy không chỉ khiến anh bất an mà còn lọt vào mắt con trai. Khi cậu bé hỏi vì sao bố không còn ngủ cùng mẹ, anh chỉ cười trừ, đưa ra một lý do chính anh cũng thấy gượng gạo. Anh cố tự trấn an rằng vợ thực sự cần thời gian, rằng mình không nên đa nghi. Nhưng cảm giác bất ổn ngày một lớn dần.

Công việc xây dựng khiến anh thường xuyên đi công tác xa. Trong một chuyến đi tỉnh, công việc kết thúc sớm, gần nửa đêm anh quyết định lái xe về nhà mà không báo trước. Căn nhà tối om, chỉ có ánh đèn mờ hắt ra từ phòng ngủ. Khi bước lại gần, anh nghe thấy tiếng vợ nói chuyện qua điện thoại, giọng nhẹ nhàng và dịu dàng, hoàn toàn khác với vẻ mệt mỏi thường ngày.

Đứng trước cánh cửa khép hờ, anh chết lặng khi nghe vợ gọi người đàn ông ở đầu dây bên kia bằng những lời thân mật, bày tỏ nỗi nhớ và sự mong chờ. Đêm đó, anh ngồi trong bóng tối rất lâu, không thể chợp mắt.

Sáng hôm sau, mọi thứ lại trở về vẻ bình thường đến lạnh lùng. Vợ anh hỏi han chuyến đi, pha cà phê, cư xử như chưa có điều gì xảy ra. Chính sự bình thản ấy khiến anh cảm thấy xa lạ và ngột ngạt hơn bao giờ hết.

Vài ngày sau, khi đón con đi học về, cậu bé vô tư kể rằng mẹ cho em nói chuyện với một “chú” qua video, hứa hẹn sẽ dẫn đi ăn gà rán. Khi bị hỏi dồn, con trai ngây thơ nói đó là người thường xuyên gọi cho mẹ và mẹ dặn không được kể với bố vì sợ bố buồn. Khoảnh khắc ấy, người đàn ông cảm thấy như có thứ gì đó vỡ vụn trong lòng.

Bữa cơm gia đình vẫn diễn ra, tiếng cười của vợ, câu chuyện của con vẫn vang lên, nhưng anh nhận ra niềm tin của mình đã không còn nguyên vẹn. Với anh, sự phản bội không chỉ là một hành động cụ thể, mà bắt đầu từ lúc một người mở cánh cửa cảm xúc của mình cho người khác bước vào, trong khi người bạn đời bị đẩy ra ngoài.

Đến nay, anh vẫn chưa đủ can đảm để đối diện và nói thẳng với vợ. Anh sợ câu trả lời sẽ buộc mình phải lựa chọn giữa việc tha thứ cho sự phản bội hoặc chấp nhận nguy cơ gia đình tan vỡ. Nhưng sự im lặng cũng khiến anh mắc kẹt trong hoài nghi và dằn vặt, không lối thoát.

HL (SHTT)