-
Bóng đá Đông Nam Á đứng trước cơ hội lịch sử: U23 Việt Nam và U23 Thái Lan cùng dắt tay nhau vào Tứ kết? -
Hơn 100 người ngộ độc sau khi ăn bánh mì: Cơ sở ở Phú Mỹ bị ‘tuýt còi’, mức phạt khiến nhiều người sốc -
Vụ ôtô 5 chỗ bị vò nát sau tai nạn liên hoàn: Gia đình thông tin nóng về tình hình 4 người trong xe -
Cô gái mặc bikini chơi pickleball chính thức lên tiếng sau loạt tranh cãi, tuyên bố 1 câu "xanh rờn" -
Lễ tang Đại tướng Lê Văn Dũng được tổ chức theo nghi thức cấp Nhà nước -
Hoàng Hoa Trung – chủ dự án Nuôi Em đồng loạt bị réo tên trên các page lớn, rộ tin đồn gặp biến lớn? -
Đồ hộp Hạ Long bất ngờ đăng thông báo về công nghệ "tiêu diệt virus tả lợn châu Phi" rồi nhanh chóng gỡ bỏ -
Bê bối thịt bẩn Đồ hộp Hạ Long: Ai đứng sau "lỗ hổng" quản lý khiến người tiêu dùng hoang mang? -
Em gái Đặng Văn Lâm "lột xác" ngoạn mục tuổi 18: Visual "lai tây" cực phẩm, chiều cao 1m80 chuẩn siêu mẫu -
Công bố danh sách phạt nguội 24 giờ qua tại Hà Nội, camera AI giao thông ghi nhận hàng loạt vi phạm bất ngờ
Giới trẻ
04/04/2021 19:01Tại sao giới trẻ ngày nay lại chán nản như vậy?
Tôi nhớ có lần vào siêu thị và thấy đào đang được giảm giá rất nhiều, tôi và bạn gái đứng đó cả tiếng đồng hồ để chọn ra hai túi lớn, tất nhiên chất lượng cũng không phải tốt vì cũng là hàng cận date, nhưng với giá đấy thì không thể phàn nàn được. Khi thấy tôi xách hai túi lại và cân chúng, tôi sẽ không bao giờ quên được ánh mắt của người bán hàng, đôi mắt ấy đầy vẻ khinh thường. Tôi xấu hổ cúi đầu, không dám nhìn thẳng cô ấy, thậm chí không có tự tin lấy lại hai túi đồ đã cân, bởi vì tôi biết rằng cô ấy đang nghĩ gì.
Khi yêu bạn gái được mấy năm, tôi đến nhà cô ấy để ra mắt bố mẹ nàng vào dịp Tết Nguyên đán. Trước khi đi, với một tháng tiền công, tôi mua một ít hoa quả, một túi trà và một chai rượu ngon, cũng không quên những món mỹ phẩm nhờ bạn xách tay từ nước ngoài về để tặng mẹ nàng.
Bố mẹ cô ấy cũng rất dễ tính, họ cứ gắp đồ ăn cho tôi và nói rằng tôi nên ăn nhiều hơn nữa. Cuối bữa ăn, cuối cùng bố cô ấy cũng lên tiếng: “Anh bạn trẻ, anh là một chàng trai tốt. Chúng ta gả con gái chứ không bán con gái. Anh có thể thoải mái tặng quà, dù sao thì sau khi cưới thì tất cả cũng của hai đứa mà thôi. Nhưng có một điều mà tôi muốn mà hai người phải đó, chính là một căn hộ. Hai vợ chồng chỉ có một đứa con gái, chúng tôi không muốn gả nó đi mà thậm chí không có một căn nhà để ở”.
Tôi nhìn ông ấy với một ánh mắt kiên định và nói: “Chú đừng lo, cháu chắc chắn sẽ làm việc thật chăm chỉ”. Nhưng tôi biết, lương của mình chỉ có 11 triệu mỗi tháng, căn nhà rẻ nhất ở thành phố đắt đỏ này cũng phải hơn 2 tỷ rồi.

Khi còn học cấp 3, tôi có một người bạn thân, một lần tôi sốt cao vào ban đêm nhưng không có ai ở nhà, anh ấy đã cõng tôi đến một bệnh viện cách nhà 2 cây số. Hai ngày trước, anh ấy nhắn tin cho tôi, bảo rằng đang gặp khó khăn trong việc kinh doanh nên hỏi tôi có tiền không để anh ấy mượn xoay vốn. Tôi đưa anh ấy mượn gần hết tài sản, và đó chính là khoảng thời gian tôi cảm thấy không có tiền để trang trải cho sinh hoạt hàng ngày chính là sự bất lực lớn nhất của cuộc sống.
Hôm đó, tôi ngơ ngác ngồi nhìn máy tính, mồ hôi nhễ nhại nhìn căn nhà đang thuê đầy ẩm mốc, cuối cùng cũng không kìm được nước mắt. Tôi đã từng muốn thay đổi thế giới, nhưng bây giờ tôi nhận ra rằng, tôi thậm chí còn không có khả năng thay đổi cuộc sống của mình.
Tôi còn nhớ hồi đại học, có một học sinh trong lớp vì trượt quá nhiều môn trong một năm học nên bị lưu ban. Nhắc đến anh ta thì không thể không nhắc đến con siêu xe mỗi khi đến trường, những bộ quần áo thương hiệu xa xỉ... Sau khi bị đình chỉ một năm, anh ta vẫn chẳng xi-nhê gì, ngày đi tụ tập với đám bạn cùng giuộc, đêm đi bar. Tuy anh ta được gia đình sắp xếp vào ở ký túc xá nhưng tổng số lần anh ta ở đó có lẽ một bàn tay cũng có thể đếm hết.
Còn tôi thì chắc gọi là một sinh viên gương mẫu, hoạt động trong hội sinh viên, làm lớp trưởng, tham gia cả tá cuộc thi nên từ trong thâm tâm tôi rất khinh thường loại người này. Tôi cảm thấy anh ta đang tự huỷ hoại tương lai và không có trách nhiệm với cuộc đời của mình. Nhưng sau khi tốt nghiệp, trầy trật mãi mới lên được mức lương 11 triệu, ăn những chiếc bánh do ông chủ vẽ ra, chịu đựng những lời đay nghiệt của lãnh đạo, trở thành một người mà xã hội chán ghét, đến bản thân tôi còn không chịu được. Còn những người thế hệ thứ 2 của gia đình giàu có thì đã trở thành một doanh nhân nổi tiếng tại địa phương, một thanh niên xuất chúng; anh bạn ngày xưa của tôi cũng thế.
Có người nói giới trẻ bây giờ không đủ dũng khí để khởi nghiệp làm ông chủ mà phải lao vào làm công làm thuê, thà làm công nhân chứ không thèm làm chủ. Nhưng những người nói điều này lại không biết rằng: Đời thứ hai của những người giàu khi khởi nghiệp thất bại, họ lùi một bước và quay trở về nhà kế thừa công việc kinh doanh của gia đình. Còn khi chúng tôi khởi nghiệp thất bại, lùi một bước chính là vực thẳm, đến cơ hội để trở về vườn rau cánh đồng để làm nông cũng không có.
Tôi vẫn nhớ rằng, một ngày đi làm chán nản như bao ngày khác, có một sự cố trong hồ sơ khách hàng và tôi đã phải tăng ca đến 11 giờ đêm. Tôi đói đến mức không thể đi thẳng, lảo đảo bước vào một quán mì, gọi một tô rồi lăn ngay ra ngủ tại quán mà không có ai bên cạnh. Khi nghe có người gọi thì tôi mơ màng tỉnh dậy, hoá ra ông chủ đã dọn sẵn bát mì cho tôi, trong đó có thêm một quả trứng và vài lát thịt bò. Ông ta nói: “Tôi đã thêm cho cậu một quả trứng và ít thịt. Bạn trẻ, cậu đã làm việc rất chăm chỉ và cậu cũng phải biết cách chăm sóc cơ thể”.
Tôi không thể để nước mắt trào ra, bát mì nóng hổi trước mắt. Đó thực sự là tô mì ngon nhất mà tôi được ăn trong cuộc đời của mình. Dù cuộc đời rất buồn, nhưng tôi không bỏ cuộc vì tôi nghĩ rằng những phận người nhỏ bé như tôi cũng sẽ tìm được hạnh phúc cho riêng mình. Dù ghen tị với người giàu, nhưng tôi không ghét người giàu, vì tôi biết rằng đó là gia tài họ tích lũy mấy đời.
Tuổi trẻ không ngại gian khổ, chịu khó, nỗ lực hết mình, phản bội lại tâm hồn chỉ vì cuộc sống. Nhưng tôi sợ rằng những người lớn tuổi thay nhau hỏi: Tại sao giới trẻ ngày nay lại chán nản như vậy? Cuộc đời giống như núi cao, có người có tương lai sáng chói trên đỉnh núi, có người bị đè dưới chân núi, chỉ còn cách cố gắng hết mức mới hít thở được. Chỉ là, xã hội này có thể hiểu và bao dung hơn với những người trẻ đang lê lết từng bước hướng lên cao hay không?
Theo Cô Chang (Pháp Luật & Bạn Đọc)
- Khởi tố, bắt tạm giam 3 bị can vụ hành hung "Bị đánh đến 'thân tàn ma dại', thương tích 0%" gây chấn động dư luận (12/01/26 23:14)
- Sao “Home Alone” bị bắt quả tang mua dâm trong chiến dịch truy quét cuối năm (12/01/26 22:59)
- Quá khứ đen tối của "ông trùm" Chen Zhi tại Trung Quốc (12/01/26 22:32)
- Đội hình xuất phát U23 Việt Nam vs U23 Ả Rập Xê Út: Viktor Lê, Công Phương đá chính (12/01/26 22:08)
- Giới thiệu Bí thư Trung ương Đảng Trịnh Văn Quyết ứng cử đại biểu Quốc hội khóa XVI (12/01/26 21:46)
- Bác sĩ ngỡ ngàng khi nữ sinh mang theo bình khí cười lúc đi khám tâm thần (12/01/26 21:25)
- Rúng động nước Mỹ: Hơn 100 phần thi thể được cất giấu trong nhà riêng và kho của người đàn ông 34 tuổi (12/01/26 21:17)
- Ông Trump khẳng định "không biết gì" về việc Chủ tịch Fed bị điều tra (12/01/26 20:58)
- AFC cổ vũ U23 Việt Nam trước trận then chốt gặp U23 Ả Rập Xê Út (12/01/26 20:38)
- Bắt người nhận gần 500 triệu đồng chuyển nhầm nhưng cố tình chiếm giữ (12/01/26 20:29)