-
Sanae Takaichi: "Sói đơn độc" trên hành trình tái thiết quyền lực và vị thế Nhật Bản -
Hành trình "rải" tiền của Giám đốc doanh nghiệp để "thông chốt" các gói thầu nghìn tỷ -
Dự báo thời tiết Tết Bính Ngọ: Miền Bắc đón rét đậm, miền Nam đề phòng mưa trái mùa -
Lý do lực lượng chức năng phải chờ đến 5/2 mới bắt nghi phạm cuối vụ cướp ngân hàng -
Vụ 3 người trong cùng gia đình tử vong ở Hà Tĩnh: Hé lộ hoàn cảnh nạn nhân rất khó khăn -
Nghi phạm trong vụ cướp ngân hàng ở Gia Lai từng dùng súng AK giết người sẽ bị xử lý thế nào? -
Cái kết cuối cùng vụ cô giáo tự sửa bài thi tiếng Anh của 19 học sinh, nhà trường lên tiếng vụ dạy thêm -
Hà Nội siết chặt phạt nguội vỉa hè bằng camera, hàng trăm quán ăn bất ngờ bị xử lý chỉ trong hai ngày -
Rút tiết kiệm "đu đỉnh" bạc, nhà đầu tư mất hàng trăm triệu đồng chỉ sau một tuần -
Nghẹt thở giải cứu 3 người kẹt trong cơ sở mai táng bốc cháy ngùn ngụt ở TP.HCM
Giới trẻ
11/03/2025 16:21Đi họp lớp, người bạn nghèo bị chê cười vì làm công nhân: Đến lúc thanh toán, tất cả chết điếng vì 1 hành động của anh ta
Trong mắt nhiều người, có hai kiểu người thường không tham gia họp lớp: Một là những người thành đạt, bận rộn với công việc và không có thời gian, hai là những người gặp khó khăn, cảm thấy tự ti mà không dám xuất hiện.
Cách đây không lâu, tôi tham gia một buổi họp lớp cấp ba. Và quả thật, đó là một lần chứng kiến đủ mọi thái độ của con người!
Thực ra, ban đầu tôi không định đi. Sau khi tốt nghiệp, tôi từng gửi hồ sơ xin việc và nhanh chóng nhận được thông báo phỏng vấn. Công việc hiện tại của tôi là công nhân xưởng, lương và chế độ cũng tạm ổn. Vì công ty có lịch tăng ca, nếu xin nghỉ sẽ bị trừ lương. Nhưng tổ trưởng của tôi khuyên: "Họp lớp mấy năm mới có một lần, đừng vì cái nhỏ mà bỏ lỡ điều quan trọng." Nghĩ cũng phải, tôi quyết định xin nghỉ trước để tham gia.
Bước vào phòng tiệc, tôi vui vẻ chào hỏi bạn bè cũ. Bao năm không gặp, cảm giác thật thân thuộc. Nhưng rồi, tôi bất giác chú ý đến một người đàn ông ngồi thu mình ở góc bàn, cắm cúi nghịch điện thoại. Tôi định bảo anh ấy đi nhầm phòng, vì đây là buổi họp lớp của chúng tôi. Nhưng khi tiến lại gần, tôi sững người—đó là Trương Cường, bạn học cũ của tôi. Làn da anh rám nắng, dáng người gầy gò đến mức suýt nữa tôi không nhận ra.
Trong bữa ăn, sau màn hỏi thăm xã giao, mọi người bắt đầu khoe về cuộc sống hiện tại. Người thì làm nhân viên văn phòng, ra vào những tòa cao ốc sang trọng; người thì thi đậu công chức, có công việc ổn định. Đến lượt Trương Cường, anh thản nhiên nói: "Tôi bây giờ làm công nhân xây dựng, năm nay 30 tuổi, vẫn còn độc thân. Nếu có ai quen cô gái nào tốt, giới thiệu giúp tôi nhé!".
Câu nói của anh lập tức làm cả bàn cười ồ lên. Có người mỉa mai: "Làm công nhân mà cũng dám đi họp lớp sao?" Người khác lại châm chọc: "Bảo sao còn độc thân, hóa ra vẫn chỉ là một gã công nhân!"
Không nhịn được, tôi lên tiếng bênh vực: "Dù sao cũng là bạn học cũ, sao phải phân biệt đối xử như vậy?"
Nhưng đáp lại tôi là những cái cười khẩy: "Một công nhân xưởng như cậu cũng có tư cách lên tiếng à?".
Không khí bữa tiệc trở nên nặng nề. Đến khi thanh toán, lớp trưởng thông báo tổng hóa đơn là 8.100 tệ (khoảng 28 triệu đồng), chia đều mỗi người 300 tệ (khoảng 1 triệu đồng). Đang chán nản vì bị xem thường, tôi bỗng nghe thấy Trương Cường bình thản nói: "Không cần đâu, tôi đã thanh toán hết rồi".
Cả phòng sững sờ. Có người không tin: "Cậu là công nhân xây dựng, lấy đâu ra tiền mà mời cả lớp?
Trương Cường chỉ mỉm cười: "Đúng là tôi từng làm công nhân ba năm. Nhưng sau đó, tôi có cơ hội đầu tư vào một số dự án xây dựng và hiện đang làm chủ một công ty nhỏ. Nhà hàng chúng ta đang ngồi hôm nay cũng là một công trình do công ty tôi phụ trách. Tôi mặc đồ công nhân vì muốn gợi lại ký ức thời trẻ, chứ không phải để bị đánh giá qua vẻ bề ngoài. Còn chuyện tôi vẫn độc thân, đơn giản là vì tôi không thích những cô gái quá coi trọng vật chất".
Nói xong, anh đứng dậy, không thèm ngoảnh lại. Chỉ còn những người bạn học cũ của tôi ngồi đó, im lặng, sững sờ - bị chính những lời nói của mình đánh một cú đau điếng.
Câu chuyện của Trương Cường khiến tôi nhận ra: Chúng ta không thể đánh giá một con người chỉ qua vẻ bề ngoài. Trong xã hội này, sự giàu có không nằm ở việc bạn mặc gì hay làm công việc gì, mà phụ thuộc vào tư duy tài chính và cách bạn quản lý tiền bạc. Sự giàu có thực sự không nằm ở chiếc áo bạn mặc, chiếc xe bạn đi, mà ở tư duy tài chính.
Trương Cương không ngại mặc đồ lao động đi họp lớp, vì với anh, giá trị con người không nằm ở lớp vỏ bên ngoài. Nhưng thật đáng tiếc, không phải ai cũng hiểu điều đó.
Theo Nguyệt (Nguoiduatin.vn)
- "Cơn bão" phân biệt chủng tộc tại Nhà Trắng: Ông Trump đổ lỗi cho trợ lý, tuyên bố không xin lỗi (09:30)
- Đồng – kim loại thầm lặng bất ngờ trở thành tâm điểm của năm 2026 (09:16)
- MU lên danh sách 4 HLV thay Carrick (09:09)
- Hồng Đăng tái xuất màn ảnh với vai phản diện trong "Đồng hồ đếm ngược" (09:07)
- Sức mạnh lòng dân: "Vũ khí" bí mật giúp phá nhanh vụ cướp ngân hàng tại Gia Lai (09:02)
- Quán bia ở Hà Nội bốc cháy dữ dội lúc rạng sáng, lửa đỏ rực một góc đường (09:00)
- Sanae Takaichi: "Sói đơn độc" trên hành trình tái thiết quyền lực và vị thế Nhật Bản (1 giờ trước)
- Báo Anh: Ronaldo ngầm cảnh báo có thể rời Saudi Arabia sớm (1 giờ trước)
- Sính lễ trở thành "thương vụ" thu hồi vốn: Khi phụ nữ không có "tiếng nói" trong hôn nhân của chính mình (1 giờ trước)
- Lợi dụng chính sách khoan hồng để bỏ trốn, "nữ quái" lĩnh án 22 năm tù sa lưới tại Hà Nội (1 giờ trước)