-
Elon Musk và mạng xã hội X chính thức bị điều tra hình sự -
Nhân chứng kể lại toàn bộ vụ xe ôm rút hung khí đe dọa, thu 700.000 đồng của hai vợ chồng ở Hà Nội -
Vợ bàng hoàng phát hiện bí mật của chồng sau buổi họp lớp nhờ lịch sử ChatGPT -
Nam công nhân bị máy xay mủ cao su cuốn tử vong -
Bão số 5 Hagupit tăng cấp nhanh "chóng mặt" đầu mùa bão 2026, Việt Nam chịu ảnh hưởng ra sao? -
Nhiều điểm đổi mới trong cơ cấu nhân sự Ủy ban Trung ương MTTQ Việt Nam khóa XI -
Thủ tướng Sri Lanka ra sân bay đón Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm -
Toan tính đón con về khi vợ cũ lấy chồng giàu, người đàn ông "câm nín" trước lời chất vấn đanh thép -
Hà Nội dự kiến thu phí vỉa hè tối đa 400.000 đồng/m2 -
Vàng miếng SJC nhẫn 9999 tăng 1,5 triệu sau một đêm, giá cả leo đỉnh mới
Giới trẻ
01/11/2024 00:17Bạn bố chồng đến chơi, con dâu không chào, bỏ lên gác, đóng sầm cửa
Tôi năm nay hơn 70 tuổi.
Vợ mất rồi nên tôi lủi thủi một mình ở quê. Con trai không yên tâm với căn bệnh huyết áp cao của tôi nên nhất mực đòi đưa tôi lên ở cùng trên thành phố.
Dù ngại sống trong nhà các con nhưng tôi không biết làm cách nào để từ chối. Một là tôi lo hàng xóm sẽ dị nghị về con, hai là tôi cũng sợ mình bệnh tật ốm đau không ai biết.
Sau cùng, tôi quyết định gói ghém đồ đạc lên thành phố ở. Mới có mấy tháng thôi, tôi như trải qua một cơn ác mộng dài, ở không được, về cũng chẳng xong.
Con trai tôi khá giàu, ở nhà sang, đi xe xịn nhưng chúng không có hàng xóm. Hai vợ chồng lo đi làm, tối về nhà đóng cửa, nói chuyện với nhau, không qua lại, giao thiệp với những người xung quanh.
Các cháu tôi cũng sinh hoạt cùng một kiểu như vậy. Ngoài giờ đi học ban ngày, tối nào các cháu cũng học thêm tới tận khuya. Đến thời gian trò chuyện với ông nội đôi câu, các cháu cũng không có.
Tôi muốn đỡ chút việc nhà nhưng các con không cần vì đã có người giúp việc. Có lần tôi đi chợ mua thức ăn về nấu nướng, con dâu không thích, nói tôi mua đồ kém chất lượng. Từ đó, tôi không làm gì nữa.
Tôi bị tiểu đường, có nhiều món không thể ăn, nhưng trên mâm cơm, món nào cũng được nêm đường theo ý thích của con dâu.
Tôi nói thì con dâu bảo: “Bố ăn dần là quen, ở đâu quen đấy bố ạ. Cả nhà con ăn thế này nhiều năm rồi. Chúng con bận không thể lo thực đơn riêng cho bố được đâu ạ”. Câu nói ấy khiến tôi câm nín.
Ở thành phố, tôi không có bạn bè, chỉ quanh quẩn trong ngôi nhà 4 tầng rồi lại ra ngoài ngồi ghế đá. May mắn, tôi gặp được 1, 2 người hàng xóm cũng từ quê lên ở với con cháu nên có người trò chuyện.
Mỗi lần nhìn thấy tôi nói chuyện với những người đó, các con lại tỏ vẻ không vui. Con trai, con dâu nhắc tôi cẩn thận tiếp xúc với “người ở quê”.
Mỗi chiều, khi con cái đi làm về, tôi muốn trò chuyện với chúng nhưng sợ mình làm phiền. Tôi chỉ biết ngồi tĩnh lặng nơi góc nhà, nghe tiếng xe cộ ngoài đường và nhớ quê da diết.
Ở đây, tôi cảm giác như mình đang lạc lõng giữa những người mình yêu thương nhất, như người khách lạ sống nhờ.
Đôi lúc tôi muốn về quê, nơi có ngôi nhà cũ và hàng xóm láng giềng, nhưng nghĩ đến cảnh sống một mình, lúc ốm yếu, đau đớn không có ai bên cạnh, tôi lại chùn bước.
Không ít lần tôi muốn tâm sự với con trai về nỗi buồn cô đơn của mình nhưng rồi lại thôi, sợ làm con phiền lòng.
Mới đây, có ông bạn học cũ biết tôi lên sống cùng các con, cùng thành phố với ông ấy nên gọi điện hẹn gặp. Tôi mừng quýnh nói với các con rằng, tôi có bạn sắp đến nhà chơi.
Hôm đó, khi tôi đang vui vẻ nói chuyện với bạn thì con dâu đi làm về. Nhìn thấy bạn của bố nhưng con dâu không chào, vội vã lên gác, đóng sầm cửa. Tôi xấu hổ với bạn nên tìm lý do nói giảm nói tránh giúp con.
Gần 18h, tôi cũng không thấy con dâu xuống hỏi chuyện cơm nước, ngỏ ý giữ bạn của bố ở lại ăn cơm. Tôi đành nói với bạn, đợi con trai tôi về sẽ đưa cả nhà đi ăn hàng. Nhưng dù giữ thế nào, ông bạn cũng không ở lại.
Lúc bạn về, con dâu mới xuống hỏi ráo hoảnh: "Bạn bố ở tận đâu mà đến chơi tới giờ này ạ?".
Hôm sau, con trai nhắc khéo: “Vợ con không thích có người lạ đến nhà”. Tôi tối sầm mặt, lòng buồn vô hạn.
Những ngày tháng tuổi già tưởng sẽ yên ổn và thanh thản nhưng giờ đây tôi chỉ thấy mình đang đối diện với nỗi buồn chông chênh.
Nuôi con từng ấy năm, con trưởng thành để rồi tôi lại phải chịu nỗi ấm ức này. Ở nhà các con mà tôi chẳng khác gì người đi ở nhờ. Tôi tự hỏi liệu mình có thể tiếp tục sống như thế này tới bao giờ?
Theo PV (VietNamNet)
- Hà Nội: Đại úy công an bị thanh niên vi phạm giao thông tông gãy chân, hé lộ thông tin về đối tượng (10:38)
- Elon Musk và mạng xã hội X chính thức bị điều tra hình sự (10:33)
- Sau BMW và Mercedes, tới lượt Audi giảm giá hàng loạt xe sang tại Việt Nam, mức ưu đãi cao nhất tới 300 triệu đồng (10:28)
- Nhân chứng kể lại toàn bộ vụ xe ôm rút hung khí đe dọa, thu 700.000 đồng của hai vợ chồng ở Hà Nội (10:23)
- Vợ bàng hoàng phát hiện bí mật của chồng sau buổi họp lớp nhờ lịch sử ChatGPT (10:14)
- Đàm Vĩnh Hưng bất ngờ thông báo ngừng hát phòng trà sau hơn 2 thập kỷ (10:11)
- Du lịch Thái Lan sắp không còn “rẻ như trước”, phí sân bay tăng mạnh từ giữa năm 2026 (10:09)
- Bác sĩ phẫu thuật thừa nhận "quá rối loạn" dẫn đến cắt nhầm gan khiến bệnh nhân tử vong (10:05)
- Nam công nhân bị máy xay mủ cao su cuốn tử vong (10:05)
- Hà Nội: Điều tra vụ đôi vợ chồng bị xe ôm "chặt chém", dùng vật nhọn đe dọa cướp tiền (47 phút trước)